Hiển thị các bài đăng có nhãn VĂN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn VĂN. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 30 tháng 6, 2017

Những Bài Thơ Tình Trên Văn Nghệ Hàm Luông


SỐ 56 – THÁNG 3.2017

Văn Nghệ Hàm Luông, số 56.2017 đăng  một số bài thơ tình.

Trong Trang Thơ Mừng Ngày Quốc Tế Phụ Nữ có “ Xuân thì thiếu nữ” của Tạ Vũ Thái Thy, “Đừng...trách...em” của Thúy Văn, “Còn chút gì trong em?” của Kim Chi, “Cỏ” của Đoàn Thị Diễm Thuyên.

Thực ra bài thơ “Xuân thì thiếu nữ” chưa phải là bài thơ tình mà là bài thơ tình xuân; cái "Ngẩn ngơ bướm. Ngẩn ngơ hoa” kia đích thị là tình xuân với xuân thì thiếu nữ. Chính vì thế mà hình như có một thoáng lo đã biến thành nỗi sợ cái “cơn bấc muộn”. Nỗi sợ thật khó hiểu bởi vì “muộn” là trễ hay là già. Dẫu thế nào thì xuân thì vẫn cứ “Xuân thì thiếu nữ”

Bài thơ “Đừng...trách...em...” lộ ra nỗi lòng của nhân vật nữ trữ tình khi chúng ta chỉ cần kết câu đâu với câu cuối:

Đừng yêu bằng nửa trái tim

.....

Thôi đừng trách nữa...người về...về đi.

Vẫn yêu nhưng thật sáng suốt và dứt khoát. Những cái ngắt quãng và cái kéo dài của dòng thơ cuối hình như vẫn cứ lướng vướng một nỗi lòng.

“Còn chút gì trong em?” của Kim Chi là bài thơ bắt đầu bằng một câu hỏi, và cấu trúc bài thơ là cấu trúc đối đáp nhưng chỉ của một người, vì thế bài thơ như là lời độc thoại đầy khắc khoải, “muốn san lấp”, “muốn bôi xóa”... nhưng không được và có lẽ cả không nỡ san lấp và bôi xóa, nên cuối cùng là “Gói ghém yêu đương chôn vào ký ức” nhưng không quên, chỉ là kiềm nén. Tất cả đã trở thành chiế cầu bắc qua ngang qua tình yêu đến với thơ:

Còn một chút gì để em viết bài thơ
Ngọn lửa từng đêm le lói canh dài

“Cỏ...” của Đoàn Thị Diễm Thuyên là bài thơ ví von bản thân nhân vật trữ tình với cỏ, vì thế cái thoải mái, dịu dàng, tươi tắn của cỏ đã đi vào bài thơ bằng những cách nói rất tự nhiên : “cỏ cũng biết cần”, “cỏ cũng biết đau”, “cỏ cũng sướng cười”, “cỏ muốn biếng lười”:

Đôi khi có cũng biết cần
Người thương, chăm bẳm đôi lần cũng vui

Thật quá đôi khi thơ cũng ít đi. Thật mà vẫn thơ là con đường đi còn dài.

Thơ tình, trong số này, cũng được dàn trang vào giữa tập với các nhà thơ quen thuộc như Phong Tâm, Hàn Vĩnh Nguyên, Lê Hoàng Dũng, Mai Lâm Sanh, Đình Thu, Quốc Thái.

“Nhớ biển” của Mai Lâm Sanh có lẽ không nên xếp vào thơ tình. Dù vậy cái tình của đồng bằng dừa dành cho biển Vũng Tàu cũng nên ghi nhận với lời hẹn hò, tự hẹn với lòng, ở cuối bài thơ.

“Em về” là bài thơ của Lê Hoàng Dũng. Tên bài thơ chỉ xuất hiện trong một dòng “Em về lạc mất vầng trăng”, còn phần lớn, và cả khổ kết, là “Tôi về”. Tôi là nhân vật trữ tình nam về lại quê hương thấy quê hương xa lạ, định hỏi đường “tìm lại người thương” nhưng không biết nghĩ thế nào mà... “lại thôi”. Một bài thơ tình mà tình thì chưa đậm hay là quá đậm trong quá khứ nên bây giờ không muốn làm khổ nhau?!

Bài “Trời mưa cho ướt...” của Quốc Thái được viết trên cảm hứng từ một nửa câu ca dao: “Chim quyên ăn trái nhãn lồng.”  Không hiểu sao mà tình yêu ở đây dài lâu: thương từ lúc em còn được bồng trên tay, đến thời con gái, lúc núp mưa trong nhà chòi...Có lẽ vì thế mà tiếng khóc bật ra:

Chim quyên ngày đó... đi rồi

Cái nửa kia của câu ca dao: “Lia thia quen chậu, vợ chồng quen hơi” vẫn mãi mãi là một mong ước không thành, và vì thế có khi buồn quá mà trách nhưng nhẹ nhàng:

Chim quyên bỏ bạn, quên thề
Nhãn lồng đơm trái, chiều quê đẫm buồn...

Bài “Mùi thiếu vắng” của Đình Thu là bài thơ có hơi hướm mới trong cách viết. Bài thơ viết về sự tan vỡ từ một “sự va đập rất tình cờ”, và hai người “đi về hướng không nhau”. Nếu phải diễn tả theo kiểu văn xuôi thường ngày ở huyện thì là đường ai nấy đi.

Ngay dòng thơ đầu thì chúng ta chưa biết là “va đập” nghĩa là gì đến nỗi dẫn đến tan vỡ. Nhưng sau đó cái “mùi thiếu vắng” xuất hiện như một cách trêu ngươi của một tình yêu không quên được, và vì thế nhân vật trữ tình nam trong bài thơ cứ tự phủ dụ, tự thuyết phục là đó là chuyện bình thường, chuyện vẫn xảy ra hằng ngày trong cuộc đời. Lòng dặn lòng như vậy, hãy cứ coi như là thời chưa găp nhau. Thế nhưng cái kết bài thơ:

Gỉa sử vô tình va đập
Nghe mùi xưa lại nhớ nhau
Đúng là cái “mùi thiếu vắng”!

Phong Tâm là nhà thơ chuyên thơ lục bát, hay nói đúng hơn, anh làm thơ lục bát có những câu thật tài hoa. Cái nho nhã của lục bát, cái mượt mà của lục bát, cái ngắc ngứ trong chấm phá mà xao xuyến và sâu sắc của lục bát…trong thơ lục bát của anh Phong Tâm khiến người đọc nhớ. Và ở đây là bài “Giấu quên” của anh. Giấu quên là để nhớ hay để quên. Đọc đến cuối bài thơ thì tôi nghĩ là để nhớ.

Một đêm thao thức nhớ đẫm trong màu và tiếng của thiên nhiên, và em xuất hiện, dĩ nhiên, trong nỗi nhớ đã đến lúc cháy thành mộng vàng, thế nhưng, giọng vẫn cố làm ra vẻ:

Xa rồi giọng nói người dưng
Mốt mai nhớ cũng ngập ngừng vậy thôi

“Mốt mai” là như thế, là tưởng như thế, và cố sẽ là như thế. Thế nhưng, bất ngờ “nay” thì:

Nay còn nửa cánh môi cong
Đem phơi từ độ hai lòng chia đôi
Để dành một đốm nhỏ rơi
Treo bên dấu nặng trong đời chưa quên

“Nửa cánh môi” khô héo vì bị “đem phơi từ độ hai lòng chia đôi” nghĩa là nửa cánh môi ấy không hôn ai khác nữa, cứ chờ nửa cánh môi xưa mà không thấy. Trái tim một nửa, vầng trăng một nửa, vành môi một nửa, cánh môi một nửa.

