Thứ Tư, 1 tháng 4, 2015
Về Đất Mũi Cà Mau
Đêm
Về Đầm Thị Tường
Cá hớp trăng
Sóng cạp xuồng đuôi tôm
Gió vuốt những khuôn mặt
Với tình phong sương
Với đời người còn nhớ còn thương
Đêm
Con sào cắm đung đưa sàn nhà nổi
Xa hoá gần
Tìm nhau âm giọng nói
Xứ Dừa - Đất Mũi
Tràn ly!
Dừa nước phất cờ
Dừa khô nạo cái
Tình con mắm sặt, riềng già
Chuối chát, khế chua, mùi tép bạc
Ngọn rau rừng vuốt đọt chấm phù sa
Ta gặp lại ta
Rừng Năm Căn quên ngủ
Mạch Hàm Luông tìm nối mạch Đầm Cùng
Đước bện chưn nơm bấu thịt
Mắm ngoi rễ ngong ngóng ngó bần
Đêm
Những bàn tay chai sần
Lặng lẽ cầm chổi bông sậy quét
Gom hột bụi thơ ca
Phong Tâm
------------------
Viết từ Trại sáng tác Hội VHNT Bến Tre, tại Cà Mau
vào đêm ở Đầm Thị Tường đầu tháng 12/2013 và
hoàn thiện cuối tháng 03/2015.
Thứ Năm, 26 tháng 3, 2015
Ví Như Huyền Thoại
Mong tháng ngày qua mau
Cho lòng buồn lắng đọng
Niềm vui thuở ban đầu
Hãy chôn vào quá khứ
Sông về lại với sông
Nước xuôi theo nguồn nước
Tất cả đều vô thường
Có, Không đã định trước
Đến, chuẩn bị quay về
Yêu có mầm chia biệt
Tình, chỉ liều thuốc mê
Nhớ để quên dằn vặt!
Đừng mong trên đời nầy
Có mùa xuân vĩnh cửu
Cám ơn đời hôm nay
Tặng cho thời gian sống...
Phong Tâm
23/03/2015
Cho lòng buồn lắng đọng
Niềm vui thuở ban đầu
Hãy chôn vào quá khứ
Sông về lại với sông
Nước xuôi theo nguồn nước
Tất cả đều vô thường
Có, Không đã định trước
Đến, chuẩn bị quay về
Yêu có mầm chia biệt
Tình, chỉ liều thuốc mê
Nhớ để quên dằn vặt!
Đừng mong trên đời nầy
Có mùa xuân vĩnh cửu
Cám ơn đời hôm nay
Tặng cho thời gian sống...
Phong Tâm
23/03/2015
Thứ Hai, 23 tháng 3, 2015
Lặng Lẽ Dòng Sông Thơ
Như Là Khói Bụi
Sông quê bao giờ cạn
Đường còn mấy bước chân
Hoa cuối mùa có nở
Ta hay là cố nhân
Bờ cỏ hoa năm cũ
Bến đêm trăng vẫn đầy
Bóng người xưa đã vắng
Sông đời chiếc lá bay
Qua bờ Hậu sang Tiền
Sóng lục bình tím nhớ
Nghe chút tình "Sông Thương"
Chiều tàn mây khói vỡ
Bụi mờ vương mái tóc
Nắng bạc vai áo đời
Vẫn người thơ chân đất
Một tâm hồn mồ côi!
Phong Tâm
20/03/2015
****
(Từ Như Là Khói Bụi của Phong Tâm)
Lặng Lẽ Dòng Sông Thơ
Một trái tim mồ côi
Trôi nổi trên sông đời
Một tâm hồn trống vắng
Buồn như chiếc lá rơi
Mê Kông dòng nước chảy
Lục bình xuôi ngược xuôi
Thuyền ai rời bến đỗ
Đêm tàn bóng trăng rơi
Cành xuân phơi sương lạnh
Hoa lả mộng hương huyền
Tình như mây tan hợp
Ngậm ngùi khóc phận duyên
Hoàng hôn chân trời tím
Lặng lẽ dòng Sông Thơ
Bóng thuyền dần xa khuất
Trong sương khói lam mờ...
Yên Dạ Thảo
22/03/2015
Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2015
Như Là Khói Bụi
Hương Gió Chiều
Anh đi mòn chân đất
Khắp nẻo đường quê hương
Tìm hoa thơ rơi rụng
Mang về để mà thương
Mùa trăng thuyền ghé bến
Thăm em gái Sông Tiền
Hồn lạc về Sông Hậu
Xuân rót giọt ưu phiền
Hạ sang bông phượng đỏ
Rực rỡ dưới nắng hồng
Anh, ve sầu vương vấn
Em, ấp ủ hoa lòng
Thu vàng hương hoa cúc
Nở rộ vườn nhà ai
Lòng anh có khắc khoải
Thương nhớ cánh hoa mai?
