Hiển thị các bài đăng có nhãn TẬP THƠ BUỘC THẢ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TẬP THƠ BUỘC THẢ. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2014
Phụ Lục
Đôi điều chia sẻ...
* Lặng lẽ một trái tim yêu
Theo dòng thời gian, vạn vật và con người cũng ít nhiều thay đổi. Phong Tâm - một trong những nhà thơ của Xứ Dừa, vẫn một lòng "chung thủy với nàng thơ ", say thơ,làm thơ bằng cả tâm hồn và cảm xúc. Gần trọn cuộc đời Phong Tâm đã mang tặng người mộ thơ những cảm xúc rất thật từ cuộc sống, về tình mẹ, về tình quê hương...
Bài và ảnh của Ánh Nguyệt
(Báo Đồng Khởi 20-2-2012)
Bàn về thơ Phong Tâm, nhà thơ Ý Nhi bày tỏ: Đó là một tâm hồn nhạy cảm, nhân ái, dịu dàng. Với một tâm hồn như thế, thơ Phong Tâm đã đem lại cho người đọc niềm xao xuyến, nghĩ suy với những gì ông nghe thấy, nhìn thấy và cảm nhận được suốt chặng đường đời của ông. Có thể nói, phần thành công nhất của ông là phần thơ tình cảm với giọng thơ dung dị, chân thành và sâu lắng...
Nhà thơ Ý Nhi
Sài Gòn, 9-1996
(Ánh Nguyệt ghi lại)
***
Cõi tình, cái tôi mông muội trong thơ Phong Tâm (Tập thơ Bến - NXB Văn hóa Văn nghệ năm 2010).
Nhà thơ Chi Lê Pablo Neruda nói: "Làm thơ phải có tình cảmmãnh liệt". Lê Quí Đôn cũng từng nói:: "Ta cho thơ có ba điều chính: một tình, hai cảnh, ba sự". Và nhà thơ Phong Tâm trong nhan đề một bài thơ trong tập thơ Bến cũng đã viết "Cõi tình, cái tôi mông muội". Chính rung động bên trong, nỗi giày vò, ám ảnh, lắng nghe xao động trong tâm hồn mình đã tạo nên một thế giới ngôn từ giàu chất thơ trong thơ anh...
Nguyên Tương
(Văn nghệ Bến TTre tháng 4-2011)
***
Nhận xét về Phong Tâm, nhà thơ Kim Ba - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Nguyễn Đình Chiểu cho rằng; Phong Tâm là một người rất đam mê thơ, thể hiện ở việc ông chỉ chuyên tâm làm thơ (dạng trữ tình). Đặc biệt sự đam mê thơ của ông hết sức bền bỉ, cẩn trọng lao đông nghệ thuật và đây là điều làm nên chất thơ của ông...
Trong cuộc sống, ông là người mẫu mực với bản thân mình, với gia đình và xã hội. những người gần gũi Phong Tâm đều biết ông là người sống hiền lành, khiêm tốn, hòa đồng với bè bạn...
Lời nhà thơ Kim Ba
(Ánh Nguyệt ghi)
***
"Có thể thấy thơ Phong Tâm như một hòa quyện - hòa quyên - hòa quyện đến nhuần nhị - cái TRÍ, cái THUẬT và cái HỒN.Trong đó,cái HỒN đứng giữa vị trí trọng yếu, quán xuyến. Nó như ngọn gió lành thổi vào lòng làm lay động người đọc".
Hàn Vĩnh Nguyên
(Cảm nhận, tháng 10-2012)
Thứ Bảy, 12 tháng 7, 2014
Gởi Lại Cho Đời
Xin gởi lại đời nầy tôi xin gởi
Hôm nay, ngày mai, cả những đời sau
Cái người có, trọn đời tôi chưa có
Một tấm lòng trên danh nghĩa tôi trao.
Phong Tâm
Hôm nay, ngày mai, cả những đời sau
Cái người có, trọn đời tôi chưa có
Một tấm lòng trên danh nghĩa tôi trao.
