Hiển thị các bài đăng có nhãn TẬP THƠ LÁ NẮNG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TẬP THƠ LÁ NẮNG. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2014

Một Chấm Phượng Trên Nền Nắng Hạ

Lá nắng là bài thơ được chọn làm tên cho cả tập thơ của Phong Tâm. Đó cũng là bài thơ tiêu biểu cho thơ Phong Tâm. Một chút nắng lấp lánh trên lá, một áng mây thờ ơ bay, một nếp áo trắng tựa cánh bướm, một sợi khói, một tiếng chim, một hạt mưa... đều có thể đem lại cho nhà thơ niềm vui, nỗi nhớ mong, niềm phiền muộn. Đó là một tâm hồn nhạy cảm, nhân ái, dịu dàng. Với một tâm hồn như thế, thơ Phong Tâm có thể đem lại cho người đọc niềm xao xuyến bởi những gì ông nghe thấy, ông nhìn thấy, ông cảm nhận được trên suốt chặng đường dài của đời ông.

Có thể, đó là hình ảnh một người con gái “bước qua thềm ngọn gió xuân” hoặc “đi qua sớm mai ngược nắng” .

Có thể, đó là một mảnh vườn tháng chạp với vài cánh hoa rơi, với “Kiểng cội hao hao kẻ sĩ buồn” .

Có thể, đó là tiếng đàn độc huyền của người hành khất giửa đêm khuya vắng.

Có thế, đó là một chiều muộn “ghế nghiêng dáng ghế, chiều nghiêng nắng chiều”. Những câu thơ như thế, tự chúng đã nói lên một điều gì. Phong Tâm cũng có những câu thơ hay về một tâm trạng, một thân phận, thường là những câu viết về người phụ nữ. Người phụ nữ của ông sống trong cảnh.

Nửa trao duyên phận nửa ngoài cành sương

Họ lo âu bởi ngày xuân mỏng manh:

Tay chưa buông mà xuân đi vội
Em không hay tình đang chơi vơi

Họ là nhân vật trữ tình của thơ Phong Tâm, họ đem lại cho ông những câu thơ hạnh phúc. Họ cũng đem lại, một nỗi yêu gần như đau đớn:

Tôi đông thành khối nhớ em

hoặc:

Có khi đốt cả đời tro bụi
Vẫn chưa kết tủa thành lời.


***
         
Đôi khi Phong Tâm đùa cợt hóm hỉnh. Đôi khi ông tìm đến một thứ thơ khác, có phần lý trí để giải việc này việc khác như các bài Tu từ, Vật thể... Nhưng tôi nghĩ, phần thành công của ông là phần thơ tình cảm với giọng thơ dung dị, chân thành. Tôi thích những câu thơ nhỏ nhẹ, buồn buồn, có một chút chân quê của ông, kiểu như:

Lai quần chưa nhúng nước sông
Sao em hứa đợi lấy chồng nhà quê


hoặc:

 Nghe chim cu gáy trên giồng
Thấy bông bí rợ phập phồng nở hoa


***

Tập “Lá nắng” ra đời cũng là góp “Một chấm phượng trên nền ráng hạ” của thơ hôm nay.

Xin chúc mừng nhà thơ Phong Tâm.

Sài Gòn 9.1996
Ý NHI




Trở Mình Nghe Xuân Gọi


                I
Con chuồn chuồn tránh mưa
Xếp đôi làn cánh mỏng
Nép vào bụi lau thưa
Trốn gió lùa sàm sỡ

                 II
Con ve sầu vô cớ
Lạc vào trăng tuổi thơ
Đọt ngâu vàng sánh ướt
Giọt sương tròn lăn qua

                 III
Đêm trở mình đếm tuổi
Năm rùng mình hết năm
Mai vàng đưa hương tới
Nâng ly mời rượu xuân

                 IV
Thiên hạ lo nơm nớp
Trăm năm sống chưa tròn
Cuối mùa hương rơi nhạt
Rửa chưa sạch tâm hồn

                 V
Riêng vần thơ đính ước
Hôn phối buổi giao đầu
Tay chờ đeo nhẫn cưới
Tình chưa hết biển dâu

                 VI
Đàn khuấy hồn réo gọi
Đêm thế kỷ ngắn dần
Chờ nhận thông điệp mới
Lại trở về với xuân.

Phong Tâm
05.12.1994




Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2014

Cõi Riêng

Làm sao gọi gió trở về
Khẽ lay ngọn tóc vướng che mắt sầu
Trải lòng trắng giữa đêm thu
Giọt sương trên lá gật gù dưới trăng

Làm sao gọi gió cùng nằm
Để nghe thu rụng âm thầm rồi im
Đừng chao ngọn nến gầy thêm
Ngăn hương dạ lý đi tìm bến xưa

Những màu sắc cũ già nua
Về đây uống rượu giao mùa với trăng
Chén thu xanh, chén hạ vàng
Chén đông lưng, lại rót tràn chén xuân

Bốn mùa say một đêm chung
Chỉ riêng trời đất vui cùng với ta
Với hồn ngắt một chùm hoa
Hái sao bên dải Ngân Hà lại đi...