Cứ đọc đi đọc lại khổ thơ cuối, tôi thấy hiện lên chữ Tâm trong hình dáng chữ Hán-Việt, gắn với một nỗi nhớ đã được ghi tạc vào thiên nhiên ở khổ đầu bài thơ, với vầng trăng.

Tôi dành phần còn lại của bài biết cho bài thơ tứ tuyệt “Đón Xuân” của Hàn Vĩnh Nguyên. Hàn Vĩnh Nguyên là nhà văn, viết truyện ngắn và ký, nên thơ là cuộc ghé chơi đầy ngẫu hứng nhưng thật đậm tâm trạng:

Ngổn ngang thế sự giờ gom lại
Làm cỗ mừng Xuân đón bạn chơi
Dăm ly, xin hỏi đâu trời đất
Ta mượn làm chăn, ngủ chút thôi!

Cái cỗ thế sự ngổn ngang mừng Xuân và đón bạn thì thật là rôm rả. Đó là một nỗi lòng. Vì cái ngổn ngang nỗi lòng thế sự kia nên chỉ “dăm ly” đã say chứ không phải vì tửu lượng thấp. Nhưng nếu tửu lượng có thấp cũng không sao bởi vì ta đâu phải say vì rượu mà vì thế sự, và phần lớn hơn là vì có bạn

Bài thơ tình đã hiện ra như thế. Chất tình hiện ra trong rượu đón Xuân.

Say thì ngủ, chuyện bình thường, miễn là đừng quậy. Nhưng say đến độ mươn trời đất làm chăn đắp ngủ thì đúng là cách nói của người say chuyện thế sự. một nỗi niềm. Lại nữa, cái cách nói “ngủ chút thôi !” thật là của người say. Không rõ vì chỉ mới “dăm ly” nên ngủ ít “chút thôi” hay là chỉ ngủ thôi với trời đất làm chăn chứ không làm gì khác, ví dụ dắtt trời đất đi dạo phố chẳng hạn. Hàn Vĩnh Nguyên đã giấu cái giễu cợt trong câu chữ khiến cho bài thơ trở nên thật bồng bềnh.

Những bài thơ tình chúng ta đọc hôm nay trên Văn Nghệ Hàm Luông số 56.2017 phần lớn là những kiểu thơ quen thuộc, trừ một chút hơi hướm mới trong “Mùi thiếu vắng”. Nhưng tất cả đã tạo nên nhiều cung bậc khác nhau của những biểu hiện tình cảm trong các bài thơ tình từ những nhà thơ không chuyên đến những nhà thơ, nhà văn chuyên nghiệp. Chúng ta đã có một vười hoa, đó là điều quan trọng.

Trong một cách nhìn nào đó, chúng ta cũng cần có những kiểu thơ kiểu mới. (Tôi không dùng từ thơ mới dễ gây nhầm lẫn).  Cái mới đã xuất hiện trong thơ Việt Nam hiện đại và đương đại, mở ra một lối khác cho cái hôm nay của thơ. Trang thơ của chúng ta, tôi nghĩ, có khi cũng cần những cái như thế.

ĐÀO NGỌC CHƯƠNG


Thứ Tư, 14 tháng 6, 2017

Tửng tửng bẹo Sài Gòn



Trần Hữu Dũng - Kiều Minh (Kiều Tấn Minh) - Ngô Nguyên Nghiễm - Phong Tâm


Nghe tên nhà quê lên bẹo hình bẹo dạng, rủ uống trà, cà phê bụi tại quán cóc của cô Muối ở một góc thuộc Quận 8, Sài Gòn, (cà phê truyền thống không pha trộn) có tiếng thơm ngon lâu năm với các tay ghiền bình dân, giá rẻ, (3 phê đá, 1 phê sữa nóng, tổng cộng 38 ngàn đồng).
Người bạn đầu tiên “đèo” nhau tới quán, là nhà thơ Ngô Nguyên Nghiễm, tác giả của nhiều cuốn sách đồ sộ, anh bỏ công hơn nửa đời biên khảo, sưu tầm, tập hợp các gương mặt tiêu biểu của văn nghệ sĩ trong thế kỷ 20 rất công phu, (tất nhiên là không quên mang sách có giá trị đến biếu bạn bè kỷ niệm).
Kế đến, là nhạc sĩ Kiều Tấn Minh (Kiều Minh), anh là hội viên Hội  Nhạc sĩ VN, hiện công tác tại phòng âm nhạc, Cung Văn hóa Lao động, TP.HCM. Từ năm 1999  tới giờ mới gặp lại.
Được phone anh Nghiễm cho hay, “tên bạn quê” đang có mặt uống  cà phê. Nhà thơ Trần Hữu Dũng, kêu chờ sẽ tới liền, bạn Dũng cũng đang công tác tại tòa soạn Tạp chí Văn nghệ TP.HCM đến tặng cho tâp thơ “Âm thanh những giấc mơ”, Nhà XB Hội Nhà Văn 2016. Tập thơ có 80 trang ruột, bìa rất đẹp, trang nhã.
Đọc hết tập thơ, tuy chưa đủ thời gian để nghiền ngẫm nhưng, cũng cảm nhận được đôi điều, thơ Trần Hữu Dũng, đơn giản, kiệm lời, cô đọng với thăm thẳm chiều sâu, anh viết từ trái tim qua nghệ thuật diễn đạt với nỗi đau chiến tranh, thế sự, tình quê hương và thấp thoáng chút tình yêu, nêu vấn đề mà không than thở bi lụy và không phê phán hoặc…dạy đời. Xin trích vài thơ câu thuộc lãnh vực tình cảm… tượng trưng, theo ý tôi, (thật ra vì chưa kịp đọc kỹ và vì bài viết có yếu tố tạp ghi cho vui), có dịp trở lại sẽ đăng trọn bài. Trích lược:
“Bảy ngày tôi ăn chay/
Hành thiền trên đường đi
Học cách thở thanh tịnh
Thõng tay vào chợ, mặc kệ lời thị phi ***

Đêm ánh trăng tràn căn phòng
Tôi học cách bơi khỏi giấc mơ phù phiếm…(Bảy ngày chay tịnh).

Hay: “Ở đầm Thị Tường con ghẹm
con mắm cắn vào một miếng
nhớ suốt đời.
Bén hơi nhau vì thương…” (Ghi vội ở đầm Thị Tường).

Lâu lắm mới gặp nhau tại quán cóc nầy để nói chuyện văn chương. Rất tiếc, nhà thơ Ý Nhi ở Gò Vấp quá xa với Q8 nên chỉ thăm hỏi qua điện thoại mà chị không đến được, hẹn lần khác có địa điểm gần hơn.