Phong Tâm
Cho Con
Nầy con
Ba cho các con tất cả
Bằng những thứ vô hình
Không thể cầm trên tay
Không đời nào mong lấy lại
...
Chỉ khi biết làm cha, làm mẹ
Được làm ông , làm bà
Lúc đó các con sẽ nhận thấy
Sẽ cầm nắm được
Bằng đôi bàn tay của trái tim mình
Phong Tâm
Ba cho các con tất cả
Bằng những thứ vô hình
Không thể cầm trên tay
Không đời nào mong lấy lại
...
Chỉ khi biết làm cha, làm mẹ
Được làm ông , làm bà
Lúc đó các con sẽ nhận thấy
Sẽ cầm nắm được
Bằng đôi bàn tay của trái tim mình
Phong Tâm
Thứ Ba, 1 tháng 7, 2014
Nghiêng Nón
Nón nghiêng nghiêng cuối chiều sương
Lằn môi đuôi mắt con đường bến sông
Xây lưng nhìn lại, lắng lòng
Vừa nghe gió lạc trên dòng xuân rơi
Cõi tình là cõi rong chơi
Để thơ lay lắt, tim đời ngửa nghiêng
Trước hân hoan, trước nỗi niềm
Dẫu mai rớt xuống cõi duyên tình nào.
Rằng còn, trả lại xuân sau
Rằng không, đành nợ trên màu cỏ sương
Trên đuôi mắt, cuối con đường
Bên đời lặng sóng, bên hương nắng chiều.
Nón nghiêng nghiêng trước đìu hiu
Mong manh cứ dệt thêm nhiều mong manh
Vay thơ trả lại cõi tình
Quay lưng, để rớt đuôi nhìn sau lưng.
Phong Tâm
Chủ Nhật, 29 tháng 6, 2014
Bóng Ma
Đường về, dội nắng giữa đêm
Trước hai tia mắt đang thèm nướng ta
Lạnh lùng bóng quỉ hồn ma
Bưng nguyên nghĩa địa đón ta vào mồ!?
Trời nào, đóng dấu... son khô?
Đất nào, ký xạ hương thô... rẻ tiền?
Ma phàm chẳng khác ma thiêng
Chờ đêm, lật bóng chiều nghiêng đậy ngày.
Tưởng đời quá cảnh sớm mai,
Tỉnh cơn say, gặp lại hai tia nhìn:
Dịu dàng...hoá độ - niệm sinh...
Còn rêm hơn trở nghiêng mình nằm đau!
A di đà! Sáng hổn sao!
Hết run mà lạnh, lao đao nhân tình.
Phong Tâm
Trước hai tia mắt đang thèm nướng ta
Lạnh lùng bóng quỉ hồn ma
Bưng nguyên nghĩa địa đón ta vào mồ!?
Trời nào, đóng dấu... son khô?
Đất nào, ký xạ hương thô... rẻ tiền?
Ma phàm chẳng khác ma thiêng
Chờ đêm, lật bóng chiều nghiêng đậy ngày.
Tưởng đời quá cảnh sớm mai,
Tỉnh cơn say, gặp lại hai tia nhìn:
Dịu dàng...hoá độ - niệm sinh...
Còn rêm hơn trở nghiêng mình nằm đau!
A di đà! Sáng hổn sao!
Hết run mà lạnh, lao đao nhân tình.
Phong Tâm
Thứ Sáu, 20 tháng 6, 2014
Chợ Thơ
Khum tay ngang mắt che lòng
Túi xuân thơ thẩn, dạo rong chợ đời.
Buồn chân, phủi bụi ngồi chơi
Nghe cây vọng cổ rung chồi đỗ quyên
Chợ đời mua bán nghiệp duyên
Cũng hờ hững rụng triền miên lá vàng
Lạc đường, “lỡ bước sang ngang” (*)
Tìm đôi chữ bạc phết vàng chạy thơ
Gom tình, thả bóng vu vơ
Xô nghiêng đẩy lệch nàng thơ đỡ buồn
Thưa em, cô gái lỡ đường
Dừng chân, mua sắm vô thường... chợ thơ.
