Hiển thị các bài đăng có nhãn NGĂN CŨ HƯƠNG XƯA. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn NGĂN CŨ HƯƠNG XƯA. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 8 tháng 5, 2021

Nồi Canh Rau Choại















Kính dâng Mẹ và Ba

Thương mẹ theo về trong cõi nhớ
Đưa con đi suốt quãng đời buồn
Những đêm không ngủ trăng vời vợi
Nghe buốt lòng từ những giọt sương

Chiều qua con nấu canh rau choại
Với mớ tép riu, cá bống dừa
Màu tím nồi canh thân thiết lắm
Tím màu mực tím tuổi thơ xưa

Khói ngọt ngào quanh ngọn lửa thơm
Nghe từng nỗi nhớ trộn trong cơm
Nhớ lời mẹ nói – canh rau choại
Cơm trắng chan màu tím nhớ nhung

Yêu chồng, mẹ trắng lưng lòng mắt
Hôm sớm vì con nỗi nhọc nhằn
Nắng chợ, mưa đồng thay phấn sáp
Kết se tình mẹ đẹp thôn trang

Ba đi, mẹ sống âm thầm quá
Ấp ủ đàn con, ấp ủ lòng
Lá đổ bao mùa sầu lặng lẽ
Mắt người thiếu phụ mãi trông chồng

Đêm đêm thức trắng đợi đêm tàn
Tháo cuộn tơ lòng chỉ rối hoang
Khâu vá chưa liền thân tấm áo
Chợ chiều, chợ sớm mẹ còn mang

Bạc tiền dành dụm con ăn học
Mẹ có buồn đâu cảnh túng nghèo
Vì nhớ, vì thương, thành bổn phận...
Tóc thời gian nhuộm, mắt chìm sâu

Ba còn nuôi mộng... phong trần mãi
Con biết người đâu nỡ phụ phàng
Yêu mẹ, nhưng “tình người nghệ sĩ ”
Gởi theo sông núi gió mây ngàn...!

Mẹ sống âm thầm bám đất quê
Hái từng cọng choại lá non se
Nồi canh tím mãi màu thương nhớ
Chốn cũ người chưa hẹn buổi về

Mây tím chiều nay lại tím nhiều
Bằng lăng rụng tím đất xanh rêu
Nồi canh rau choại long lanh tím
Cả khói hoàng hôn cũng tím theo ...

Phong Tâm
Tháng Tư -1973

Thứ Năm, 21 tháng 11, 2019

Nhất Chi Mai

* Tất cả thương mến cho người đã hy sinh vì dân tộc
* Riêng tặng TN (NS. GL) người học trò gần gũi Thích nữ NCM.

Nhất Chi Mai  hỡi!
Muôn đời
Việt Nam rung động vang lời tiếc thương
Đuốc từ bi rực muôn phương
Chuông vàng cảnh mộng tình thương trở về

Nhất Chi Mai hỡi!
Lời thề
Hương sen ngào ngạt trên quê hương tàn
Biển sầu cạn
Núi thù tan
Việt Nam hát bài ca vang
Trong vườn hồi sinh trổ lộc
Ca ngợi hòa bình dân tộc
Mặt trời ngát hương bình an
- Mẹ ôm con thổn thức
- Chồng nhìn vợ ngỡ ngàng
Như vừa sinh nở con ngoan
Như vừa đám cưới chưa tàn tân hôn

Nhất Chi Mai Hỡi!
Tâm hồn
Một vì sao sáng trên vòm trời xanh
Vùng đen nắng lọt qua nhanh
Ngục tù thay viện bảo sanh, học đường
Tình thương theo nước về nguồn
Ngồi bên chân chữ "S" thương nguyện cầu:
- Bé sơ sinh no bầu sữa mẹ
Áo học trò thơm mực bàn tay
Hoa bằng lăng, hoa phượng, nắng ban mai
Hoa dân tộc trải dài Nam - Trung - Bắc
Núi hùng vĩ, biển lồng trăng đáy vực
Sông hiền hòa, đất đứng lúa đan tay
Chim về vườn, diều no gió tung mây
Khói rơm tỏa bầy trâu yên giấc ngủ

Nhất Chi Mai hỡi!
Ngàn thu
- Đốt thân cho sáng ngục tù tối tăm
- Đốt thân cho máu Việt Nam
Đừng tuôn chảy giữa dòng xanh, hận thù!
Lửa bùng lên ngất trời thu
Xóa tan mây khói mịt mù trăm năm!...
Ôi, Việt Nam!
Ôi, Việt Nam!
( Gọi trong nhân bản hào quang rực trời)

Nhất Chi Mai hỡi!
Tình người
Đẹp như sông núi mây trời phương Nam
(Trái tim cảm hóa đạn đồng
Nhất Chi Mai hỡi! Ngời trong sử vàng).