Phong Tâm
Ngày 6/6/2017


Chủ Nhật, 19 tháng 3, 2017

MỘT NGÀY











Tùy bút  - PHONG TÂM


1. Một ngày...

    Cái nhìn đầu tiên là nắng. Nắng mỏng lắm. Thơm lắm. Nắng lấp lánh trong sương đêm còn sót lại, nắng gom hết mùi hương hoa cỏ, trộn đều, thả ra... Khi những vệt nắng dài thủng lọt qua tàn lá rậm, nắng chệch nghiêng, thẳng đứng như muốn dừng lại, lì lịt như "cô ngựa trời xoay xoay cái thớt đầu dẹp bạnh" đuổi không đi.
     Vài cơn mưa mồ côi dọn bước vào mùa, đủ ẩm đất cho ve non lột xác gắn vào những gốc cây; tập trèo, tập bay, tập hát, phát ra tiếng rè, rẹt... chưa thành "người lớn" để phô trương chất "đàn ông", để hãnh diện với cặp kính không gọng, để vang vẻ điệu đàng từ bóng quê, bóng phố, bóng mát đồi rừng.
      Trẻ, đưa mắt chong tới thấy gì cũng chậm. Gió bấc hiu hiu, gió chướng hây hẩy... làm xôn xao, làm nở lòng mơ ước...
      "Con rùa! Đố giắt túi được bao (lì xì). Lụp thụp cõng chiếc lưng nặng nề rướn qua bờ cỏ khô, cổ giãn dài ườn, đầu chưa đụng tới mép nước". Nỗi khát thèm trẻ con dính trên môi ráo hoảnh, đôi mắt cứ trong ngần.
       Thời gian có thể xuôi chiều mong ngóng, có bao giờ ngược lại, lùi gần đâu mà chờ.
       Lần hồi quen với ngọn roi năm tháng, với kim đồng hồ quay tròn không nghỉ ngơi. Loay hoay giữa sóng xoáy cuộc đời. quên mất mình, quên mất hứng háo, chộn rộn, ngóng trông. Chỉ nhớ hừng đông và đỏ đèn. Trưa, chiều trôi tuột vào cái rọ hoàng hôn. Ai đó, hớt hơ rủa thầm. Cũng ai đó, ngạc nhiên nhìn thấy nắng! Có bao người đi, mấy người chạy trên con đường vòng? Điểm cuối cùng là nơi xuất phát!

2. Một ngày...

    Bất chợt. Con chim sâu lao qua ánh chớp, giựt mình! Đứng trước cửa "tri thiên mệnh". Tiếng vạc sành kêu đêm, sau ngọn nến "lục tuần", thảng thốt! Mừng hay buồn đây, khi ngồi chung chiếu "cổ lai hi"!? Nhìn ngang, ngoái lui là chứng tật của thời khắc nầy. Đời người như cuộn phim vô hình, mấy ai kéo ngược được đâu. Mắc gì con đường đi qua cứ nhớ cây cầu khỉ (lóng dừa, khúc tre), lại mau quên cây cầu sơn phết đang sầm sẩm trước mặt.
    Tết Đoan Ngọ! Vậy sao?
Đứng bóng rồi, "nhìn mặt trời để tránh đau mắt, bà con ơi!" Có trời mới biết, ông... thầy nào bày ra kiểu nầy. Nó thành lệ. Ngó nổ đom đóm, nước mắt tèm hem, nhìn đâu cũng thấy tối mò. Đố biết? Chữa hay rước bịnh vào thân đây cà!
    Ốc gạo vào mùa, luộc bung mày, no ưỡn. nhìn người ta ăn mà nuốt lén, cổ họng nghe ừng ực. Mùa ốc gạo y chang, lại chê xảm xì xảm xịt như nhai xơ mướp. Tức mình! "Nói mà nghe sao đoản hậu quá". Vậy mà rõ ràng, vậy mà có thật.
    Trên đời nầy đâu phải món nào cũng ngon, càng không có món tệ. Tùy theo cảm xúc những cảnh tình mà nên sự khen chê. Có thấm tận trái tim mới dễ nhớ. Thử đói meo ba bốn ngày, gặp "cơm nguội, muối đâm" coi có ngon không thì biết, chứ ngày ngày cứ chất đầy bao tử đủ thứ món Tây, Tàu ở nhà hàng, quán nhậu thử hỏi làm sao khỏi chực trào ra khỏi cổ. Về nhà, lại thêm cơm kề miệng chỉ có nước..."ngoẻo củ từ luôn"! Bụng dạ, miệng mồm nào chứa nổi. Mắc cười mà ray rứt vô phương.

3. Một ngày...

    Thời của mươi tuổi đầu. Nhà nghèo tả tơi, rơi hột! Tối ngày "ninh" cái quần xà lỏn, phơi trần tư niên. Má trầm nghịch như "cồng cộc" dưới mương sâu, rạch rậm, cào, đãi "rát mặt hà bá", mót máy lòng tong hủn hỉn, ngày có, ngày không. Ba có nghề có chữ như ai! Nghề, ba không vốn, chữ thời buổi hiếm người coi trọng. Dang lưng làm đủ nghề không cần đặt tên. Tiền lận lưng mặn mùi, nhèo nhẹp. Nhiều bữa cơm, đũa chén nhiều hơn thức ăn. Phận má, đọc chữ như lặn mò ốc biển. Lo chuyện con cái tối mặt mũi, lỗ tai lùng bùng... Hỏi má, ngày tháng sanh ra mình, má ơ...ơ... rồi đáp gọn: "lúc đẻ bây là mùa cá he". Trời đất!
    Cả nhà,trường kỳ với món "bần non xắt mỏng chấm mắm nục". con mắm cỡ ngón tay, cứng đờ xương xỉa, vậy mà ăn rùm rụm ngon thấu thần hồn. Tội nghiệp cho cái nồi đất dính cơm cháy khét , cạy thiếu điều lủng đáy! Có thừa ế như cơm khách của nhà giàu đâu. Nói, nghe như nói dốc, nói cầu vui. Mà cái lưỡi trời sanh thiệt lạ, ngon dở gì cũng tại chỗ đó.
    Già, hay cằn nhằn: "Rớ tới đâu muốn nhợn tới đó". Vợ con nghe riết cũng buồn. Chuyện xưa cứ tôn tạo thêm hình tướng, hoài niệm gần như tâm trạng chung là vậy. "Trời ơi, tôi sẩy mất con cá lớn quá chừng! Thằng con (bỏ rồi) nó sáng sủa, có đâu tối om như bọn nầy. Mẻ kho hồi đó thơm nhức nhối chớ đâu vầy". Câu nói ngỡ vô tình, mà nghe nó đắng nghét từ đầu lưỡi tới tận xương!
    Thèm trái khổ qua hầm, thịt kho rệu. Có rồi, cứ ngồi chống đũa. Tội cho sấp nhỏ! Lại quên phứt cái vụ "Trạng Quỳnh cho vua ăn tương với rau muống luộc, vua khen". Chuyện Gia Long tẩu quốc, "vua cũng nhờ trái bần, con mắm mà sống". Lúc đó chỉ có vua mới hiểu cái gì là sang hèn, sự vật gì là cần thiết để có thể tồn tại.