Phong Tâm
(*) Thơ Nguyễn Bính
Túi xuân thơ thẩn, dạo rong chợ đời.
Buồn chân, phủi bụi ngồi chơi
Nghe cây vọng cổ rung chồi đỗ quyên
Chợ đời mua bán nghiệp duyên
Cũng hờ hững rụng triền miên lá vàng
Lạc đường, “lỡ bước sang ngang” (*)
Tìm đôi chữ bạc phết vàng chạy thơ
Gom tình, thả bóng vu vơ
Xô nghiêng đẩy lệch nàng thơ đỡ buồn
Thưa em, cô gái lỡ đường
Dừng chân, mua sắm vô thường... chợ thơ.
Phong Tâm
(*) Thơ Nguyễn Bính
Thứ Hai, 16 tháng 6, 2014
Xuân Trên Đường Vòng
Quên nhiều quá nhớ càng sâu nặng
Nắng trên đầu, mưa ở trong tim
Hương ủ nhuỵ sắc hoa mở cánh
Gợi hồn xuân thực nổi hư chìm.
Đêm tròn năm, tận lòng bung hết
Cuộc chưng bày cội rễ tâm linh
Mai vàng nở mỗi mùa cho Tết
Chất đầy thêm ơn nghĩa sinh thành.
Sợi khói rung như màu tóc gợn
Mùi hương xa, vẳng bóng đôi hồn;
Về bên mái đầu quên tro cám
Cõi lòng còn chạy nhảy lon ton.
Phút giao hưởng trống chùa chuông thánh
Mẫn mơ nghe quên nhớ yên bình
Giờ còn lại lẩn vào sương lạnh
Trong vòng xuân thành-hoại-hư-sinh.
Phong Tâm
12/2011
Nắng trên đầu, mưa ở trong tim
Hương ủ nhuỵ sắc hoa mở cánh
Gợi hồn xuân thực nổi hư chìm.
Đêm tròn năm, tận lòng bung hết
Cuộc chưng bày cội rễ tâm linh
Mai vàng nở mỗi mùa cho Tết
Chất đầy thêm ơn nghĩa sinh thành.
Sợi khói rung như màu tóc gợn
Mùi hương xa, vẳng bóng đôi hồn;
Về bên mái đầu quên tro cám
Cõi lòng còn chạy nhảy lon ton.
Phút giao hưởng trống chùa chuông thánh
Mẫn mơ nghe quên nhớ yên bình
Giờ còn lại lẩn vào sương lạnh
Trong vòng xuân thành-hoại-hư-sinh.
Phong Tâm
12/2011
Thứ Bảy, 14 tháng 6, 2014
Cám Ơn Em Chiếc Xuồng Thơ Lặng Lẽ
Sẽ ở lại Tháp Mười đêm nước nổi
Cánh đồng sen trăng gợn lá chao vàng
Mênh mang cũ mênh mang bờ bến mới …
Tiếng chèo nghiêng chẻ nước sóng xô ngang.
Qua sông Tiền, về Hậu giang không vậy?
Bến lưới giăng trên những nhánh sông nào?
Điên điển nở, cá rô vàng chưa thấy?
Rớt mùa này hy vọng được mùa sau!
Đời chạy ruộng vào phố người xa xứ
Gốc một trời, mơ trái ngọt trời kia …
Câu: “Thương nữ bất tri vong quốc hận” (*)
Nghe như hàng chen chợ… hỏng, chờ mua!?
Đâu phải phải vậy, sen đồng bông súng ruộng
Ở cạn sâu gốc rễ vẫn cần bùn?
Bứng khỏi nước sẽ tàn hương rũ cánh
Đất trong mình còn đó thiếu hồn sông!
