Hiển thị các bài đăng có nhãn TẬP THƠ BẾN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TẬP THƠ BẾN. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 14 tháng 7, 2014

Đừng Khơi Dậy

(Hóa thân huyền thoại TTKH)

Bây giờ còn nói được sao
Khi tình đã liệm trong màu thu xưa
Hoa tim vỡ, rụng bao mùa…
Mà tôi nhặt dưới cơn mưa lá vàng! 
Ích gì, khuấy bóng chiều tan
Để nghe từng giọt thời gian nặng buồn
Những vần thơ viết yêu thương
Chỉ còn đọng lại dư hương ngậm ngùi! 
Giận hờn xưa, đã vơi nguôi
Máu tim rạng cánh hoa phơi đã tàn
Đừng khơi dậy bóng chiều tan
Lá thu vàng rụng, khôn hàn vết đau!?
Bài thơ tình đã chôn sâu
Chỉ xin giữ sạch cho màu tâm linh
Tôi đang sợ lúc một mình
Không mong mà nhớ, không nhìn mà vương
Ví đời như một cành hương
Ví tôi như một hạt sương mỏng mành
Sẽ rơi trên lá xuống cành
Thoáng hơi kinh động – giật minh hẩm hiu!
Để chiều thu với nắng chiều
Ngàn không đưa một cánh diều về không
Nghe trời lành lạnh sang đông
Tình còn muôn thuở. Yêu trong một thời.

Phong Tâm
26.11.2005

_________________

Sau khi các nhà phê bình trên báo chí giở lại “huyền thoại về TTKH” tìm chân dung tác giả bài thơ “ Hai sắc hoa tigôn”  ... đã gây nên nhiều luống dư luận – quan tâm.


Thứ Năm, 1 tháng 5, 2014

Ký Ức Bây Giờ

I.
Ba tôi
Lặng lẽ vào đời
Lặng lẽ về quê nội
Cắm sào gác mái trên một nhánh sông
Tre lá quê hương chở che hai mùa mưa nắng
Những đứa con còn thơ
Khói đốt đồng kéo chiều nghiêng trên bến
Sóng hát đôi bờ...

Một buổi sáng, lá chưa  tan sương
Dấu chân trâu, đế giày đinh giẫm nát
Trồi lên nhiều nấm độc
Gieo hờn trên khắp lối quê!

II.
Anh tôi
Người trai lớn, đi...không về
Mấy đứa tôi nhỏ dại
Tình yêu nước giục lòng dân nổi dậy
Đêm đen ngòm, trời lấp lánh đầy sao...
Ba thầm lặng lên đường
Chúng tôi ôm nhau ngủ (!)

III.
Má tôi
Một mình oằn gánh nuôi con
Bữa no, bữa thiếu
Chị em tôi lần lượt vào đời
Với bàn tay, đôi chân
Tập vắt bùn, lội sỏi
Má, đầu tắt mặt tối
Chiếc đòn gánh cong theo khớp lưng
Nắng mưa -  gió xoáy...

IV.
Má không gặp được ba - lần cuối
Tôi không gặp được ba - lần di
Chị em tôi tháng ngày thui thủi...
Dạy dỗ nhau -  lớp học trường đời
Đứng thẳng lên như cây mọc giữa rừng

V.
Một  buổi sớm mai...
Nghe pháo nổ, phải đâu là tiếng súng
Chị em tôi nhìn nhau
Quay về ký ức
Buồn! Vui!
Đất nước trở mình
Nước mắt chảy trong thơ...

Phong Tâm


Thứ Tư, 9 tháng 4, 2014

Tiếng Võng Ru Chiều... Thương Khói Bếp

Thương tiễn nghệ sĩ ưu tú Bắc Sơn-Trương Văn Khuê
(nhạc sĩ - diễn viên điện ảnh )
Đêm Nguyên tiêu - 2005

Sao Khuê thắp sáng vòm quê ngoại
Đã hóa trăng rằm đêm Nguyên tiêu
Rau đắng miền Tây thương khói bếp
Không quên tiếng võng mẹ ru chiều.