4. Một ngày...

    Bỗng phát hiện ra rằng: Vừa ngập ngừng vừa hối hả. Tiếng bìm bịp xa xa, tiếng ếch nhái gần gần... dường như rủ rê, dường như rề rà, dường như mời mọc,thúc dục. Chợt ngoảnh lại, bắt gặp cái bóng của mình...dài ra và mờ kệnh! Vậy thì...hà cớ phải khen chê, phải trả bằng với bất cứ giá nào?
    Và bạn ơi, bạn là thời gian của ta. Là bất chợt một ngày!
    Bạn đã đến, thôi đừng đi, ở lại! Miếng khô lóc nướng giần mềm mềm, chén chùm ruột đâm trộn đường nước mắm ớt nầy, ta với bạn."Vô đi", đời sẽ bớt phiền hà! Rượu sẽ sánh và thơ sẽ ngọt! Ta sẽ bỗng thấy ta và ta thấy bạn.
    Không tin ư? Xin cứ thử một lần.
    Bạn đang cười ta hả?
    Ta xin: Đừng! Đừng!

Cái Mơn,10.9.2006
Nguyễn Vân Long


Thứ Năm, 2 tháng 3, 2017

Dưới mặt trời là nắng














Tôi chạy trên hàng chữ, ngồi bệt xuống nhặt rác, ngắt cọng lá sâu, tôi xước móng chân rách chìa ra bên khóe, cắn sợi tóc vừa vướng môi. Tôi hỏi tôi có đau? Ậm ừ!...Có lẽ ai đó đau. Cái đau của người thai nghén đứa con tinh thần; chào đời không may khuyết tật! Và, cái đau tự thấy mình hèn...bẻ cong ngòi bút lệch. Tôi cũng như người đỡ đẻ vui mừng với thiếu phụ - Mẹ tròn con vuông.

Tôi ngả người ra dưới bóng chữ, gối đầu lên bóng tôi, nghe khúc khích tiếng cười dưới gối, tôi biết mình cười mỉm, cười giấu, còn tiếng cười phát ra có lẽ của thiếu phụ, của người khác, của cõi lòng; từ tâm hồn, từ con chữ thiết tha và từ thanh âm mơ hồ của trái tim.

Tôi đứng dậy hít thở, không gian xanh. Ừ! Hương đồng gió nội... Nầy chữ ơi, khuôn dáng mi không còn gì dễ thương bằng. Vậy thì hãy thả lỏng tất cả để chúng tự do bay nhảy kiếm tìm, tự định lấy danh phận.

Cái kéo, cái khung, không phải là lựa chọn tốt nhứt để cắt xén, để đóng đinh với những bông hoa bị làm tình làm tội, cánh hoa tự nhiên sẽ chủ động phơi bày vẻ đẹp. Con chim được bay sẽ hạnh phúc hơn nhốt mình trong lồng son, để chờ đợi những thức ăn được chọn do bởi con người.

Phong Tâm
01.03.2017



Thứ Năm, 28 tháng 7, 2016

Đành Nợ Phú Thạnh Rồi!

Sáng 26/7 nghe chuông điện thoại reo, sau tiếng chuông là tiếng nức nở, nghẹn ngào làm tôi hoảng hốt không biết việc gì đang xảy ra? Chờ nghe được tiếng nói qua giọng thổn thức của Yên Dạ Thảo: “Anh Phú Thạnh mất rồi”, anh Phong Tâm ơi! Tôi… thảng thốt, bàng hoàng cứ tưởng tai mình nghe lầm vì Phú Thạnh mới du lịch Sapa đang mạnh khoẻ về đây mà? Rồi, sự thật vẫn là sự thật!…
Tôi lúng túng, nghĩ cách bằng phương tiện nào để đi viếng anh lần cuối và đang chờ tin chính xác về tang lễ anh thì qua khỏi xế chiều trời dội cơn mưa lớn, được tin Hồng Băng cho hay đang đội mưa đi viếng và tạm dừng ở tại điểm Long Hồ nơi tổ chức SN trang nhà mấy hôm trước.

Trong đêm, tôi viết một bài phản hồi khá dài dưới bài thơ “Chiều Sa Pa – Phú Thạnh”, đang kết thúc thì cúp điện, có điện lại bài không còn, đã không giờ đêm, mệt, đành xếp lại. Sáng ra, định gọi xe ôm mà trời mây xám xịt, con gái tôi không dám cản nhưng có vẻ lo. Gọi Trương Phú (TP) hỏi tình hình, được biết các bạn bè thân đã viếng từ hôm qua, TP nói: “Anh đến, chắc không gặp ai quen” lại nghe tôi vừa đi xa về, ngại sức khoẻ nên khuyên tôi nên chia buồn trên mạng là cũng đủ rồi, nếu đi vất vả, còn ở đó có nhiều người lo.

Hôm qua, thống nhứt với Yên Dạ Thảo nhờ người chị tại Vĩnh long đặt tràng hoa viếng Phú Thạnh, nhưng vì gấp và trời mưa gây trở ngại nên bàn lại, hôm nay cử người đi phúng điếu bằng tiền sẽ thực tế hơn.
Vậy là… Phú Thạnh ơi, tôi nợ anh lần cuối cùng nầy, xin hẹn anh khi có dịp tôi sẽ thắp nén nhang trước phần mộ anh. Bây giờ với lòng thành tôi cầu cho linh hồn anh nhẹ nhàng đáp xuống cõi thơ trong hương hoa toả ngát vĩnh hằng.

Phong Tâm
27/07/2016



Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2016

Đến Với Hội Văn Học Nghệ Thuật Nguyễn Đình Chiểu


ĐẾN VỚI HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT NGUYỄN ĐÌNH CHIỂU
NHƯ LÀ MỘT CƠ DUYÊN
                
             (Trích lược đôi dòng trong phần trả lời câu hỏi của nhà thơ Hồng Băng)

Biết nhau trên thi đàn cũng tròm trèm trên bốn mươi năm, chừng ấy cũng đã là nhiều, cũng đủ để hàm hồ khoác vai tâm sự. Thưa anh:

      Biết nhau cũng đã lâu rồi
      Chốn thăng trầm tỏ đôi lời để sau.
                                        Hồng Băng

- Trong một lần vui miệng, thi sĩ Kiên Giang đọc mấy câu thơ diễn tả về tôi. Rất tiếc, tôi chỉ còn nhớ mang máng câu thơ đầu: “Phong Tâm có máu trong thơ”… Có lẽ can cớ  đưa tôi đến với thơ có một phần cảm nghĩ nầy của anh. Bởi sự đam mê ấp ủ thơ trong tôi có từ rất sớm. Dầu vậy, mãi đến thập niên 50 tôi mới có dịp làm quen với thơ, với thi đàn. (…)

Sau năm 1975. Không hiểu vì tình cảm, tâm lý, hoàn cảnh hay chưa kịp thích nghi với thời đại mới lúc nầy, hoặc có nhiều trăn trở về nhận thức đã ảnh hưởng đến sáng tác mà tôi không thể viết được nữa? Có một điều tự nhận biết là  không tìm được cảm xúc thật, chưa thấy yên tâm. (…)

Đến khoảng năm 1988-1989, do một cơ duyên đưa đến, có hai người khách lạ không biết từ thông tin nào đã đến trường trong giờ dạy học tìm tôi, sau đó mới biết Nguyên Tùng, Hàn Vĩnh Nguyên là hai nhà văn ở hội Văn học Nghệ Thuật Nguyễn Đình Chiểu Bến Tre; gợi ý động viên tôi viết lại và gởi sáng tác tham gia Tạp chí Văn Nghệ Bến Tre (tiền thân của Văn nghệ Hàm Luông hiện nay). (…)