Cám ơn em chiếc xuồng thơ lặng lẽ
Gió đưa trăng về thương dấu cua đồng
Trăng đưa gió về nhớ bông bí rợ
Cõi tình người thơm gạo trắng nước trong.
Phong Tâm
12/2011
(*) Cổ ngữ
Cánh đồng sen trăng gợn lá chao vàng
Mênh mang cũ mênh mang bờ bến mới …
Tiếng chèo nghiêng chẻ nước sóng xô ngang.
Qua sông Tiền, về Hậu giang không vậy?
Bến lưới giăng trên những nhánh sông nào?
Điên điển nở, cá rô vàng chưa thấy?
Rớt mùa này hy vọng được mùa sau!
Đời chạy ruộng vào phố người xa xứ
Gốc một trời, mơ trái ngọt trời kia …
Câu: “Thương nữ bất tri vong quốc hận” (*)
Nghe như hàng chen chợ… hỏng, chờ mua!?
Đâu phải phải vậy, sen đồng bông súng ruộng
Ở cạn sâu gốc rễ vẫn cần bùn?
Bứng khỏi nước sẽ tàn hương rũ cánh
Đất trong mình còn đó thiếu hồn sông!
Cám ơn em chiếc xuồng thơ lặng lẽ
Gió đưa trăng về thương dấu cua đồng
Trăng đưa gió về nhớ bông bí rợ
Cõi tình người thơm gạo trắng nước trong.
Phong Tâm
12/2011
(*) Cổ ngữ
Thứ Sáu, 13 tháng 6, 2014
Hiu Hiu
Hạt bụi nghiêng mình nhớ đất quê
(Sơn Nam - Hương rừng Cà Mau)
Ta vừa đọc lại Khẩn Hoang(*)
Bốn mươi năm, sách tặng mang hồn người
Bút lưu: "Tình bạn tình đời
Và tình văn nghệ
Một thời thân quen".
Thơ ta trôi nổi lèm nhèm
Đến giờ chưa dám tỏ tên, bạn người!
Hiu hiu buồn hiu hiu vui
Hiu hiu nhớ hiu hiu cười, hiu hiu...
Nhớ người cười nhếch chân xiêu
Nước lên, bàn chuyện trời chiêu đãi mùa
Cái thâm, nửa thật nửa đùa...
Nói riêng ta hiểu đủ vừa ta nghe
Nuốt mặn đắng, nhả chua lè
Ngậm nghe, mới tận...viên chè Sơn Nam!
Nõn nà gió quất đuôi sam
Đau từ cuối đất, rêm ngang vạch trời
Cám ơn người tặng sách chơi
Cho ta đọc rách trang đời liêu xiêu!
Người đi hạt bụi đi theo
Nghiêng mình nhớ đất quê gieo hương rừng.
Phong Tâm
-------------
(*) Lịch Sử Khẩn Hoang Miền Nam
Tác giả Sơn Nam
(Sơn Nam - Hương rừng Cà Mau)
Ta vừa đọc lại Khẩn Hoang(*)
Bốn mươi năm, sách tặng mang hồn người
Bút lưu: "Tình bạn tình đời
Và tình văn nghệ
Một thời thân quen".
Thơ ta trôi nổi lèm nhèm
Đến giờ chưa dám tỏ tên, bạn người!
Hiu hiu buồn hiu hiu vui
Hiu hiu nhớ hiu hiu cười, hiu hiu...
Nhớ người cười nhếch chân xiêu
Nước lên, bàn chuyện trời chiêu đãi mùa
Cái thâm, nửa thật nửa đùa...
Nói riêng ta hiểu đủ vừa ta nghe
Nuốt mặn đắng, nhả chua lè
Ngậm nghe, mới tận...viên chè Sơn Nam!
Nõn nà gió quất đuôi sam
Đau từ cuối đất, rêm ngang vạch trời
Cám ơn người tặng sách chơi
Cho ta đọc rách trang đời liêu xiêu!