Phong Tâm




Thứ Năm, 15 tháng 5, 2014

Hương Dầu Dừa

Thương tặng cháu Cao Trường

Tác giả xin nói thêm: " Cao Trường là ái nữ của cố nhạc sĩ Bắc Sơn. Trước năm 1975, cô là nghệ sĩ trẻ diễn ngâm cho chương trình thi văn
Ban Mây Tần, thi sĩ Kiên Giang phụ trach, trên đài phát thanh Sài Gòn. Bài thơ Hương Dầu Dừa, viết năm 72. CT diễn ngâm,thi sĩ KG đọc lời bình từng đoạn, ngâm xong, CT xin tác giả bản chép tay vì thích bài thơ để kỷ niệm. Sau năm 75, do bạo bịnh cháu mất . Vào năm 1996, NS Bắc Sơn phổ nhạc bài thơ nầy để lưu nhớ đứa con được ông hằng yêu thương..."


HONG TÓC

Nắng hong tóc ngủ chiều quê
Em ngồi mẹ chải tóc thề cho xanh
Hương dầu dừa khử đọt chanh
Gió hiu hiu lá trên cành đong đưa

THUỞ MƯỜI LĂM
Nhớ gì không thuở xa xưa
Gáo dừa ba trổ lược thưa lược dày
Làm duyên em giắt lược cài
Má hồng phơn phớt tóc mai nhung mềm

TRONG KHÓI NƯỚC MÀU
Em còn nhớ nữa không em
Những ngày đất thở êm đềm hương cau
Bên nhà em một hôm nào
Khói rơm chở khói nước màu bay sang
Hồn anh cuộn khói mơ màng
Nước dừa đã trở sắc vàng sắc đen
Nước màu kho tộ cá trèn
Ăn cơm gạo giã còn thèm nhớ không

NGÀY QUA
Bây giờ qua mấy mùa giông
Hàng cây nhớ mộ, dòng sông nhớ làng
Khói đồng lẫn với khói nhang
Đâu rồi khói bếp trong hoàng hôn xưa

XÓT XA
 Nhìn trời mưa đổ bao la
Tóc em đã nhuốm lượt là tháng năm
Như lòng đất mẹ hờn căm
Mấy mùa cỏ mọc âm thầm trong sương

Gợi trong anh chút buồn buồn
Nhắc trong anh chút thương thương tình đời
Sông còn rẽ nước chia đôi
Mong gì gặp lại bóng người thân xưa

MỜ PHAI
Thôi mình quên hết nghe em
Nhắc làm chi chuyện hão huyền biển dâu
Em còn nếp lược trên đầu
Anh còn mộ mẹ trắng màu khói sương

Phong Tâm
(1972)


Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2014

Nợ Nhau

Anh tìm em suốt kiếp
Mơ một đêm làm chồng
Em đi xa biền biệt
Lại trở về giữa đông

Em tránh anh sao được
Mà tránh để làm gì
Anh trốn em sao được
Bởi trời bắt vậy thôi

Hai ta thề duyên nợ
Nên em đến với anh
Gặp nhau như tiền định
Đêm đêm rút ruột tằm

Yêu nhau cho đến chết
Bởi vì em là thơ
Cho nhau cho đến hết
Bởi anh là loài ve

Có em, anh thà khổ
Có anh, em gắng vui
Nếu đời cần ta khóc
Khi đời muốn ta cười

Nửa mình ta em giữ
Nửa mình nàng anh thương
Khi hòa chung thành một
Thiên hạ gối đầu nằm

Ta không còn ta nữa
Cho một lần thăng hoa
Hồn lẫn vào sương khói
Thơ nằm trong xác ve.

Phong Tâm
05.12.1994

Thứ Ba, 6 tháng 5, 2014

Thức Dậy Đi Tình Yêu

Thức dậy đi tình yêu
Đừng ngủ nhoài ra thế
Sợi tóc nghiêng bóng chiều
Mảnh da đời mọc rễ

Đừng hão huyền hạnh phúc
Thức dậy đi tình yêu
Cha gồng tay cuốc đất
Bóng cuốc nện lưng nghèo

Mẹ oằn gánh chợ chiều
Tóc sợi đen sợi trắng
Thức dậy đi tình yêu
Đừng đợi ngày mẹ vắng

Nụ mầm xanh lộc nõn
Sương khói mờ cỏ rêu
Bình minh về tỏ rạng
Thức dậy đi tình yêu

Phong Tâm

Bến Tre 10.03.1994



Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2014

Vì Yêu

Hớp ánh trăng thao thức cả đêm
Ngửi khói đèn dầu qua một thời
Có khi đốt cả đời tro bụi
Vẫn chưa kết tủa được thành lời.

Cắn môi máu ứ no buồng phổi
Sợi tóc già nua chết cứng đờ
Vô tính soi gương thấy đầu hói
Chép miệng ngọt ngào chút mộng mơ.