Với Hội VHNT Nguyễn Đình Chiểu Bến Tre, nơi giúp tôi thêm động lực trở lại với thơ. Ban biên tập đầy tình cảm ưu ái tạo mọi điều kiện cho tôi sáng tác và đi bài. Các bạn nhà văn, nhà thơ Hồ Trường, Vũ Hồng, Kim Ba, Nguyên Tùng, Hàn Vĩnh Nguyên, đến Nguyễn Nhật Nam, Mỹ Lệ…là những người đồng hành giúp tôi có cảm hứng sáng tác, để tôi có thêm được nhiều người biết đến và trở nên thân thiết sau nầy. Tôi luôn nhớ nhà văn Vũ Hồng, hoạ sĩ Lê Dân (nguyên Chủ tịch Hội VHNT-BT), ở Cần Thơ có nhà thơ Lê Chí, chuyên trách Tạp chí Bông Sen, là trong những người chân tình, giúp cho tôi có thêm niềm tin hoà nhập với văn học cùng với bạn bè. (…)

Thơ vốn là nghệ thuật đầy màu sắc, đẹp như tình yêu, có sức hấp dẫn đầy quyến rũ khó giải thích được. Thật ra, tôi làm thơ chưa bao giờ nghĩ đến sẽ trở thành nhà thơ; cũng như chưa bao giờ dám mang danh xưng nầy vào người dẫu là kỳ vọng, bởi vì tôi làm thơ chỉ xuất phát từ sự đam mê, viết để cởi mở tấm lòng, thoả mãn niềm yêu thích, làm thơ cũng là cách để tu dưỡng tâm hồn, nói lên cái đẹp, cũng có nghĩa là loại dần cái xấu đang tiềm ẩn tồn tại trong bản thân. (…)

Và bạn ơi, đến với các bạn, tôi đã có và tích luỹ được nhiều điều mà tôi rất cần trong sự đam mê làm thơ của mình. Cho tôi gởi chút tâm tình trong bài thơ mới gần đây có tên “Điên thơ” coi như một chút “tự trào”, chia sẻ cùng bạn cho vui:

                                                   Điên Thơ

Tôi làm thơ như gã khùng đi chợ Túi không tiền, gặp món gì cũng vớ Bánh cam, bánh còng, bánh ú, bánh bao Củ cải, củ từ, khoai sùng, bí rợ Vắt đầy người, thành con nộm, chẳng sao. Tôi đâu biết mình khờ…mê lú phét, Nói không nghe, nhìn không thấy vẫn chào! Thiên hạ tưởng bà con nên hổng ghét, Khóc rồi cười vô thức có chi đâu? Tôi làm thơ để mai kia, mốt nọ Ở trên đời có mặt kẻ thơ điên Đi mót chữ ngàn năm ai bỏ rớt Lượm đem về kết tác, đặt tên riêng. Tôi lúc tỉnh, cũng làm thơ ở đợ… Hiến đời nầy, mong kiếp nữa hoá thân Vẫn linh cảm nhập cả hồn lẫn xác Tay bút mình – Ngôn ngữ các thi nhân! Tôi khoái điếng…vợ con mình riêng gọi Ông nhà thơ! Ờ…đâu mất của ai, trời! Tôi đâu có ngồi chung manh chiếu giấy; Để gật gù…xin ấn dấu son…hôi!?

Cuối cùng, xin thành thật cám ơn cái Duyên đã đưa tôi đến với Hội và tất cả tình thân coi tôi như là một người bạn chơi được cho tới giờ nầy và hy vọng còn dài.

                                                                                                        22.04.2016
                                                                                                        Phong Tâm
                                             



Thứ Hai, 20 tháng 10, 2014

Thú Chơi Thơ

Đôi dòng tản mạn:
                             (Riêng tặng quí bạn yêu thơ)



Xin thưa trước với quí bạn, tôi không phải là một học giả hay nhà nghiên cứu, phê bình văn học chi cả mà chỉ là một người bình thường thích văn nghệ, yêu thi ca theo kiểu tài tử nghiệp dư, thế thôi .Như vậy ở đây tôi không có tham vọng bàn sâu rộng về thơ như : định nghĩa thơ là gì, kỷ thuật làm thơ như thế nào, tính nghệ thuật trong thơ ra sao, thơ có bao nhiêu khuynh hướng..v….v.. mà chỉ nói ra những cảm nghĩ, những tâm tình riêng theo quan điểm cá nhân của tôi trong thú chơi thơ mà thôi . Có thể quan điểm của tôi không giống của bạn, nếu khác vậy xin bạn thông cảm cho vì đây chỉ là đôi dòng tản mạn để chia sẻ cảm nghĩ với nhau chớ không phải một bài luận thuyết chi cả.

Để quí bạn dễ theo dõi bài viết, tôi xin chia bài này ra làm ba phần : phần thư nhứt là lý do tại sao tôi yêu thơ, phần thứ hai là thú vui của người đọc thơ hay thưởng thức thơ, phần thứ ba cuối là thú vui của người làm thơ hay của thi sĩ.

I - TẠI SAO TÔI YÊU THƠ?

Trong cuộc sống hằng ngày tôi thường tìm những thú vui để giải trí hầu bù lại những lúc làm việc mệt nhọc hay khi có chuyện lo lắng, buồn phiền Đại khái như : thú đọc sách, thú nghe nhạc, xem truyền hình, đàm đạo với bạn bè, chụp ảnh, du lịch v…v... nhưng đáng kể nhất với tôi là thú chơi thơ . Tại sao vậy ? Vì thú chơi thơ rất thú vị và không hao tốn tiền bạc, sức khỏe .thời giờ chi cả . Lúc nào cũng nằm sẵn trong tầm tay của minh khỏi cần đi tìm đâu xa mà niềm vui thật là vô hạn . Nhưng điều đáng nói hơn cả đối với tôi đó là thú chơi thanh lịch vô cùng ..Từ xưa đến nay, thơ vẫn được người đời nhất là các vị “tao nhân mặc khách“ đề cao là một thú vui tinh thần thật là tao nhã . Tao nhã vì thơ phäi đẹp, không đẹp, không phải là thơ . Chữ Thơ gần như đồng nghĩa với chữ Đẹp. Chẳng hạn trước một cảnh đẹp ta thường buộc miệng kêu : ồ cảnh quá nên thơ ! Hoặc khi nói về tuổi trẻ người ta gọi đó là tuổi thơ mộng nghĩa là tuổi đẹp như thơ, xinh như mộng . Thơ nhất định phải đẹp cho nên điều quan trọng nhất đối với nhà thơ là khi sáng tác phải làm sao nêu lên cái đẹp cái tao nhã của thơ được nhiều chừng nào hay chừng nấy . Đẹp trong ý, trong lời, trong cách dùng chữ, đặt câu, gieo vần .v.. v…sao cho có văn hoa, nghệ thuật . Dù tả tục cũng phải tả sao cho trở thành thanh .. Thí dụ ông Nguyễn Du tả lúc Thúc Sinh nhìn trộm nàng Kiều tắm thì :
Rõ ràng trong ngọc, trắng ngà Dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên .

Thật là tuyệt vời khi bà Hồ Xuân Hương tả một thiếu nữ còn trinh trắng nằm hớ hênh ngủ ngày với hai câu toàn bích :

Hai gò bồng đảo sương còn ngậm
Một lạch đào nguyên suối chửa thông .
Rất thanh chớ tục chỗ nào đâu?