Đông về sương sương lạnh
Đồng thơ nắng cô liêu
Thuyền neo nơi bến vắng
Sông thương, hương gió chiều!
Yên Dạ Thảo
18/03/2015
*****
(Từ Hương Gió Chiều của Yên Dạ Thảo)
Như Là Khói Bụi
Sông quê bao giờ cạn
Đường còn mấy bước chân
Hoa cuối mùa có nở
Ta hay là cố nhân
Bờ cỏ hoa năm cũ
Bến đêm trăng vẫn đầy
Bóng người xưa đã vắng
Sông đời chiếc lá bay
Qua bờ Hậu sang Tiền
Sóng lục bình tím nhớ
Nghe chút tình "Sông Thương"
Chiều tàn mây khói thở
Bụi mờ vương mái tóc
Nắng bạc vai áo đời
Vẫn người thơ chân đất
Một tâm hồn mồ côi!
Phong Tâm
20/03/2015
Thứ Tư, 18 tháng 3, 2015
Tình Cao Thượng
Em đến từ trăng non
Từ một buổi sớm mơi, đôi bờ sông mấp mé
Từ dòng ngược lùi xa, nắng nghiêng dài qua cuối bãi
Từ ra về khi con nước mới nhửng lên.
Anh đi qua bóng chiều muộn trên sóng nhuộm thời gian
Một chiếc xuồng với những lá be mỏng nhỏ
Cắm sào bỏ quên
Mối tình non, đẹp như trăng mới mọc
Như nụ hoa hé nở thơm cành
Lần đầu tiên, cũng chỉ một lần cầm bàn tay ấm
Nghe sóng lòng trào dâng
Em cảm được và anh nhận biết
Hai trái tim mình đập
Nhan sắc em tập làm thiếu nữ
Anh học bài quân tử dạy đàn ông
Dòng máu trong ta, còn hơi thở đất phương Nam
Chảy qua đường tim cao thượng
Tôn trọng tình yêu từ những lá mầm.
Đọc câu thơ:
"Tình mất vui lúc đã vẹn câu thề
Đời chỉ đẹp khi hãy còn dang dở"...(*)
Tôi đi rồi
Em nhìn theo bỡ ngỡ
Bước sau dấu xe lăn, cúi mặt, bóng xa dần!
Thời gian dài với tôi có lúc quên lúc nhớ...
"Hai mươi bốn năm sau
Tình cờ gặp lại nhau"
Như bài thơ "Tình già - Phan Khôi" một thuở
Em chợt biết và tôi chợt hỏi
Ôi, cái đẹp?
Phải chăng chỉ có trong tình cao thượng!
Phong Tâm
17/03/2015
--------------------
(*) Thơ Hồ Dzếnh
* Hai câu cuối có sự góp ý của Hàn Vĩnh Nguyên
Từ một buổi sớm mơi, đôi bờ sông mấp mé
Từ dòng ngược lùi xa, nắng nghiêng dài qua cuối bãi
Từ ra về khi con nước mới nhửng lên.
Anh đi qua bóng chiều muộn trên sóng nhuộm thời gian
Một chiếc xuồng với những lá be mỏng nhỏ
Cắm sào bỏ quên
Mối tình non, đẹp như trăng mới mọc
Như nụ hoa hé nở thơm cành
Lần đầu tiên, cũng chỉ một lần cầm bàn tay ấm
Nghe sóng lòng trào dâng
Em cảm được và anh nhận biết
Hai trái tim mình đập
Nhan sắc em tập làm thiếu nữ
Anh học bài quân tử dạy đàn ông
Dòng máu trong ta, còn hơi thở đất phương Nam
Chảy qua đường tim cao thượng
Tôn trọng tình yêu từ những lá mầm.
Đọc câu thơ:
"Tình mất vui lúc đã vẹn câu thề
Đời chỉ đẹp khi hãy còn dang dở"...(*)
Tôi đi rồi
Em nhìn theo bỡ ngỡ
Bước sau dấu xe lăn, cúi mặt, bóng xa dần!
Thời gian dài với tôi có lúc quên lúc nhớ...
"Hai mươi bốn năm sau
Tình cờ gặp lại nhau"
Như bài thơ "Tình già - Phan Khôi" một thuở
Em chợt biết và tôi chợt hỏi
Ôi, cái đẹp?
Phải chăng chỉ có trong tình cao thượng!
Phong Tâm
17/03/2015
--------------------
(*) Thơ Hồ Dzếnh
* Hai câu cuối có sự góp ý của Hàn Vĩnh Nguyên
Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2015
Giọt Buồn Không Tên
Buồn Không Tên
Em về trên bến Hàm Luông
Khắc trong anh dấu chân buồn không tên
Em đi về bến Sông Tiền
Anh nghiêng theo bóng trăng nghiêng cuộc đời
Sài Gòn một chiếc lá rơi
Đi tìm hạt bụi chơi vơi không còn
Giọt cà phê đắng bồn chồn
Trăng khuya bỗng rớt trong hồn cỏ hoa
Đi tìm khúc hát dân ca
Chợt nghe xao xác tiếng gà trong sương
Hình như chợp giấc quê hương
Sông Tiền có sóng Hàm Luông vỗ về
Sài Gòn có một Bến Tre
Gặp nhau chơi đắm xuồng ghe vẫn cười
Mai về Sông Hậu buồn vui
Đâu đây lẩn khuất ngậm ngùi không tên.