Cứ dễ thương như thời trần trụi...
Chơi nhà chòi trẻ nhỏ làm thơ
Hàng rao bán cả đời thua lỗ
Và cố nhiên nghèo xác nghèo xơ

Vậy mà sống hơn người muốn sống
Cứ thảnh thơi như kẻ thảnh thơi
Có lẽ sướng hơn lòng phản bội...
Trét lên kín mặt ứa mồng tơi.

Bởi yêu thơ nên thành con cúi
Un khói rơm nghe tiếng lửa cười
Chút lãng mạn không nhằm tự hối...
Vì trái tim son bứng tặng đời.

Phong Tâm
1993


Thứ Năm, 24 tháng 4, 2014

Dấu Chân

Khi những dấu chân lún đất học làm người
Ta không nhớ nữa - thứ gì còn sót lại
Có thể trên da: sạm, dày, đen, tái...
Bề mặt sần sùi, bề trái bóng trơn

Khi chôn tới gối chân mới nghe được tiếng rên
Của đất, của sình, của ngón chân, bọt nước...
Lại thèm được bơi trong giếng sữa tình
Nếm chất thơ trong - khỏa mùi ảo giác

Khi ngón chân ấn xuống dấu chân thành dấu ngược
Là lúc đất trở thành bụi cát khép hình vuông
Gió xoáy lên xóa hết, biến vòng tròn
Chợt nghĩ đến những gì đang còn mất

Khi đặt chân lên một tầm cao của đất
Một đời người, cộng với nấc thời gian
Có sinh thành, khờ dại, có khôn ngoan
Ta muốn đắm giữa dòng trăng, suối ngọc

Khi cảm nhận -  đời cũng ngắn chừng sợi tóc
Cõi tư riêng xích lại với tình người
Ta muốn yêu, để mau khóc, nhạy cười
Và muốn bước ra ngoài chơi vơi sóng

Tìm lại chính mình - nếp thời gian tĩnh động
Cốt cách sông ngòi - lẽ sống biển khơi
Những dấu chân cát lún có hình người
Ai biết được ngẫu nhiên hay định ước?

Khi những dấu xuôi vẫn in lên hình dấu ngược
Mặt đất hình thành những bóng nước pha lê
Ta đã đi và đã biết quay về
Chưa dừng lại bởi hồn tha thiết sống.

Phong Tâm
29.11.1994


Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2014

Còn Có Một Cõi Riêng

Cho dù anh cố gắng đến đâu
Thay đổi được sao - Khi lòng em đang ngờ vực
Gần nhau thế - mà xa mỏi mắt
Sự cách ngăn không thể xóa bằng lời
Đến bao giờ - em hiểu - em ơi!
Anh có một trái tim chưa thất lạc
Có cần không? Một lần đổi chác...
Dầu một lần thôi, như một món hàng riêng?

Nếu là thơ - cứ phải viết về em
Xin thất lễ, bởi đầu anh sắp vỡ
Khi trái tim đã nắn thành... tiêu sọ
Thì hồn anh tròn lẳn giống viên bi!
Thơ là thơ - người vẫn là người
Không mộng mị - có còn không giấc ngủ?
Thơ không chảy máu tim, có nghĩa gì câu chữ
Người khô quắt tâm hồn, em yêu được sao em?

Anh làm thơ là để nhớ, để quên
Nhắc quá khứ, mong vững bền hiện tại
Thơ là cõi riêng - đỉnh cao hồn khoáng đại
Điểm cực nhỏ được nhen mới bùng dậy lửa rừng
Từ ý niệm riêng mới về được điểm chung
Thơ là nguồn rung cảm - tình yêu cho ảo giác
Khi đã được thoát hồn ra khỏi xác
Sống với thơ, trọn kiếp thuộc về em!

Những mảnh tình treo lơ lửng...đừng ghen
Thực tại rỗng mòn, sao không tìm đến mộng?
Có thực, mộng -  mới thêm hồn cho cuộc sống
Đã tin nhau - xin gần lại - hiểu nhau hơn.

Phong Tâm
29.9.1994


Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2014

Một Chút Thơ Một Chút Tình

Ta gặp nhau
Chiều lắng đọng cuối mùa
Còn sót lại vài sợi thu khát nắng
Có một thứ tình qua ly trà đậm
Tự bão hòa chất đắng cà phê đen
Có nghe không?
Nhịp tim cứ nhảy cẫng lên
Sức chuyển tải đi qua từ sóng mạch
Ngôn ngữ bên ngoài
Suối lòng tuôn róc rách
Sợi tóc vượt ranh phủ kín vết hằn
Ta đợi người
Cạn quánh nước sông trăng
Biết sao được thuở xa nào để nhớ
Thật tình cờ
Tất nhiên
Cứ cho là duyên nợ
Ta trong người hay người ở trong ta
Có bao giờ cắn nứt vỡ môi ra
Máu không rỉ mà cứ bầm cơ thể
Một chút thơ
Một chút tình lặng lẽ
Len lỏi vào trú ngụ buổi ban sơ
Ta dở hơi nên lưỡi rách không ngờ...

Phong Tâm
1992