Phong Tâm


Tìm Dấu Chòi Hoang

(Tặng thi sĩ  Kiên Giang - người anh thân kính )
          

Đốt đuốc đi tìm nhân bản thật
Đã mòn đôi mắt, rỗ đôi chân
Thơ Kiên Giang (Hà Huy Hà)


Một người đi một lần không về
Ở không là xứ, về không quê
Đường không lối rẽ, sông không bến
Đá đứng, rêu chìm trong hóc khe.

Có phải lâu rồi đá nhẵn quên
Màu rêu xanh cũ cũng vô tình
Dòng sông lặng lẽ, mây hờ hững
Rêu chẳng buồn leo đá vẽ tên.

Người đi bóng ngả sau chân lạnh
Mây khói chiều giăng, lá trở vàng
Có tiếng chim buồn xa gọi tối
Sao chưa tìm thấy dấu chòi hoang.

Ai đã từng chia nếm trái sầu
Từng đêm chia lạnh, sớm quên nhau
Ngủ đi, đừng thức đêm trăn trở
Cứ để ai vương cứ bạc đầu.

Ai thấy và nghe mà hững hờ
Vô tình chưa biết đọc bài thơ
Bài-thơ-nước-mắt-khô-còn-đọng
Thì cứ mua danh, bán góc thờ.

Chiều nay gió hắt mong manh nắng
Thả xuống dòng trong sóng gợn buồn
Lá khói giăng mờ hoa nở trắng
Trong vườn hoa trắng ngạt ngào hương.

Phong Tâm

19.01.2008


Thứ Sáu, 4 tháng 4, 2014

Thơ Tứ Tuyệt

Trích trong 15 bài thơ tứ tuyệt - tháng 5/2009

1. Chợ Văn Chương
           
Nguyễn Du viết truyện Kiều
Kiều lảm nên Nguyễn Du
Vỉa hè buôn sách lậu...
Thi hào...hóa nghiệp dư!
            
2. Trà Khuya

Chiếc lá chưa tìm thấy lối rơi
Thời gian có biết được chân trời
Tiếng chim lạc giữa không gian vắng
Hương chén trà khuya chợt ấm môi.

3. Dặn Lòng

Đừng đợi sáng hôm sau
Pha trà mời cha mẹ
Thời gian con đường tàu
Chạy qua chiều lặng lẽ...

4. Nỗi Đau

Trăng khuya đọng giọt sương trên lá
Hạnh phúc chưa mà cứ lặng thinh?
Ta thắt tim mang theo bóng mẹ
Đi tìm cha...buốt thấu xương mình!

5. Khoảng lặng

Con chim biết khóc tiếng người
Ta không biết khóc nên cười tiếng chim
Đi lên mấy bậc vườn thiền
Chợt nghe gió thoảng qua miền tĩnh không.

6. Hỏi

Lên chùa hứng giọt hư không
Lỡ tay để lạc vào vòng tử sinh!
Qua sông vớt bóng lục bình
Trôi trên dòng đục...hỏi mình trong chưa?

7. Nhang

Rắc tro bụi xuống
Thả khói hương trầm
Lòng nào cũng thoát...
Nhang còn chân tăm!

8. Thèm Quên
Chiều lung linh bóng dã tràng
Biển xanh như đổ, cát vàng như chênh
Ta thèm một giấc ngủ quên
Sóng đừng dậy sóng, mình ên bóng mình.

9. Trước Mặt Đều Bình Thường

Xanh vô tận chẳng còn xanh nữa
Nắng ngập trời đang lúc nắng nghiêng
Đêm sẽ đến, mai ngày sẽ đến...
Bình thường thôi - tự thấy bình yên.

10. Chợt Hiểu

Cúi đầu thẹn với lòng mình
Bỏ quên thân phận, tìm hình bóng xa...
Cám ơn bờ bến trong ta
Bao dung như ngạch cửa nhà bao dung!

Phong Tâm


Thứ Năm, 3 tháng 4, 2014

Đôi Dòng

Nhớ đã rêu, đừng vói tay chạm cửa
Mở lòng ra, không kéo nổi hồn vào
Tình nguôi lạnh, bỗng ngún chiều nắng cuối
Vụt quay về, có lúc lẻn đi mau.