Mặt khác thơ cũng rất tao nhã vì nó không giống như điếu thuốc, tô phở , ly nước ngọt …bất kỳ ai, bất kỳ phàm phu tục tử nào cũng thưởng thức được mà nó chỉ dành riêng cho người có kiến thức tối thiếu nào đó và hơn nữa cũng cần phải có tâm hồn để hiểu ý thơ và rung cảm với người làm thơ
Lẽ dĩ nhiên người ta chỉ yêu thơ là khi nào hiểu được thơ, hay nói ngược lại là khi nào hiểu được thơ người ta mới có thể yêu thơ. Như vậy những người yêu thơ nhất định phải là người có trình độ văn hóa tối thiểu nào đó và phải có tâm hồn để thưởng thức. Vì Thơ kén chọn người thưởng thức như vậy nên người đọc thơ rất thưa thớt . Điển hình nhất là các nhà xuất bản sách rất ngại in sách thơ dù tác giả là người nổi danh chăng nữa , sách thơ vẫn khó bán như thường .
Tôi cũng để ý thấy trong một trăm người tôi quen thì chỉ có vài người yêu thơ hoặc biết làm thơ mà thôi. Bởi vậy tôi không bao giờ dám luận bàn thơ với người không biết gì về thơ vì như vậy tôi sẽ bị hiểu lầm là khoe khoang, sau nữa mình trở nên lố bịch, lạc lỏng, vô duyên vì không phải chỗ để nói như có câu tục ngữ người Anh " Đừng luận kiếm với người không biết múa kiếm cũng như đừng luận thơ với người không hiểu thơ "Trái lại với người đồng điệu yêu thơ thì thao thao nói hoài cũng không hết chuyện.

Những người thưởng thức, yêu thơ là vậy, còn thử hỏi những nhà thơ, những người sáng tác thơ , những thi sĩ là ai ?
Xưa kia giới thi nhân , thi sĩ rất hạn chế chỉ dành cho những kẻ sĩ hay những vị thâm nho, sau đó là một số ít các bậc tu sĩ, thiền sư, hay cao tăng …nghĩa là những người thuộc thành phần trí thức và có địa vị trong xã hội cả . Hầu hết những vị ấy, khi cầm bút đều theo tôn chỉ : dĩ văn tải đạo (lấy văn chở đạo ) nên không không bao giờ lấy thô tục mà truyền bá đạo lý cho thiên hạ như ta dược biết bàng bạc trong lời thơ của cụ Nguyễn công Trứ.
- Phù thế giáo một vài câu thanh nghị . (Giúp dạy đời bằng đôi lời hay, lẽ phải)
- Thơ một túi phẩm đề câu nguyệt lộ (Một túi thơ đề trăng với sương) Rượu ba chung tiêu sái cuộc yên hà (Uống ba chung rượu vui cùng khói sông)
Hoặc
- Chơi cho lịch mới là chơi Chơi cho đài các cho người biết tay:
Tóm lại tôi yêu thơ, lý do trước hết là vì thơ là thú vui tinh thần rất tao nhã không đòi hỏi chi nhiều và rất thú vị vậy..


II.- THÚ VUI CỦA NGƯỜI THƯỞNG THỨC

Bây giờ, chúng ta thử tìm hiểu tại sao thơ được xem là một trong những bộ môn nghệ thuật thật là thú vị? Đâu cần bạn phải là nhà Thơ biết kỷ thuật làm thơ, người nghiên cứu thơ, người tài cao học rộng. chỉ cần bạn biết cảm nhận được cái hay, cái đẹp của thơ thì bạn sẽ yêu thích, say mê thơ cho mà coi . Đọc một bài thơ hay ta cảm thấy thích thú không thua gì nghe một bản nhạc hay, nhìn một bức tranh đẹp mắt, ăn một món ngon miệng, ngửi hương thơm ngào ngạt của bông hoa ….dù thơ chỉ diễn đạt bằng ngôn ngữ nhưng sắc bén, tài tình không thua bất cứ bộ môn nghệ thuật nào khác . Trong thơ người ta có thể tìm thấy nhạc, thấy tranh, thấy màu sắc, hình ảnh nhưng độc đáo hơn nữa là diễn tả được phần vô hình nhưng sâu thẳm nhất bên trong chúng ta đó là trạng thái tình cảm, tâm hồn những vui buồn , sướng khổ một cách ăn hoa, nghệ thuật. Nhạc chỉ cho ta nghe âm thanh, họa chỉ cho ta màu sắc, nhiếp ảnh cho ta hình ảnh, điêu khắc cho ta hình tượng v.. v…nghĩa là phần ngoại hình làm sao so sánh được thơ nói rốt ráo phần tận cùng của nội tâm, hang cùng ngỏ hẻm của tâm tình bằng lời lẽ văn hoa, bằng ý tưởng sâu xa, thơ mộng.v..v vượt hẳn cuộc sống nhàm chán của đời thường. Xin mượn lời nhà thơ Thế Lữ;
Với nàng Thơ tôi có đàn muôn điệu Với nàng Thơ tôi có bút muôn màu Tôi muốn làm nhà nghệ sĩ nhiệm mầu Lấy thanh sắc trần gian làm tài liệu.
Nếu thơ không thú vị thì tai sao có những bài ta cảm thấy quá thích rồi học thuộc lòng. Vì nó có vần, có điệu, lời ít, ý nhiều đọc lên nghe êm tai, thuận miệng khác hẳn bài văn xuôi dù thích thú đến đâu ít được ai nhớ mãi . Hồi học trung học tôi rất thích đọc bài văn xuôi Trằng lên của nhà văn Thạch Lam chứa đầy chất thơ, chất nhạc tôi đọc đi dọc lại mãi không chán và học thuộc lòng . Nhưng giờ đây nhắc lại thì tôi quên mất, bất quá chỉ nhớ man mán vài câu thôi . Trái lại các bài thơ như “Tràng Giang“ của Huy Cận, “Đây mùa thu tới“ của Xuân Diệu, tới nay tôi không quên một chữ và có lẽ còn nhớ mãi suốt đời . Có những bài thơ tưởng chừng như tác giả nói dùm ta những nỗi niềm, những tâm sự thầm kín , những vui buồn, sướng khổ trong cuộc đời mà ta không thể nào nói rốt ráo được như vậy Thí dụ những khi tôi tiếc nuối cái gì quí báu đã mất, hoặc muốn cái gì được trường cữu trong đời này mà không được rồi đâm ra buồn chán thì hai câu thơ ngắn ngủi này của Lamartine an ủi tôi rất nhiều:

Le temps passe (Thời gian rồi trôi qua)
Tout s’efface (Tất cả đều xóa nhòa)

Có những câu thơ thật ngắn mà dạy khôn tôi rất nhiều không khác gì một bài học luân lý thật dài
Thí dụ như hai câu thơ trong Truyện Kiều:

Thiện căn ở tại lòng ta
Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài.