Người đi hạt bụi đi theo
Nghiêng mình nhớ đất quê gieo hương rừng.
Phong Tâm
-------------
(*) Lịch Sử Khẩn Hoang Miền Nam
Tác giả Sơn Nam
Thứ Tư, 11 tháng 6, 2014
Thơ Là Ai
Thơ tình, tôi gói lá chanh
Nghe hương lục bát thơm hành ca dao.
Thả hồn bảy chữ, tám câu
Tay trước chạm núi, chân sau đụng nguồn!
Chiêm bao lảm nhảm tròn vuông
Tài riêng, mình chỉ quanh vườn gió trăng
Bóng thơ đuối giữa ao làng
Chân quê hóa kiếp, lại bàn chân quê!
Hiu hiu phố gió quán lề
Chán cơm Tàu, lại vỗ về cơm Ta.
Xác xơ tình ái thơ ca
Cai ghiền trần trụi chưa tha bệnh ghiền!
Một mai tôi nổi khùng điên
Ngắt hương sáu tám vo viên thả diều
Tôi và thơ cách tân yêu...
Kiều mà biết đọc là điêu đứng đời!
Phong Tâm
Nghe hương lục bát thơm hành ca dao.
Thả hồn bảy chữ, tám câu
Tay trước chạm núi, chân sau đụng nguồn!
Chiêm bao lảm nhảm tròn vuông
Tài riêng, mình chỉ quanh vườn gió trăng
Bóng thơ đuối giữa ao làng
Chân quê hóa kiếp, lại bàn chân quê!
Hiu hiu phố gió quán lề
Chán cơm Tàu, lại vỗ về cơm Ta.
Xác xơ tình ái thơ ca
Cai ghiền trần trụi chưa tha bệnh ghiền!
Một mai tôi nổi khùng điên
Ngắt hương sáu tám vo viên thả diều
Tôi và thơ cách tân yêu...
Kiều mà biết đọc là điêu đứng đời!
Phong Tâm
Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2014
Đường Biên Lạnh
Xa đâu một tiếng đàn rơi
Mà xôn xao gió mà chơi vơi tình
Thảo nguyên xanh, cỏ non xanh
Bóng con thỏ trắng mong manh lạc đường
Cột biên cắm mốc rêu buồn
Tình gần cứ lạnh, chia đường lại sôi
Lá trầu têm đỏ vạch vôi
Nằm nghe đất thở thay lời trái tim
Xa đâu quên nhớ triền miên
Rướn hồn nhập vía vô duyên buộc mình
Tạo nhân thì hái nghiệp tình
Lìm kìm có thể biến kình ngư không?
Riêng tư lòng dễ xa lòng
Nhọc nhằn đo đếm biển đông bủa nhồi
Thả mồi tình nhấp ngoài khơi
Chỉ trào bọt sóng trêu cười phù du.
Phong Tâm
Mà xôn xao gió mà chơi vơi tình
Thảo nguyên xanh, cỏ non xanh
Bóng con thỏ trắng mong manh lạc đường
Cột biên cắm mốc rêu buồn
Tình gần cứ lạnh, chia đường lại sôi
Lá trầu têm đỏ vạch vôi
Nằm nghe đất thở thay lời trái tim
Xa đâu quên nhớ triền miên
Rướn hồn nhập vía vô duyên buộc mình
Tạo nhân thì hái nghiệp tình
Lìm kìm có thể biến kình ngư không?
Riêng tư lòng dễ xa lòng
Nhọc nhằn đo đếm biển đông bủa nhồi
Thả mồi tình nhấp ngoài khơi
Chỉ trào bọt sóng trêu cười phù du.