Nuộc chặt anh, tay em còn dấu mực
Hoa đủ hương – mùa ân ái trao người
Ta như cọc cắm trên bờ đất mỏi
Rỉ niềm chờ con nước trở về xuôi.

Yên tâm vậy, trong nhân chia tình ái
Ta một buồn, người sẽ được trăm vui
Yên tâm vậy! Trong niềm chờ rã rượi,
Thì tin...em xa vượt nửa vòng trời!?

Đêm lột xác, rửa hồn bên lưu vực
Theo nền trăng về tắm bến sông quê
Mây khói ảo, mà nhớ – quên – rất thật!
(Chợt rung lòng –  đọc trên báo , bài thơ...)

" Mấy mươi năm gượng bơi trên dòng ngược
Bến tình nào cũng trầy xước tim em
Một mái ấm cũng chỉ là mơ ước..."
(Tìm gặp nhau trong sóng sắp xô chìm!)

Đời có những bài thơ. không đoạn nối
Chữ gieo mình gục giữa ngã ba sông
Tay đã ấm mà hồn thì chới với
Nước đôi dòng – xin chọn dòng trong.

Phong Tâm

03.06.2001


Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2014

Đóa Hồng Tây Nguyên

Em - nụ hồng – Ngọn lửa Tây Nguyên
Gió sương rừng đẫm tiếng cồng chiêng
Tiếng em hát hay ngàn thông vút?
Rượu cần say, say em hồn nhiên.

Ơi, B'lui! Trái nhót chua không?
Miếng thịt rừng khô xiên khói hong,
Đêm Lạc Dương chập chờn Xã Lát,
Không ướp hương mà ngũ vị hương.

Người Bản gọi B'lui: trái nhót
Tin thì tin, ngờ cũng nghi ngờ,
Em chua không, sao nhìn em ngọt?
Lửa cao nguyên hừng hực K'ho!

Da thịt em ửng hồng như mật
Chuông rung Domain de Maria.
Đá nứt, thác Bobla róc rách...
Chao thuyền du dã khu Nam Qua.

Bó đuốc, nụ hồng, em tiễn khách
Ngực đồi sương đầy ắp trăng rằm.
Da du đà la? Ôi, Di Lặc!
Lửa gởi vào Thiền Viện Trúc Lâm.

Phong Tâm
Đà Lạt đêm Nguyên tiêu (2005)


Thứ Hai, 24 tháng 3, 2014

Gởi Tình Trên Đảo

Chào cô nắng đẹp, ta rời bến
Nhón bụi em về gối bóng quê
Giấu tiếng ai cười trong ngực áo
Nhớ em, anh hát giữa trưa hè.

Sóng tiễn người xa dần đảo ngọc
Biển xanh, nắng gió cũng ngời xanh
Mặt trời chói quá không nhìn thấy...
Bóng núi Hàm Ninh, ngọn Suối Tranh.

Về xứ, tim còn dội biển đêm
Chiều buông, sóng gợn, nước chao mềm
Đâu khuôn ngực đảo, lưng đồi tím
Màu của sim rừng kín mắt em!

Lục bình dạt sóng phù sa nổi
Dụi mắt, hoàng hôn ngập lối chiều
Tìm nụ cười ai không thấy nữa...
Sông buồn biển nhớ biết bao nhiêu!

Những ngày đảo vắng, khách về chơi
Đừng để ai leo trượt vách đồi
Em cũng đừng trèo qua vết xước
Đau người, đau đá, biển không vui.

Phong Tâm
Sáng 31.03.2008


Thứ Sáu, 14 tháng 3, 2014

Xuôi Dòng Lục Bát

Tặng hai bạn Tấn Thi và Tấn Thành
(Nghệ sĩ  kịch & điện ảnh)


1. TÂM

Mây lang thang, Nước lang thang
Mênh mông thể điệu, Lan man tình người
Cõi tâm nửa hạt duyên trời
Cái nhân lặn xuống, giọng cười bật lên.

2. NGUỒN

Nằm nghe mưa hát , không đàn
Nghe đêm trăng trở về ngang đầu giường
Đèn chao hát bóng quê hương
Sông thơ ấu – đã chia nguồn – bơ vơ.