Phần đông những người tuổi trung niên Việt Nam đều không quên bài “Qua Đèo Ngang“ của Bà Huyện Thanh Quan“ hay bài ca dao "Công Cha Như Núi Thái Sơn" Thử hỏi nếu không ưa thích thì làm gì nhớ dai như vậy được. Tôi có một anh bạn yêu thơ thật là quá sức tưởng tượng. Anh ta thuộc lòng từ đầu chí cuối Truyện Kiều Muốn nghe đoạn nào thì anh đọc vanh vách cho nghe không sai sót một chữ nào cả dễ dàng như lấy đồ trong túi . . Có những bài thơ tôi thích quá, cảm thấy nó hay vô cùng mà biểu cho biết rõ chỗ hay như thế nào thì tôi cũng xin chịu « giơ tay đầu hàng » . Bất quá tôi chỉ giải thích được phần kỷ thuật như cách dùng chữ, gieo vần, nhạc tính v..v…sơ sơ vậy thôi . Tôi nghĩ : muốn hiểu được cái hay của thơ thì nên lấy cái tâm đễ cảm nhiều hơn là lấy cái trí để hiểu vì thơ nặng phần tình cảm hơn là lý luận. Thơ triết lý nhiều quá, lý luận nhiều quá tôi tin rằng nó sẽ làm chết mất chất thơ nên khó truyền cảm cho người đọc. Tôi xin đơn cử một thí dụ về cảm xúc của tôi với bài Tống Biệt của thi sĩ Tản Đà . Sau khi đọc, tôi cảm thấy xao xuyến, lâng lâng kỳ lạ có cái gì đó buồn man mác trong hồn như đang quay về quá khứ xa xưa nào đó ở cõi Thiên Thai mà tôi chưa hề biết bao giờ.Từng chữ, từng câu bàng bạc tính hoài cổ làm tôi ngây ngất say sưa khó giải thích được . Mặt khác ngoài việc không nên lấy lý trí để hiểu ta cũng không nên dùng tinh thần khoa học mà suy nghiệm, cân đo thơ như vật chất. Chẳng hạn như có một anh bạn tôi trình độ học vấn rất cao vậy mà sau khi đọc câu thơ này
Ngày về ngửa mặt hôn non nước
lại hỏi tôi một câu thật ngớ ngẩn: non nước chớ đâu phải người ta mà làm sao anh hôn được? Tôi trả lời: “Trời đất quỉ thần ơi , tại sao khi nói đến Việt Nam ta lại gọi Mẹ Việt Nam? Ở đây người ta nhân cách hóa non nước như người thân yêu nên mới ghé môi hôn. Đọc thơ phải lấy cái tình để hội nhập chớ không nên dùng cái lý để phân tách bao giờ …” Có ai phân chất được mùi hương?
Có khi chỉ cần vài câu thơ giản dị thôi cũng đủ làm ta thích thú, nhớ đời vì đó là những câu thơ nhập thần nói đúng tâm lý, tình cảm chúng ta một cách quá tài tình: dù qua thời gian bao lâu hay bất cứ nơi nào trên thế gian này cũng đều đúng cả. Thí dụ mấy câu thơ tình dưới đây:

Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy Nghìn năm hồ dễ mấy ai quên . (Thế Lữ}
hoặc:
  Đời hết vui khi đã vẹn câu thề Tình chỉ đẹp những khi còn dang dở (Hồ Dzếnh)

Riêng trường họp đặc biệt của tôi thì hai câu thơ sau đây của Cụ Nguyễn Du đã thấm thía tận đáy lòng và rung cảm từng chân lông, kẽ tóc của tôi mặc dù lời thơ rất giản dị bình thường:

Bây giờ rõ mặt đôi ta
Biết đâu rồi nữa chẳng là chiêm bao?


Trước kia vợ chồng tôi đọc đã thấy hay nhưng có giới hạn nào thôi. Giờ đây vợ tôi đã qua đời lâu rồi nhưng càng đọc tôi càng thấy nó hay không thể tưởng tượng. Chữ đôi ta thiết tưởng ngoài người yêu ra tôi cũng có thể nói với quê hương yêu dấu, với người bạn thân thương hay bất cứ sự vật nào ở trong trái tim tôi, đều không sai chút nào . Như vậy thâm ý của tác giả là khuyên ta hãy xem quí trọng những gì ta đang trìu mến, đang ấp ủ trong tim vì một mai nó sẽ không còn nữa . Không còn có nhau để nhớ, để thương, không còn có nhau để sẻ, để chia, không còn có nhau để nhận để cho, không còn có nhau để giận , để hờn chăng nữa. Thật vậy giờ đây mỗi lần đọc lai hai câu thơ này tôi đều bùi ngùi nhớ đến người vợ hiền và rất tiếc nuối thời gian xưa kia sống bên nhau . Than ôi nay đã thành sương khói còn biết tìm đâu nữa ? Còn gặp nhau họa chăng trong giấc chiêm bao mơ màng.
Nhà thơ đã nói dùm tôi một cách thâm thúy ô cùng những điều tôi muốn nói mà không đủ lời để nói. Các bạn ơi ! thơ tuyệt vời như vậy, làm sao mình khỏi thích thú, say mê ? Cái hay, cái đẹp, cái thú vị cuả thơ đôi với thưởng thức, người đọc là như vậy, thử hỏi còn đối với người làm thơ, người sáng tác thơ thì thú vui của họ như thế nào?




III. - THÚ VUI CỦA NGƯỜI SÁNG TÁC.

Nếu thú vui người đọc thơ có một thì thú vui người làm thơ phải gấp mười .Bạn nên nhớ rằng : có nhiều người tài cao học rông, có nhiều người yêu thơ, thuộc lòng nhiều thơ cũng như có nhiều nhà phê bình thơ, nghiên cứu thơ rất giỏi …nhưng lạ lùng thay họ không làm được bài thơ nào cả cho cam nguyên nhân chỉ vì họ không có tâm hồn thơ để sáng tác thế thôi ! Nêu bạn có nguồn cảm hứng để làm thơ nghĩa là có hồn thơ thì đó là một đặc ân của tạo hóa ban cho bạn đó, không dễ gì có đâu ! vì hồn thơ do bẩm sinh mà có chứ không phải do học hỏi mà có như câu chữ nho : “ Sinh nhi tri chi” chứ không phải “Học nhi tri chi”.
( Nghĩa là : Sinh ra là biết, chứ không do học mà biết) Khi ta có nguồn thi hứng nghĩa là khi thơ nhập hồn rồi thì cảm thấy lâng lâng bay bổng như lạc vào thế giới kỳ diệu nào . Hồn ta có thể nhập vào hồn sông núi,, cỏ cây vạn vật, Từ tuổi bảy mươi có thể trở về tuổi mười bảy để nói chuyện tình yêu Từ con người phàm tục ta có thể chấp cánh theo Lưu Nguyễn lạc vào cõi Thiên thai Do đó Ông Quách Tấn nói lúc có cảm hứng nghĩa là lúc hồn thơ nhập giống như người ta lên Đồng, quả không sai! . Hồn thơ cũng như tình yêu đâu biết tuổi tác và cũng không cần đếm xỉa gì tới không gian ,thời gian.

