Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2019

Dư Âm Buồn














Thu chưa đi …trắng thềm hoa tuyết!
Lơ lửng cành vài chiếc lá sương
Gió khuya lay giấc vô thường
Nhẹ len khe cửa tim buồn ngăn xưa …

Từ xa nhau bến thưa người vắng
Trăng khuyết sầu đêm trắng đợi ai
Bóng thuyền chở mộng sông dài
Xuôi dòng xuân hạ đưa ngày tháng trôi

Thu lặng lẽ chiều rơi lặng lẽ
Dư âm buồn chạm khẽ hồn tôi
Gió lay thu rụng đêm rồi
Muôn chiều lá đổ … lặng ngồi cảm thương!

Vườn bình minh thoáng hương thu đọng
Chim xa đàn lạc lỏng cành đông
Người xa … xa mặt cách lòng
Cố nhân ta hỡi, “có-không” hỏi người?


* Bài thơ được YDT cảm tác từ hình ảnh chim red robin đậu trên cành trong vườn bình minh sau vài ngày bão tuyết gần cuối thu.