Thứ Hai, 3 tháng 8, 2020

Tự Thán - Tự Lòng


TỰ THÁN

“Dưới… dép trên răng”, hết thảy không,
So cùng thiên hạ thẹn cho lòng!
Sờ lưng mò được vài xu lẻ,
Nắn bụng lòi ra một chữ ngông!
Có kẻ toàn thân đầy máu lạnh,
Còn ta chỉ máu ngập tim hồng.
May còn một chút tình tri kỷ,
Và khối tình yêu với núi sông!

Kha Tiệm Ly

*****

Mượn vần TỰ THÁN của Khatiemly Haohan

TỰ LÒNG

Rằng không rằng có vẫn hoài không
Chẳng bận đời chi lẫn với lòng
Ngủ nướng còn hơn mằn gối thức
Ăn vừa để nhẹ bước chơi ngông
Ai người hí hửng chường khuôn mặt
Lão đứa ngu ngơ trốn bụi hồng
Giấu mắt mà nghe lời bẩn sạch
Gạn màu trong đục chảy trên sông.

Phong Tâm

Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2020

Nhịp Đời

Bấm chân qua tuổi đá mòn
Mây chiều trắng núi vẫn còn non xanh
Nghiêng nghe ngọn gió trở mình
Đưa về một thoáng thân tình tri âm
Bẻ đôi miếng vỏ thăng trầm
Đốt lò hương cũ xông tằm nhả tơ
Cầm tay bắt nhịp đời thơ
Trăm năm từ đó bây giờ là đây
Khởi tâm một chút duyên nầy
Tơ vàng cõng nắng trôi dài chưa buông…

Phong Tâm


Thứ Hai, 15 tháng 6, 2020

Sáu - Tám

Ai đưa câu sáu đi rồi
Bỏ quên câu tám đêm ngồi dưới sương
Trăng xanh khuyết nửa bờ thương
Ngọn mây che một nửa vương mắt người
Nghe trong mông muội tiếng cười
Như rìu chém gió cây đười ươi rung
Giữa không gian lặng vô cùng
Mà thời gian vẫn lạnh lùng đứng yên
Ta vừa lạc mất chữ duyên
Tìm đâu âm tiết tròn nguyên câu tình!

Phong Tâm
12.06.2020


Thứ Năm, 4 tháng 6, 2020

Cù Lao







Nắng dịu
Đường thơm
Vườn chôm chôm chín đỏ
Cô gái hát dân ca
Tài tử
Cô cháu hát tình ca
Quê hương
Mưa mùa hạ
Đất mềm
Giọt thương giọt nhớ
Một góc trời xanh mở
An Bình
Sóng Cổ Chiên...

Phong Tâm
04.06.2020



Thứ Ba, 26 tháng 5, 2020

Mưa Quên Mùa














Tháng hạ nhiều khói mây
Mưa trút ngược về trời
Không buồn rơi xuống đất
Mà xô nghiêng lòng người

Mỏi đợi mắt mòn trông
Lưỡi lá vàng khô khát
Ơi tình nước tình sông
Có nghe mùa nắng rát

Đất hằn khe rãnh nứt
Biển mặn ngấm vào tim
Bờ cây chờ chết đứng
Không về một cánh chim

Đêm nằm mơ không ngủ
Tìm vui như bóng mờ
Chợt thấy vầng trăng khuyết
Nắng đốt tan màu thơ

Mùa mưa còn nhấp nhứ
Như cô gái ngượng ngùng
Sau cánh màn buông rũ
Trêu giọt đời nhớ nhung

Phong Tâm
25.05.2020



Thứ Hai, 27 tháng 4, 2020

Dường Như

Gặp người xa cách ngàn khuya
Mắt tôi khô, mắt em kìa... rưng rưng!
Cố nhân vừa nhận cố hương
Giọt buồn rớt xuống, giọt thương nặng lòng!
Lá vàng bụm nắng qua sông
Dường như có trộn hương nồng chở đi...

Phong Tâm
24.04.2020


Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2020

Bỗng Nhớ

Đi về phía tuổi thơ rơi
Cơn mưa khát nước, mặt trời ngủ riêng

Võng quen mùi tấm tã ghiền
Hai bầu vú mẹ chiều nghiêng xuống rồi

Bây giờ ngậm khát bờ môi
Lời ru trên lúa mồ côi cánh đồng

Nửa dòng đục, nửa dòng trong
Một đời sông vẫn phơi lòng ngổn ngang

Khói rơm tìm bóng mây tan
Treo hồn trên móc thời gian thả diều

Bước chân ít, dấu khô nhiều
Bỗng dưng nhớ một đôi điều bỏ qua

Phong Tâm
24.04.2020


Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2020

Ta ơi

Ta nghiêng cõng gió về đây
Nhốt trong tim, cánh cửa mây ngăn đời
Ngập ngừng gót mộng ra khơi
Cứ đơn sơ mỏng manh rời cuộc xuân

Ta buồn cỡi sóng bâng khuâng
Lắng nghe nhịp thở vô cùng thẫm xanh
Bờ sương khắc bóng ghi hình
Thả duyên cất cánh, buông tình nhão trăng

Ta ngồi nhớ áo, quên khăn
Chợt thương một tiếng chiều văng qua người...

PHONG TÂM
(17.04.2020)


Thứ Năm, 13 tháng 2, 2020

Nhạt Nhòa - Bước Xuân - Qua Xuân



Bài họa:

Bước Xuân

Chờ đợi trăng về đêm trắng đêm
Chợt nghe gió hát xuyên qua thềm
Tiễn xuân ra ngõ rời vườn mộng
Mỗi bước chân buồn lưu luyến em!

Yên Dạ Thảo

***

Qua Xuân

Xuân rời lặng lẽ bước qua đêm
Trăng bỏ Nguyên Tiêu rụng trước thềm
Đắp cánh hoa tàn thơ vẫn lạnh
Như vừa lạc mất bóng hình em.

Phong Tâm


Thứ Năm, 6 tháng 2, 2020

Đêm Nguyên Tiêu














Khơi Dòng
Anh ngồi bên dòng sông xuân
Thả thơ trăng xuống khơi nguồn Nguyên Tiêu
Đợi em mở cánh hoa chiều
Vẫn nhan sắc đẫm hương yêu những ngày

Bến cũ
Em về trên bến yên bình
Dòng sông lộng bóng trăng tình duyên thơ
Mai vàng lay những cánh tơ
Nguyên tiêu năm cũ bây giờ còn đây

Trăn trở

Tháng giêng xuân tỏ trăng rằm
Nhớ đêm Hàn Thực,thăng trầm TỬ THÔI
Tình người nước chảy hoa trôi
Chuyện đời xưa, bỗng bồi hồi trong ta


Cỏ sương
Tìm về bến cũ sông xưa
Vói tay vuốt ngọn cỏ vừa đọng sương
Trăng đầu xuân tiễn người thương
Bỗng đâu gió chợt lùa hương ngược về

Phong Tâm