Hiển thị các bài đăng có nhãn Lưu Phương. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lưu Phương. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 19 tháng 8, 2017

Hoa Mùa Cuối Hạ - Nửa Chiều Nghiêng - Ngăn Tình - Bóng Chiều Nghiêng - Dấu Hạ Buồn















Hoa Mùa Cuối Hạ

Chưa thu lá cũng nhuộm vàng
Treo trên cành hạ chiều tàn mưa bay
Buồn rơi giọt vắn giọt dài
Giọt vương khóe mắt giọt cài tóc hương

Hạ đi mang nắng mùa thương
Bước thu nhè nhẹ ngõ vườn nhà ai
Xa về cánh gió heo may
Lay cành hoa mỏng đương say mộng lành

Quê mình hạ vẫn còn xanh
Vẫn rơi vạt nắng vàng hanh góc vườn?
Phượng còn rực rỡ khoe hương
Giao mùa hiu hắt chở buồn về ngang?

Đêm nghe tiếng gió thu sang
Hoa mùa cuối hạ ngỡ ngàng rơi rơi …

Yên Dạ Thảo

*****

Ngẫu hứng từ bài Hoa Mùa Cuối Hạ - thơ Yên Dạ Thảo.


Nửa Chiều Nghiêng

Thưa em. Hạ chuyển mùa rồi
Vừa nghe chiếc lá mồ côi trở mình
Gió vàng mây bớt màu xanh
Chiều buông khói nhạt - Đêm lành lạnh mưa

Ở đây sông nước hai mùa
Đầy vơi, lại nổi nênh lùa đục trong
Thu về từa tựa sang đông
Chỉ lao xao nhẹ đủ mong nhớ người

Thưa em. Hoa dẫu tàn rơi
Mầm xuân vẫn hẹn bên đời sống quê
Người đi người ở người về
Như đơn giản nhớ - Như bề bộn quên

Góc tình nửa bóng chênh vênh
Ngăn tình vừa đủ cho tên một người.

Phong Tâm
18.08.2017

*****

Bóng Chiều Nghiêng 

Chiều nghiêng bóng đổ lưa thưa
Lắng nghe tiếng gió đong đưa giọt buồn
Ngày qua sợi nắng còn vương
Lá xanh vẫn thắm, mùa thương lại về.

Lặng lờ trên bến sông quê
Em ơi! Ngày đó hẹn thề chưa phai
Mùa thu rồi lá cũng thay
Cho vơi nỗi nhớ đêm dài mông mênh.

“Góc tình nửa bóng chênh vênh
Ngăn tình vừa đủ cho tên một người”.

My Nguyên

******

Ngăn Tình

Thu về trước ngõ nhà anh
Hồng còn sắc thắm trên cành tỏa hương?
Mai Trang Nguyệt Quế quanh vườn
Có buồn tiễn hạ, có thương nhớ người?

Sông quê sóng nước lặng trôi
Đầy vơi giọt nắng vẫn rơi trong chiều?
Ngoài hiên cánh gió liêu xiêu
Có làm trở giấc đêm đìu hiu đêm?

Cúc vàng nở rộ trước thềm
Sương khuya có đọng rũ mềm cánh hoa ?
Đêm chìm nặng hạt mưa sa
Có mênh mang nhớ ngày xa thu tình?

Ngăn tim cất một bóng hình
Ngăn tình chỉ có một mình tên Mai?

Yên Dạ Thảo
21/08/2017

Chú thích:
  • Mai Trang Nguyệt Quế là các loại hoa trong vườn nhà Phong Tâm
  • Mai là tên hiền thê của Phong Tâm 
*****

Dấu Hạ Buồn 

Chiều đưa bóng hạ vừa qua
Chợt thương chợt nhớ người xa ngút ngàn
Heo may trở giấc khẽ khàng
Buồn như có chiếc lá vàng rụng. Rơi!