Phong Tâm
Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2014
Mượn Buồn
Tiếng chim chết ngộp đùi vườn
Trái cây chín lượm vô thường về chôn
Trái thơm hay tiếng chim thơm
Bờ chua chát mọc cây cơm nguội già
Ta rằng ta thiệt là ta
Vẫn còn chỗ chứa vui hòa, khóc ngon
Lá vàng đội lá xanh non
Cành khô giơ cánh tay mòn chờ chim
Hồn xưa, nhắm mắt quơ tìm
Thân sơ thất sở đường tim cạn dần
Lóng xương khô trộn xà bần
Mớ tro bụi lún, mộ phần cũng đau
Mượn buồn, nợ trước trả sau
"Tự chôn mình xuống, tự đào mình lên"
Một liều nhớ một liều quên
Tiếng chơi vơi sặc nước lên bốn bờ
Lạ, quen, chỉ kịp bất ngờ
Xưa không biết giận bây giờ còn thương.
Phong Tâm
Trái cây chín lượm vô thường về chôn
Trái thơm hay tiếng chim thơm
Bờ chua chát mọc cây cơm nguội già
Ta rằng ta thiệt là ta
Vẫn còn chỗ chứa vui hòa, khóc ngon
Lá vàng đội lá xanh non
Cành khô giơ cánh tay mòn chờ chim
Hồn xưa, nhắm mắt quơ tìm
Thân sơ thất sở đường tim cạn dần
Lóng xương khô trộn xà bần
Mớ tro bụi lún, mộ phần cũng đau
Mượn buồn, nợ trước trả sau
"Tự chôn mình xuống, tự đào mình lên"
Một liều nhớ một liều quên
Tiếng chơi vơi sặc nước lên bốn bờ
Lạ, quen, chỉ kịp bất ngờ
Xưa không biết giận bây giờ còn thương.
Phong Tâm
Thứ Sáu, 6 tháng 6, 2014
Cánh Thư
Thư em gởi chắt chiu từng câu chữ
Trên giấy in trắng lạnh toát hồn anh
Đêm đẫm sương, trăng gợn, lá rung cành
Sao phên nứa, mành tre chưa thấy động
Thư em viết trong giờ tim lặng sóng
Hay đứng ngồi theo bóng chữ Y hoa?
Anh tin rằng tình em lắm thiết tha
Nhưng lòng vẫn thấy xa và cứ nhạt!
Cánh thư dài, tràn no mà vẫn khát
Thèm một câu chữ viết mực tay người
Từ tâm hồn trắng đọng xuống tinh khôi
Dòng xanh nhớ nở tươi như hoa mộc
Gởi lại em mảnh tình thời đi học
Mực tím phai, giấy tập ngả màu vàng
Vẫn còn hơi tay cũ ngấm từng trang
Chưa bay mất dẫu thời gian lầm lũi…
Phong Tâm
Thứ Tư, 4 tháng 6, 2014
Đưa Em Về...
(Họa từ bài “Anh Là…?” của YDT)
Đó là tiếng tim buồn em trăn trở
Là hương thơm, mật ngọt ủ men nồng
Đón mai vàng thay lá, buổi tàn đông
Là mực tím, cỏ non, lòng phượng đỏ
Vạt áo trắng, con đường xanh bước nhỏ
Đưa em về tìm lại tuổi xuân nguyên
Thuở hồn nhiên, rồi em sẽ bình yên
Là cánh gió ru thuyền trên biển lặng
Phong Tâm
Đó là tiếng tim buồn em trăn trở
Là hương thơm, mật ngọt ủ men nồng
Đón mai vàng thay lá, buổi tàn đông
Là mực tím, cỏ non, lòng phượng đỏ
Vạt áo trắng, con đường xanh bước nhỏ
Đưa em về tìm lại tuổi xuân nguyên
Thuở hồn nhiên, rồi em sẽ bình yên
Là cánh gió ru thuyền trên biển lặng
Phong Tâm
Theo Tiếng Thời Gian
Đường quê nhỏ đây rồi thân thiết quá
Tiếng chim xa, đôi bướm lả trong chiều
Cỏ hoàng hôn xanh lặng, nhạc đồng reo
Ơi bóng cũ làm sao thương nhớ quá !