Tháng 9 -  1974
                                                              

Thứ Năm, 21 tháng 3, 2019

Yêu Tà Áo Trắng

Lâu lắm rồi em, có phải không?
Sao anh vẫn nhớ tuổi xuân hồng.
Nhớ khi về muộn đường hai đứa
Giữa tiếng ve sầu, phượng thắm bông.

Dưới mái trường xưa xanh ngát xanh
Thướt tha tà áo trắng nguyên trinh
Làn hương tóc xõa nên thơ ấy
Quấn quýt chiều nghiêng bước chúng mình.

Cái thuở dại khờ sao vẫn đẹp!
Chút hương vừa chớm tuổi hồn nhiên.
Thời gian lặng lẽ đi qua mãi...
Bóng cũ trong lòng vẫn đứng yên.

Tà áo dài xưa ngỡ đã quên
Trong anh, những kỷ niệm êm đềm
Bỗng dưng dào dạt bâng khuâng quá
Buổi sáng hôm nay áo trắng thềm!

Ngày qua cơm áo nên cằn cỗi
Em có còn yêu tuổi học trò?
Con của chúng mình trông lớn vội
Thương con cứ ngỡ mẹ còn thơ.

Bây giờ giây phút tim rung động
Ánh mắt nồng xưa tỏa ngát tình
Dồn lại để đầy lên mái tóc
Cho nhau tất cả trái tim mình!

Dưới ánh đèn khuya sợi chỉ vương
Giọt mưa đều nhịp tiếng kim luồn
Em may chiếc áo, lòng trang trải...
Để kịp cho con buổi tựu trường.

Áo trắng nữ sinh năm học mới
Dịu dàng tha thướt lẫn đoan trang
Anh yêu đất nước yêu tha thiết
Cái dáng ngàn năm rất Việt Nam.

Phong Tâm
Cái Mơn, 16.9.1989


Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2016

Ngẫu Nhiên

Đừng cho, anh không nhận
Trái sầu riêng khổ qua.
Vườn nhà ai bên đó
Khói bếp chiều bay xa
Đừng cho, anh không nhận
Trái cam sành của em
Mỗi mùa trông rực rỡ
Quýt đường cũng phải ghen!
Đừng cho, anh không nhận
Bưởi "năm roi" ngọt ngào!
Chim chìa vôi vụt hót
Dây trầu ôm gốc cau.
Đừng cho, anh không nhận
Vú sữa treo trên cành
Chiều cuối năm mong đợi...
Sớm mai rời tuổi xanh!
Đừng cho, anh không nhận
Từ chối, nào phải điên.
Vì tình em xa lắc
Vì tình anh ngẫu nhiên!

01.12.1989
PHONG TÂM

(Trích Đặc san Chợ Lách - 1990)


Chợt Thấy Mùa Xuân

Saigon chợt mà lạnh quá
Cuối mùa mưa lất phất rơi
Đèn đường bỗng dưng tàn tạ
Lang thang cũng lắm "đứa" mời...
Lạnh rứa! Áo sờn vai rách
Lạnh rứa! Người ta nằm phơi
Gối đầu trên thềm tam cấp
Co ro, cười đếm sao trời
Lạnh ơi là lạnh!
Cười!...
Nghe mọc ốc trong người.
Chợt thấy mùa xuân đến vội
Buồn nào cũng trở nên tươi
Ngày mai vá áo lành, ăn Tết
Vẫn đón Xuân về vui quá vui!
Đường Saigon thênh thang
Phố Saigon  rộn ràng
Qua gian hàng nội hoá
Lụa nào cũng đẹp cũng xinh
Qua gian hàng bông
Bông hoa nào cũng thắm tình
Trăm hoa chen chít khoe màu sắc
Đón ánh hồng lên rạng khắp nơi.

Saigon chớm xuân Giáp Dần (*)
PHONG TÂM

------------
(*) Trước năm 75./ Đăng trên báo Điện Tín, Sg.
Báo Điên Tín Sg. Trang mục Lều Thơ - Kiêng Giang & Mặc Tuyền phụ trách.



Bài Không Tên (*) - Dư Hương














Cúi đầu đếm lại tuổi mình
Về rưng viền mắt tram nghìn xót xa!
Ơi nầy kỷ niệm bay xa
Bao nhiêu mơ ước cũng là dở dang!
Người iêu ơi! Sầu miên man...
Một lần đối mặt ngỡ ngàng chưa quên
Tình chưa nói, tình không tên
Ngày vui không trọn, buồn chênh vênh buồn!
Đọc tên anh trong ngàn thương
Đếm viên sỏi trắng giữa đường từ ly
Xe đi từng chuyến xe đi...
Lần xa thành phố nói gì đây anh?

Cần - Thơ ơi! Mơ chưa xanh!