3. ĐẠO

Thưa, đôi nét vẽ cội nguồn
Chưa quên rất nhớ buông tuồng đâu đây
Có sông nước có cỏ cây
Có tên tuổi có tháng ngày hư không.


4. DUYÊN

Chiêm bao mấy chục năm ròng
Bèo hoa cỏ - bập bềnh sông – miệt mài
Trời cho tròn trịa hình hài
Cho thêm một chút thiên tài ngông nghênh.

5. HẠ BÚT

Tình ta chợt mỏng như sương
Đôi câu lục bát chia nguồn tâm tư
Em thay tứ? Đổi vần ư?
Thì xin gieo một tiếng... ừ, trong thơ.


6. LỤC BÁT NGÔNG NGHÊNH

Sáu mươi chắc mẻm...“lục” rồi!
Thì hai mươi nữa? Đương thời...tám mươi!?
Ngồi chơi với “lục-bát" rời
Cái xuân, theo... mực mồng tơi, tràn về.

Phong Tâm
5-1999


Thứ Tư, 5 tháng 3, 2014

Sông Thương

Anh đi mềm chân đất
Mười ngón nhỏ cầu tre
Mỏng bụi đường trên phố
Non gót , già tuổi quê

Như người thơ chân đất
Viết chuyện tình hoài hương
Của thời thơ ấu cũ
Thương nhớ dòng sông thương

Bến sông xanh làn tóc
Nước mỏng trắng đôi chân
Áo em viền cổ rộng
Bến bờ ngơ ngẩn thân

Sông xa hoài dòng chảy
Dừa thưa mãi trên sông
Đôi bờ xanh ấp ủ
Gọi nhau còn tiếng vang

Cây mù u với mẹ
Hoa tóc hẹn giao mùa
Ngôi nhà bên sông lở
Dời vô mấy lần mưa

Mắt mẹ buồn trên sóng
Sóng nước buồn mắt em
Nhớ thời thơ ấu cũ
Dòng sông chảy qua tim...

Phong Tâm

SG, 08.06.1998


Thứ Bảy, 1 tháng 3, 2014

Bóng Lá Hình Trái Tim

Chiều nghiêng trên mặt sông
Cây rũ tìm bóng lá
Như người nhặt dấu ký ức trên đường chim
Miên man bao nỗi nhớ quên
Nhớ thật thà như đất
Lẫn theo dòng xanh biển rộng
Quên ngọt lành như nước
Tích dày nỗi nhớ lòng sông
Mỗi hạt nhớ quên
Lắng đọng
Trở màu đất dẻo tâm hồn
Đất có thể đi xa
Biển màu tan theo nước
Từ ngọn nguồn vô thức
Nước có thể ở lại
Lẫn vào hồn của đất
Khởi đầu ký ức một dòng sông
Một khi
Điều muôn thuở còn được gọi tên
Thì một thời đã xa
Và một lần gặp lại
Dầu trải qua ngàn cơn lốc bụi
Trong nắm tay còn một nhúm đời
Tâm hồn vẫn đang tồn tại ! ...
Có thể là mãi mãi
Bóng lá hình trái tim.

Phong Tâm

Paris  - 05.01.2000

Thứ Hai, 24 tháng 2, 2014

Nhìn lại

Viết tặng Trần Thị Mai
(Người bạn đời)         

      
Hai bờ biển lấn eo sông
Chứa chan bao xiết cánh đồng lúa thơm
Em từ mùi rạ hương rơm
Bước ra gạo hóa thành cơm trắng ngần
Ta người thấp giọng, cao chân
Theo em suốt nửa đường trần trụi qua
Đất gần nên mặt trời xa
Cứ đen đủi kiếp phù hoa - Phận hèn
Ta về tối mịt mờ em
Bờ sương ướt đẫm dế mèn hụt hơi
Xin em mở cửa trần đời
Cho ta chạm đất, vén trời tạ ơn.

Phong Tâm

08.11.2005

Thứ Năm, 20 tháng 2, 2014

Lục Bát Và Trăng

Trăng về sau những tháng năm
Thơ từ khởi  thủy đêm rằm Nguyên Tiêu
Trái xuân  rụng xuống vườn chiều
Chút hương vồi vội mà yêu nồng nàn.