Nếu là thi nhân bạn sẽ thấy tâm hồn mình mở rộng ra để giao hòa với thiên nhiên và cỏ cây vạn vật .
Tôi chỉ là cây kim bé nhỏ - Mà vạn vật là muôn đá nam châm (Xuân Diệu)
Bạn sẽ nhìn đời không phải thuần bằng con mắt mà còn bằng cả trái tim . Lòng bạn cũng như sợi dây tơ đồng, một cơn gió chạm nhẹ vào cũng đủ ngân nga lên bao âm thanh trầm bỗng . Bạn muốn nhập vào lòng tha nhân để chia sẻ sướng khổ, vui buồn với họ như Thế Lữ viết :
Khi phấn đấu cũng như hồi mơ tưởng Tôi yêu đời cùng với cảnh lầm than Cảnh thương tâm, ghê gớm hay dịu dàng Cảnh rực rỡ ái ân hay dữ dội.
Còn riêng đối với cá nhân tôi những lúc sầu muộn vì lòng người đổi thay hay tình đời đen bạc hay thất bại trong cuộc đời thì không gì an ủi bằng vào cõi thơ để tìm Nàng Thơ bày giải nỗi lòng như tôi đã viết:

Nàng có phải biển hồ chan chứa lệ?
Cho thuyền tình cập bến trút sầu thương
Hay dòng suối ngọt ngào đời dâu bể?
Cho thi nhân tuôn hết nỗi đoạn trường.


Nàng Thơ đối với tôi giống như người bạn tốt, một người Chị hiền bao giờ cũng đem niềm vui và an ủi cho tôi . Ủy mị hay lãng mạn là tại con người chớ đâu phải tại nàng Thơ mà vu oan cho Nàng, thật tội nghiệp thơ quá!
Tôi khuyên bạn cũng nên bắt chước các nhà thơ mà thử một phen làm quen với Thơ, coi nào . Cầm viết lên đi ! viết tào lao vài câu rồi tìm cách ghép đại vần ra sao cũng được cả , bạn sẽ thấy hả hê , khoan khoái . Dù hay dù dở cũng là tiếng lòng của mình, dù dài dù ngắn, bạn cũng đã làm được một việc gọi là sáng tác.
Làm xong một bài thơ tưởng như sanh được một đứa con dù lành lặn hay tật nguyền, dù hay dù dở, nó vẫn do tim óc của mình nặn ra để nâng niu, yêu mến . Sau này ta chết đi nếu không lưu lại được gì với đời thì ít ra thơ vẫn còn đó với cháu con với những tâm tư, cảm nghĩ của ta lúc sinh thời, khi thân xác ta đã thành cát bụi và tên tuổi ta chìm mất trong quên lãng thời gian. Với tôi, làm thơ rất vui vì đó là việc làm tùy hứng để giải trí, không có gì ràng buộc mà cũng không nhằm mục đích cao xa gì cả . Giống như tôi đang thở thì cứ thở mà không biết mình thở . Như con chim ngứa cổ thì cứ hát . Con cò có cánh thì cứ bay . Con cá có kỳ thì cứ lội, thế thôi ! Miễn sao giải bày tâm tư, nỗi lòng của mình thành bải thơ mới mãn nguyện . Nói gì khi tìm được một lời hay, một ý đẹp, một chữ đắc địa để gieo vần ….thì cảm thấy sung sướng còn hơn trúng số độc đắc nữa. Làm thơ là làm một công việc nghệ thuật mà nghệ thuật thì không biết đâu là tột đỉnh cho nên người nghệ sĩ say sưa đi tìm mãi, tìm hoài trong thú vui vô hạn không bao giờ chán. Tôi cũng có cảm tưởng làm thơ giống như người đầu bếp làm thức ăn không phải riêng cho mình mà cho nhiều người khác cùng ăn; nếu người khác khen ngon miệng thì còn sướng hơn mình ngon miệng bội phần Còn một thú vui độc đáo nữa nên kể đó là thú giao lưu, xướng họa thơ giữa những người chơi thơ. Do đó những người đồng điệu thường tạo dịp họp mặt xướng họa ngâm nga và hàn huyên tâm sự với nhau .Hơn ai hết người thơ với người thơ dễ thông cảm và quí mến nhau vô cùng vì dó là những người “ đồng hội đồng thuyền.” với nhau.

Nhớ Ông Chu manh Trinh khi viết về Cụ Nguyễn Du đã nói một câu rất thâm thúy “Ta vốn giòng nòi tình, thương người đồng điệu”
Nhìn lại ngày nay phong trào chơi thơ càng lúc càng phổ biến, bành trướng.
Riêng ở Việt Nam không những có CLB thơ ở thành phố, ở Quận mà còn có một số ở các Phường nhỏ nữa Những buổi họp mặt sinh hoạt thơ thật là vui: ngoài nội bộ ra người ta mời các CLB bạn ở địa phương khác đến tham dự. Họ trao đổi nhau thi phẩm và mọi người đều được luân phiên đưa bài mình để nghệ sĩ chuyên môn luân phiên ngâm trên diễn đàn, sân khấu cho mọi người nghe với tiếng đàn, tiếng sáo đệm theo. Nhưng tôi vẫn thích họp bạn thơ tại nhà riêng của mình hơn ở CLB vì nơi đây quá đông người sư tập trung để nghe dễ bị phân tán. Mời một số ít bạn thơ thật tâm đắc khoảng chừng 10 người trở lại thôi vừa xướng họa vừa ca ngâm vừa hàn huyên tâm sự bên dĩa bánh, chung trà thì thật là vui thơ và ấm áp tình bạn vô cùng..

Ta cũng cần nên nhớ rằng Thơ vốn là thú vui tịnh, chớ không phải thú vui động như Nhạc nên giữa nơi đông người như tiệc cưới, liên hoan, lễ lộc…v. v …đem thơ ra ngâm thì không thích họp với môi trường và không khí bằng trổi nhạc bao giờ. Nghe nói : các Cụ ngày xưa mỗi lần họp mặt giao lưu , xướng họa còn mặc áo dài khăn đóng và đốt trầm hương cho tăng vẻ nghiêm trang buổi vui Thơ.

Để kết thúc xin gởi tặng quí bạn yêu thơ những cảm nghĩ của tôi về Thơ khi sáng tác như sau.

TÔI LÀM THƠ

Tôi làm thơ như con tằm dệt kén
Rút ruột dâu xanh mướt nhả vàng tơ!
Gom cảm hứng vui buồn tim thai nghén
Làm tơ tình tôi dệt mấy vần thơ .

Tôi làm thơ hồn nhiên như chim hót!
Ngứa cổ thì cất tiếng véo von chơi
Dù mưa gió hay trời trong nắng tốt
Vẫn liú lo tiếng hót mến yêu đời

Tôi làm thơ như trăng vàng gối sóng
Xé đêm đen lấp lánh giữa dòng sâu .
Chán thực tế phũ phàng tôi gối mộng
Quên khổ đau, thương khó giữa bể sầu!

Tôi làm thơ như Mẹ ru con ngủ
Giữa trưa hè thánh thót tiếng ca dao
Lời mộc mạc mà tình quê ấp ủ
Cho con yêu tiếng Việt rất ngọt ngào.

Tôi làm thơ như người theo đạo Lão
Đi dưới sân mà nói chuyện trên trời
Xin đừng bảo rằng tôi mơ mộng hảo
Thế gian này cũng là mộng đấy thôi.

Tôi làm thơ như là tôi đang thở
Chuyện đương nhiên cần thiết chẳng đặng dừng
Nếu không khí ra vào nuôi cơ thể
Thì thơ ca xuất nhập dưỡng tinh thần.

Tôi làm thơ như nước trôi êm ả
Nước từ nguồn, thơ lai láng từ tim
Ðời vạn ngả, thuyền thơ tôi một lá
Thiện mỹ chân, luôn chở mộng đi tìm.


Quang Tuấn