Những tiếng rơi không có tên dài
Như đêm chơi vơi, như ngày trượt phẳng
Chẳng gì, ngoài sợi tơ nhện vắng
Treo đời mình trên giá treo thơ.
Đường gió bay biết mấy cơn lùa
Một thoáng nắng, thoáng mưa và khói sóng.
Những chiếc lá bỏ cành mất thắm
Những chồi non khát bến bờ xa...
Gốc cằn khô, oằn oải đất già
Hạt thai nghén không mùa hoa nở
Nợ bến nước, dòng trong chưa rửa
Bãi bờ đâu nhà trọ nóc ba chiều?
Đường hàng cau mất dấu, gạch cong vêu
Áo dài trắng, quán lều, ly cụng chén
Trang giấy mỏng từng đêm bọt thấm...
Võng ru thơ, mòn mỏi hát ru tình! ...
Nhện giăng buồn đến sợi mong manh
Cuối giọt nắng, chiều chia đôi bóng
Ngàn câu thơ lấp chưa đầy chữ hỏng
Trôi theo sông, tìm lại tiếng ru mình!
Hoàng hôn nào ngược lại chẳng bình minh?
Phong Tâm
Thứ Năm, 13 tháng 3, 2014
Thứ Tư, 12 tháng 3, 2014
Kén Sâu
Thơ Haiku và chuyển thể Lục Bát:
Kén sâu
Con bướm lạ bay về
Mầm lá mới
Cuộn tròn ngủ một giấc sâu
Vừa hay khách lạ từ đâu hiện về
Ươm mầm sống, vội vàng đi
Lá non nõn nhận xuân thì mọc ra
Phong Tâm
Kén sâu
Con bướm lạ bay về
Mầm lá mới
Cuộn tròn ngủ một giấc sâu
Vừa hay khách lạ từ đâu hiện về
Ươm mầm sống, vội vàng đi
Lá non nõn nhận xuân thì mọc ra
Phong Tâm
Thứ Hai, 10 tháng 3, 2014
Tiếng Vọng Trong Chiều
Bước qua chiều lại thương chiều
Đau trong chiếc lá khô tiều tụy rơi
Cuộn tròn sợi nắng mồ côi
Thắt cho tan giọt sương bời rời đêm
Hong hơ nắn một giấc mềm
Thả bông mây lạc xao thềm trăm năm
Vẫn chưa quên cuối đường hầm
Vỗ tay vọng lại tiếng cằm nguyệt rơi
Phong Tâm
Đau trong chiếc lá khô tiều tụy rơi
Cuộn tròn sợi nắng mồ côi
Thắt cho tan giọt sương bời rời đêm
Hong hơ nắn một giấc mềm
Thả bông mây lạc xao thềm trăm năm
Vẫn chưa quên cuối đường hầm
Vỗ tay vọng lại tiếng cằm nguyệt rơi
Phong Tâm
Chủ Nhật, 9 tháng 3, 2014
Chớm Đông Ngẫu Hứng Xuân
(Vui với những cây bút...trái mùa)
Nếm chưa lưng giọt sương đông
Nuốt trôi gió bấc, phải lòng nắng xuân
Áo chưa trắng bụi mưa phùn
Đã choàng lên tấm lụa hồng...vẽ tiên!
Trên tay ngọn bút treo nghiêng
Nửa tờ giấy trắng - hồn nhiên mỉm cười.
Đứa con thơ mới chào đời
Đã thôi nôi ở bên trời xuân xưa!
Phong Tâm
20.10.94
Nếm chưa lưng giọt sương đông
Nuốt trôi gió bấc, phải lòng nắng xuân
Áo chưa trắng bụi mưa phùn
Đã choàng lên tấm lụa hồng...vẽ tiên!
Trên tay ngọn bút treo nghiêng
Nửa tờ giấy trắng - hồn nhiên mỉm cười.
Đứa con thơ mới chào đời
Đã thôi nôi ở bên trời xuân xưa!
Phong Tâm
20.10.94
Thứ Bảy, 8 tháng 3, 2014
Thứ Năm, 6 tháng 3, 2014
Buổi Vắng
Qua nhà em mượn kim khâu
Nắng soi thềm vắng - hỏi - chào - rồi im
Hai người không nói gì thêm
Ghế nghiêng dáng ghế, chiều nghiêng nắng chiều.
Phong Tâm
20.5.95
Nắng soi thềm vắng - hỏi - chào - rồi im
Hai người không nói gì thêm
Ghế nghiêng dáng ghế, chiều nghiêng nắng chiều.