Đêm vội vã, trăng non về vội vã
Ánh mắt nồng sương lá ngậm môi trăng
Tuổi thơ em trong ngăn tuổi thơ anh
Chiều hôn gió đôi bóng thành giọt nắng.
“Thuở hồn nhiên, thanh xuân, thời áo trắng” *
Mực tím còn thơm hương tóc em không ?
Bìa vở xanh – trang ép bướm phượng hồng
Nét lưu bút vẫn chồng tên ghép ảo ? …
Là cánh gió ru tình hương dạ thảo
Qua biển đời … bạc áo trở về sông
Bến lục bình tím bãi cứ ra bông
Tím vẫn tím trôi suốt dòng vẫn tím
Tiếng thời gian nhẹ mà tim nhói lịm
Lá lay qua trăng khuyết kiếm chiều tà
Nhớ thì xa … buồn ở rất gần ta
Nhơ' vẫn nhớ, gạt buồn ra lại tiếc !
Phong Tâm
* Viết tiếp và trích thơ Tiếng Thời Gian của Yên Dạ Thảo
Tiếng chim xa, đôi bướm lả trong chiều
Cỏ hoàng hôn xanh lặng, nhạc đồng reo
Ơi bóng cũ làm sao thương nhớ quá !
Đêm vội vã, trăng non về vội vã
Ánh mắt nồng sương lá ngậm môi trăng
Tuổi thơ em trong ngăn tuổi thơ anh
Chiều hôn gió đôi bóng thành giọt nắng.
“Thuở hồn nhiên, thanh xuân, thời áo trắng” *
Mực tím còn thơm hương tóc em không ?
Bìa vở xanh – trang ép bướm phượng hồng
Nét lưu bút vẫn chồng tên ghép ảo ? …
Là cánh gió ru tình hương dạ thảo
Qua biển đời … bạc áo trở về sông
Bến lục bình tím bãi cứ ra bông
Tím vẫn tím trôi suốt dòng vẫn tím
Tiếng thời gian nhẹ mà tim nhói lịm
Lá lay qua trăng khuyết kiếm chiều tà
Nhớ thì xa … buồn ở rất gần ta
Nhơ' vẫn nhớ, gạt buồn ra lại tiếc !
Phong Tâm
* Viết tiếp và trích thơ Tiếng Thời Gian của Yên Dạ Thảo
Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2014
Như Một Que Kem
Có gì như một que kem
Chảy trên môi buốt, chợt thèm tuổi thơ
Bờ đông, chưa hết sương mờ
Lại nghe bão dậy đâu bờ bến tây
Ngàn trùng không một bóng mây
Thuyền trôi dạt mất vòng tay biển đời
Trăm năm sóng bạc mù khơi...
Ngồi nhìn thấy nửa mặt trời hoàng hôn
Phong Tâm
Chảy trên môi buốt, chợt thèm tuổi thơ
Bờ đông, chưa hết sương mờ
Lại nghe bão dậy đâu bờ bến tây
Ngàn trùng không một bóng mây
Thuyền trôi dạt mất vòng tay biển đời
Trăm năm sóng bạc mù khơi...
Ngồi nhìn thấy nửa mặt trời hoàng hôn
Phong Tâm
Thứ Sáu, 30 tháng 5, 2014
Góc Tình
Một ngày, như một ngày thôi
Điều mình cảm được mình rơi xa mình
Dường như có một chợ tình
Không ai mua sắm cho bình yên ai?
Có gì chợt mất rồi đây
Chưa quên đã nhớ, chưa đầy lại vơi.
Cám ơn người! Cám ơn tôi...
Góc quên sót lại, còn nơi để ngồi
Còn nhìn được cánh hoa tươi
(Nở vàng bên suối cho đồi xanh thêm).
Về đây, tiếng vỡ lại mềm
Cho dù buồn thẳm buồn trên nỗi buồn!
Vẫn là mây khói mù sương
Vẫn còn có một tên đường không tên.