HUY GIAO
-----------------
(*) Bài thơ trong lá thư, tên bài bằng 3 dấu chấm (***)
Tựa đề do PT đặt, đăng trên báo Điện Tín , Saigon -7/1973.


*****

DƯ HƯƠNG

Nhìn nhau giây phút tạ từ
Điểm trên môi, nụ cười như nghẹn ngào
Ngỡ ngàng ơi! Biết nói sao?
Ai đem "lễ giáo" đi vào tình yêu
Chừng trăm ngàn nỗi cô liêu
Hỏi tâm tư vẫn trơ chiều lặng thinh
Gọi người "iêu" giữa tâm linh
Để nghe một chút hương tình thoảng xa
Người "iêu" hỡi! Hiểu lòng ta?...
Sợ em buồn, sẽ phôi pha, giận hờn
Anh về nhặt lá cô đơn
Xe qua thành phố buồn hơn tháng ngày
Chút hương còn đọng trên tay
Tình chưa gọi tiếng, tình say dập dồn
Gọi tên em, vẳng trong hồn
Đọc thơ em, mấy lần hôn... cuối bài.
Ngày vui chưa trọn một ngày
Bao nhiêu thương nhớ để hoài nhớ thương
Dư hương thoang thoảng dư hương
bánh xe nghiền nát bụi đường từ ly
Vết xe theo dấu em đi...
Xa rồi còn biết nói gì đây em?

27.07.1973
PHONG TÂM
(Cái Mơn)

* Trích từ báo Điện Tín, Sg - đăng ngày 01/8/1973.
(Trang 4. Số 562, thứ tư,1/8/1973 - Kiên Giang, Mặc Tuyền 


Thứ Tư, 16 tháng 3, 2016

Lụa Mo Cau

Thuốc giồng vấn lụa mo cau
Tàn rơi xuống đất, khói phao lên trời
Mẹ ăn trầu xỉa thuốc rời
Ba phà khói thuốc cầm hơi đỡ buồn!
Lá về cội
Nước về nguồn
Thuốc giồng âu yếm cau vườn lụa mo
Nhóm lên tình lửa duyên tro
Thường về quê, nhớ con đò bên sông
Chút tình trong khói thuốc giồng
Chút ấm chút nồng
Chút hương nhà quê.
Từ đêm lửa xoá trăng thề
Chuông buồn tang liệm, lối về xanh rêu
Nỗi đau lòng mẹ chín chiều
Bã trầu khô nước cốt, nhiều đêm tan
Trâu bỏ cỏ
Rạch bỏ đăng
Tưởng chừng thế kỷ đã loang vết bầm
Thuốc giồng khói toả hờn căm
Niềm đau ba đốt âm thầm trắng đêm!
Trở mùa gió Bắc, mưa Nam
Ruộng đồng trơ lại bãi hoang lạnh lùng
Vông đồng đổ lá thay bông
Bầy chim dồng dộc bỏ đồng bay đi
Đêm nghe tiếng cú rù rì
Kên kên, quà quạ từ bi nóc chùa...
Xót lòng mắm sống, bần chua
Nhà nghèo chạy giặc, mấy mùa đói cơm.
Tiền đâu mua điếu thuốc thơm
Nợ chưa trả được mấy dun giấy Tàu
Lội ra vườn lượm mo cau
Lột từng manh lụa yếm bào trắng trong
Rọc từng mảnh nhỏ
Đem hong nắng đồng
Thớt dầu dằn thẳng lụa mo
Thuốc giồng vấn chặt câu hò đồng dao
Cho bừng sức sống lên cao ngút
Đêm sáng trăng giã gạo chày ba
Đất lành vùng dậy trổ hoa
Đồng lầy chuyển mạch máu hoà lúa thơm
Trâu về chuồng; dựng mùa gặt mới
Cò trắng về, đón ánh bình minh
Thuốc giồng khói toả mông mênh
Trưa nằm võng lác ru tình nước non
Dồng dộc ré, gió diều đồng vọng
Hoà trong thơ êm giọng Vân Tiên
Quê hương vào lòng bình yên
Hồ Gươm thở khói ngoan hiền Đồng Nai
Gió dìu dặt cho lòng ai lưu luyến
Tình Nhị Hà âu yếm nghĩa Cửu Long
Bỏ mùi giấy quyến trắng bong
Vẫn nồng hương lụa, thuốc giồng miền Nam

Cổ Chiên trăng nước mơ màng
Hàm Luông sóng vỗ tung ngàn ánh sao
Thuốc giồng vấn lụa mo cau
Thơm tình Đồ Chiểu. Hương trầu Bến Tre.

Phong Tâm
11.10.1973

*Trích báo Điện Tín, Sg. trang 4. Số 646. Chuyên mục Lều Thơ - Kiên Giang, Mặc Tuyền phụ trách  Đăng ngày thứ sáu, 26/10/1973.
 (TVĐ. Mai Vàng - Cái Mơn)