Phong Tâm
20.5.95
Mắt Tím
Trúc nhớ mai trông luồng gió thức
Hạ tàn thu lại nhuốm sầu mây
Ngày không nắng ấm đêm buông hững
Đâu bóng xuân mà vọng bóng ai
Ta có nàng thơ bên gối lạnh
Ướp mùi hương tóc thả trôi nghiêng
Chìm trong mắt tím thầm nhung nhớ
Đếm tiếng thời gian nhểu giọt phiền
Phong Tâm
Hạ tàn thu lại nhuốm sầu mây
Ngày không nắng ấm đêm buông hững
Đâu bóng xuân mà vọng bóng ai
Ta có nàng thơ bên gối lạnh
Ướp mùi hương tóc thả trôi nghiêng
Chìm trong mắt tím thầm nhung nhớ
Đếm tiếng thời gian nhểu giọt phiền
Phong Tâm
Thứ Tư, 5 tháng 3, 2014
Sông Thương
Anh đi mềm chân đất
Mười ngón nhỏ cầu tre
Mỏng bụi đường trên phố
Non gót , già tuổi quê
Như người thơ chân đất
Viết chuyện tình hoài hương
Của thời thơ ấu cũ
Thương nhớ dòng sông thương
Bến sông xanh làn tóc
Nước mỏng trắng đôi chân
Áo em viền cổ rộng
Bến bờ ngơ ngẩn thân
Sông xa hoài dòng chảy
Dừa thưa mãi trên sông
Đôi bờ xanh ấp ủ
Gọi nhau còn tiếng vang
Cây mù u với mẹ
Hoa tóc hẹn giao mùa
Ngôi nhà bên sông lở
Dời vô mấy lần mưa
Mắt mẹ buồn trên sóng
Sóng nước buồn mắt em
Nhớ thời thơ ấu cũ
Dòng sông chảy qua tim...
Phong Tâm
SG, 08.06.1998
Mười ngón nhỏ cầu tre
Mỏng bụi đường trên phố
Non gót , già tuổi quê
Như người thơ chân đất
Viết chuyện tình hoài hương
Của thời thơ ấu cũ
Thương nhớ dòng sông thương
Bến sông xanh làn tóc
Nước mỏng trắng đôi chân
Áo em viền cổ rộng
Bến bờ ngơ ngẩn thân
Sông xa hoài dòng chảy
Dừa thưa mãi trên sông
Đôi bờ xanh ấp ủ
Gọi nhau còn tiếng vang
Cây mù u với mẹ
Hoa tóc hẹn giao mùa
Ngôi nhà bên sông lở
Dời vô mấy lần mưa
Mắt mẹ buồn trên sóng
Sóng nước buồn mắt em
Nhớ thời thơ ấu cũ
Dòng sông chảy qua tim...
Phong Tâm
SG, 08.06.1998
Thứ Ba, 4 tháng 3, 2014
Tôi Xin Lỗi Tôi
Hình như mình có lỗi
Lỡ sai một điều gì
Đêm qua. Đêm thật tối!
Lạc vào góc nghĩ suy...
Chạm nhằm bờ tim lạnh
Nghe nhịp đau phản hồi
Những dòng lưu tê cóng
Xiết qua lòng - Quất tôi.
Mình cười! Tôi bật khóc
Lẫn lộn Tôi với Mình!
Sao liên quan đến vậy?
Cười, khóc chung giọt tình!
Lẽ nào tôi không biết?
Ta chỉ là một ngôi.
Vui, buồn chưa phân biệt?
Mình! Tôi xin lỗi tôi!
Phong Tâm
Lỡ sai một điều gì
Đêm qua. Đêm thật tối!
Lạc vào góc nghĩ suy...
Chạm nhằm bờ tim lạnh
Nghe nhịp đau phản hồi
Những dòng lưu tê cóng
Xiết qua lòng - Quất tôi.
Mình cười! Tôi bật khóc
Lẫn lộn Tôi với Mình!
Sao liên quan đến vậy?
Cười, khóc chung giọt tình!
Lẽ nào tôi không biết?
Ta chỉ là một ngôi.
Vui, buồn chưa phân biệt?
Mình! Tôi xin lỗi tôi!
Phong Tâm
Thứ Hai, 3 tháng 3, 2014
Có Thể
Nếu một ngày bất chợt
Tìm không thấy bóng tôi
Người ơi, xin đừng hỏi
Hãy quay về đi thôi.
Những gì không đến có
Từ có trở về không
Cuộc đời chẳng chi lạ
Điều bất biến đừng mong.
Coi như là bọt nước
Tự nổi rồi tự chìm
Tan theo dòng chảy xiết
Mờ tăm cá bóng chim.
Hãy tìm về bến cũ
Thuyền xưa vẫn đợi người
Bình minh yên thắm lại
Quên đi, lần ra khơi.
Phong Tâm
Tìm không thấy bóng tôi
Người ơi, xin đừng hỏi
Hãy quay về đi thôi.
Những gì không đến có
Từ có trở về không
Cuộc đời chẳng chi lạ
Điều bất biến đừng mong.
Coi như là bọt nước
Tự nổi rồi tự chìm
Tan theo dòng chảy xiết
Mờ tăm cá bóng chim.
Hãy tìm về bến cũ
Thuyền xưa vẫn đợi người
Bình minh yên thắm lại
Quên đi, lần ra khơi.
Phong Tâm
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