Nắng lên thì nắng cứ lên
Mưa xuống thì cứ mưa lềnh loang mưa
Nhặt buồn xưa, kiếm vui xưa
Đưa chiều sang bến, như đưa bóng thuyền
Xin đừng đòi lại bình yên
Vắt ngang tiếng khóc, treo nghiêng tiếng cười
Tay ai vừa vịn vai tôi?
Gần như có một cõi người riêng ta!
Phong Tâm
Điều mình cảm được mình rơi xa mình
Dường như có một chợ tình
Không ai mua sắm cho bình yên ai?
Có gì chợt mất rồi đây
Chưa quên đã nhớ, chưa đầy lại vơi.
Cám ơn người! Cám ơn tôi...
Góc quên sót lại, còn nơi để ngồi
Còn nhìn được cánh hoa tươi
(Nở vàng bên suối cho đồi xanh thêm).
Về đây, tiếng vỡ lại mềm
Cho dù buồn thẳm buồn trên nỗi buồn!
Vẫn là mây khói mù sương
Vẫn còn có một tên đường không tên.
Nắng lên thì nắng cứ lên
Mưa xuống thì cứ mưa lềnh loang mưa
Nhặt buồn xưa, kiếm vui xưa
Đưa chiều sang bến, như đưa bóng thuyền
Xin đừng đòi lại bình yên
Vắt ngang tiếng khóc, treo nghiêng tiếng cười
Tay ai vừa vịn vai tôi?
Gần như có một cõi người riêng ta!
Phong Tâm
Thứ Hai, 26 tháng 5, 2014
Ngược Dốc
Nhìn lật nghiêng chiều cong
Đường cong ngược dốc thẳng
Giá như em trên đường
Mắt nhìn phản lại phẳng?
Thôi, rối lòng làm chi
Hỏi tình, yên chưa đã
Đừng hiểu thêm điều gì
Như vừa quen vừa lạ.
Ta tìm kiếm tay nhau
Anh đỡ, em lên trước
Em kéo, anh lên sau
Đứng chung trên dốc ngược.
Nói gì đi, anh nghe
Hoặc chỉ cần em thở
Để biết ta đang gần
Trước mắt toàn hoa nở
Lỡ mai chiều cô đơn
Những giọt buồn em rớt
Thơm như suối tâm hồn
Giếng lòng anh chưng cất
Mong em quen cách nhìn
Bằng giận hờn dịu nhỏ
Để lúc nào chợt quên
Bắt đền, anh phải nhớ!
Bởi hơi thở chúng mình
Quá thương và quen thuộc
Hạnh phúc cùng nỗi đau
Từng trải qua dốc ngược?
Nếu buồn, em cứ đi
Để hương người ở lại
Nhớ quá, anh trở về
Vẫn còn thơm giọt lệ!
Phong Tâm
Đường cong ngược dốc thẳng
Giá như em trên đường
Mắt nhìn phản lại phẳng?
Thôi, rối lòng làm chi
Hỏi tình, yên chưa đã
Đừng hiểu thêm điều gì
Như vừa quen vừa lạ.
Ta tìm kiếm tay nhau
Anh đỡ, em lên trước
Em kéo, anh lên sau
Đứng chung trên dốc ngược.
Nói gì đi, anh nghe
Hoặc chỉ cần em thở
Để biết ta đang gần
Trước mắt toàn hoa nở
Lỡ mai chiều cô đơn
Những giọt buồn em rớt
Thơm như suối tâm hồn
Giếng lòng anh chưng cất
Mong em quen cách nhìn
Bằng giận hờn dịu nhỏ
Để lúc nào chợt quên
Bắt đền, anh phải nhớ!
Bởi hơi thở chúng mình
Quá thương và quen thuộc
Hạnh phúc cùng nỗi đau
Từng trải qua dốc ngược?
Nếu buồn, em cứ đi
Để hương người ở lại
Nhớ quá, anh trở về
Vẫn còn thơm giọt lệ!
Phong Tâm
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