Thương người đi cuối dốc đời
Tóc phơ phơ bạc, nghẹn lời biệt ly
Ngậm ngùi đưa tiễn người đi
Một mình đối bóng. Dấu ghi hạ buồn

Lưu Phương




Thứ Tư, 29 tháng 6, 2016

Gửi Cánh Nhạn Xa















Tặng anh Phong Tâm

Trăm năm nghĩa nặng còn đây
Em đi bỏ lại nơi nầy quạnh hiu
Đâu rồi một thuở chắt chiu
Mai Trang Nguyệt Quế từng chiều vấn vương
Em đi qua ngõ hạ buồn
Hiên mai vắng bóng còn thương nhớ hoài
Bàn tay níu vuột bàn tay
Còn đau quặn thắt theo ngày tháng trôi
Vì sao cứ lại là tôi
Oằn vai gánh lấy nỗi đời buồn tênh
Đèn chong hắt bóng chênh vênh
Đêm trăn trở giấc mông mênh lặng thầm
Em đi về cõi xa xăm
Liễu buông dáng rủ, sương đầm đầm chan
Em đi ngõ hạ còn vang
Hồi chuông ngân - Rụng - lênh loang giọt sầu
Bây giờ biết phải tìm đâu
Em như cánh nhạn lạc bầu trời xa
Năm canh dế khóc. Trăng tà
Em về hội xứ*, tôi và bóng tôi
Rì rào gió khẽ mồ côi
Len qua song vắng như lời thở than
Dõi trông về cõi xa ngàn
Ánh ngân đom đóm lòe ngang mắt chờ

Lưu Phương
Sydney ngày 10 tháng 5 năm 2016

( * ) Thơ Hồng Băng

*****

Lời Cánh Nhạn Xa

Nương mành trăng vỡ về đây
Thăm vườn hoa rũ dạo nầy hắt hiu
Ôn từng kỷ niệm chắt chiu
Từ hôm người đến mang chiều tơ vương
Lặng nghe tiếng dế kêu buồn
Nhìn vầng tóc trắng lệ thương rớt hoài
Hôn lằn nhăn nhúm đôi tay
Bồng con dẫn vợ chuỗi ngày nổi trôi
Bao lần thức trắng bên tôi
Tình già nặng trĩu lúc đời nhẹ tênh
Xót xa mâm thọ đũa vênh
Chén cơm nhớ bạn mông mênh âm thầm
Một đời nghĩa khắc tình xăm
Thăng trầm mái ấm mưa đầm nắng chan
Chia đều tiếng trẻ cười vang
Cùng lau giọt thấm vết loang má sầu
Hồn thơ gió cuốn về đâu,
Khi dòng nhung nhớ xé bầu vắng xa?
Dương trần lặn bóng ác tà
Người ngồi hiên vắng buồn và khóc tôi
Tê chồn gót lẻ cút côi
Chống tay đứng dậy ngậm lời kêu than
Mắt trông về chốn mây ngàn
Sao đêm chợt rớt băng ngang nỗi chờ

Bửu Tùng
27/6/2016


Thứ Tư, 22 tháng 6, 2016

Gởi Cánh Nhạn Xa














Lưu Phương chị là người chuyên viết văn (thể văn xuôi), chị tự nhận mình ít khi viết văn vần (thơ) nhưng, tôi từng  được đọc qua vài bài thơ trước đây chị viết rất chuẩn, từ lập ý, ngôn từ chắt lọc và sâu lắng...
Tôi vừa nhận được bài thơ chị viết tặng, chị "đóng vai" một người tâm sự với một người đi xa... thật tinh tế, ý nhị, đối với tôi, lời thơ dung dị, mượt mà và thực sự xúc động.

Thành thật cám ơn chị cho tôi bài thơ nầy. (PT)

Gởi Cánh Nhạn Xa 

Tặng anh Phong Tâm

Trăm năm nghĩa nặng còn đây
Em đi bỏ lại nơi nầy quạnh hiu
Đâu rồi một thuở chắt chiu
Mai Trang Nguyệt Quế từng chiều vấn vương
Em đi qua ngõ hạ buồn
Hiên mai vắng bóng còn thương nhớ hoài
Bàn tay níu vuột bàn tay
Còn đau quặn thắt theo ngày tháng trôi
Vì sao cứ lại là tôi
Oằn vai gánh lấy nỗi đời buồn tênh
Đèn chong hắt bóng chênh vênh
Đêm trăn trở giấc mông mênh lặng thầm
Em đi về cõi xa xăm
Liễu buông dáng rủ, sương đầm đầm chan
Em đi ngõ hạ còn vang
Hồi chuông ngân - Rụng - lênh loang giọt sầu
Bây giờ biết phải tìm đâu
Em như cánh nhạn lạc bầu trời xa
Năm canh dế khóc. Trăng tà
Em về hội xứ*, tôi và bóng tôi
Rì rào gió khẽ mồ côi
Len qua song vắng như lời thở than
Dõi trông về cõi xa ngàn
Ánh ngân đom đóm lòe ngang mắt chờ
                          
Lưu Phương
Sydney ngày 10 tháng 5 năm 2016

( * ) Thơ Hồng Băng