Thơ này, khoảnh khắc gần trăng
Bao nhiêu sợi tóc nung bằng lửa tim?
Bao năm tình, bấy  tháng duyên
Trăng tan trong bóng, thơ chìm trong thơ.

Trăng đi, về thoáng tình cờ
Thơ như quán trọ bên bờ thủy chung
Đưa nhau một bận sang sông...
Là đi suốt cả đường cong cuộc đời!

Trong thơ, trăng hiện khuôn người
Ngoài thơ, trăng khỏa thân mời bóng đêm
Treo buồn cho cột đá nghiêng
Lặng nghe xuân rụng trêu duyên buộc tình.

Phong Tâm
Đêm Nguyên Tiêu 2008

Thứ Tư, 19 tháng 2, 2014

Mưa Vàng

Đất khát
cỏ gục đầu bốc khói
cọng rơm khô cháy  rạ phơi đồng
bờ vườn lả nắng rưng rưng

Sông kiệt
vét cạn đường lạch nhỏ
dừa treo mấy tháng suông
ốc đắng nuốt bùn ao thở dốc

Đường bỏng
thằng bé cõng chữ khum lưng
biến thành bó đuốc ngún
tóc sôi hầm hập nón trùm

Đêm hàn thực
ngày hạ chí
tiết lạ năm mùa lạ chính mình
võng treo người rạo rực tiếng ve ngâm

Đất nở
thơm mùi đất sau giông
sóng rào rạt mặt sông trẻ lại
mùng tám tháng Tư giũ bụi
hứng mưa vàng.

Phong Tâm
8.4 Ất Dậu

Thứ Bảy, 15 tháng 2, 2014

Mưa Xuân

Mưa xuân giần mãi vách hè
Lá đau nát nuộc, gọng tre chưa rời
Về đâu, tiếng gọi đò ơi?
Qua sông làm khách, ta mời chén thơ!

Xuân đi, có mặt trời hờ
Ngồi nghe sóng vỗ đo bờ cạn sâu
Một đời tằm, mấy đời dâu
Buồn chơi, trắng bạc mái đầu cũng nên.

Lần nầy, mượn rượu làm quên
Mà trong thẻ nhớ có tên luân hồi?
Nửa khuya thức giấc bật cười!
Mơ ngon gặm đắng môi người khô rang!

Xuân rơi, nhớ một tiếng đàn
Cái đêm thơ dại trần gian vô cùng!*

Phong Tâm
Xuân 2009

*Chuyển ý từ câu thơ Bùi Giáng:
“Rồi đây tôi sẽ nhớ nhung
Cái ly rượu đế vô cùng trần gian”



Thứ Tư, 12 tháng 2, 2014

Tháp Pônaga

(Tặng họa sĩ Lê Dân)

Ngước nhìn tháp cổ
Mẹ huyền thoại Chăm
Ta gặp em trong thổ cẩm!

Phong Tâm


Chủ Nhật, 9 tháng 2, 2014

Đêm Qui Nhơn

Rượu Bàu Đá
Ngất ngư nhịp tim
Nhuốm trăng thơ Gành Ráng.

Phong Tâm
Tháng 01-2007

Trưa Pleiku

Gia Lai của em
Thiếu bờ dừa che nắng
Đâu chỉ thiếu bóng anh.

Phong Tâm

Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2014

Thu Không Tiếng

Mờ xa, mờ xa sương đêm
Trăng nghiêng mây vương thu mềm
Lòng trôi mênh mông khoang thuyền
Từ mùa xưa, từ mùa quên.

Tai không nghe chim bên trời
Đêm không nghe mưa thu rơi
Con nai vàng trăng không mời
Dòng sông dài qua dòng đời.

Từ thơ ngây, từ chiêm bao
Vì sao chuyền qua tay nào
Trời im như tơ giăng cao
Về đâu, về đâu xôn xao.

Chìm âm sương vương đàn bầu
Bàn tay nhừ trong hơi thu
Lời ca dao ru ban đầu
Đi về đâu, đi về đâu.

Phong Tâm

21.9.1992