Phong Tâm
11/03/2015
****
(Bài họa từ Buồn Không Tên của Phong Tâm)
Giọt Buồn Không Tên
Anh về lại bến Hàm Luông
Khẽ trong tiếng gió chiều buồn gọi tên
Tiễn anh rời bến Sông Tiền
Hoa lòng vụn vỡ, ngả nghiêng dòng đời
Phố buồn thưa sợi nắng rơi
Mưa mùa cuối hạ đầy vơi vẫn còn
Nhớ ai sóng nước đã chồn
Bụi thời gian phủ úa hồn trăm hoa
Sông chiều bìm bịp kêu ca
Đêm khuya đồng vọng tiếng gà đệm sương
Bình minh xuân thoảng thơm hương
Vườn mai cánh gió Hàm Luông thổi về
Dừa xanh bóng mát cầu tre
Thuyền trăng, sóng nước, người, ghe, tiếng cười
Xuân về mang đến niềm vui
Mà sao rơi lệ ngùi ngùi không tên!
Yên Dạ Thảo
15/03/2015
Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2015
Hương Hoa Sứ & Bất Chợt
Bài thơ viết gởi tặng Lynne để nhớ về đóa hoa sứ ngày viếng Đền Thờ Tây Sơn
Bình Định - Tháng Năm 2013
****
Bất Chợt
Như tuyết trắng - nụ hoa hường
Như bình minh bước trong vườn lượn quanh
Như hoàng yến đậu trên cành
Sương tơ nắng lụa trời xanh mượt mà
Một bông sứ nở từ xa
Bỗng dưng cỏ biếc đậm đà dậy hương,
Phong Tâm
12/03/2015
Thứ Tư, 11 tháng 3, 2015
Buồn Không Tên
Em về trên bến Hàm Luông
Khắc trong anh dấu chân buồn không tên
Em đi về bến Sông Tiền
Anh nghiêng theo bóng trăng nghiêng cuộc đời
Sài Gòn một chiếc lá rơi
Đi tìm hạt bụi chơi vơi không còn
Giọt cà phê đắng bồn chồn
Trăng khuya bỗng rớt trong hồn cỏ hoa
Đi tìm khúc hát dân ca
Chợt nghe xao xác tiếng gà trong sương
Hình như chợp giấc quê hương
Sông Tiền có sóng Hàm Luông vỗ về
Sài Gòn có một Bến Tre
Gặp nhau chơi đắm xuồng ghe vẫn cười
Mai về Sông Hậu buồn vui
Đâu đây lẩn khuất ngậm ngùi không tên.
Phong Tâm
11/03/2015
Thứ Ba, 10 tháng 3, 2015
Ngập Ngừng Bước Xuân - Trăng ơi! - Bâng Khuâng
Bóng chiều sợi nắng bâng khuâng
Sông thương cánh gió đầu xuân thổi về
Thơ ai dạt bến đam mê
Khơi mầm hoa mộng tràn trề sắc hương
Đừng đem xuân thả sông buồn
Để hoa héo lả, sầu vương vấn sầu
Đừng làm trăng khuyết thêm sâu
Để ta và bóng bên cầu lệ rưng
Tình ơi, nếu đến thì đừng
Làm xuân thổn thức, ngập ngừng bước chân!
Yên Dạ Thảo
09/03/2015
*****
Bài Họa:
Từ Ngập Ngừng Bước Xuân của Yên Dạ Thảo
Trăng Ơi!
Trăng vờn sông nước bâng khuâng
Có bao lượn sóng tình luân lạc về
Tiếng thơ trầm giọt sương mê
Từ hoang sơ gởi duyên thề đọng hương
Trăng ơi, đừng rụng xuân buồn
Người trên bến đợi thầm tuôn ngấn sầu
Hãy rơi vào giếng tim sâu
Kết thành ánh ngọc trong màu mắt rưng
Trăng ơi, đã hẹn xin đừng
Bỏ chiều xuân vỡ trên từng dấu chân.
Phong Tâm
10/03/2015
*****
Bâng Khuâng
Nắng chiều gợi những bâng khuâng
Bầy chim chíu chit gọi xuân đang về
Ta ngồi tìm lại ngây mê
Đọc thơ nhớ mãi mặn mà dáng hương
Mong ai đừng để hoa buồn
Kẻo xuân lạc hướng mang lên vết sầu
Mong đời không vướng vũng sâu
Kẻo ta hụt hẫng nỗi lòng rưng rưng
Thơ gieo mấy đoạn thơ đừng
Tình theo muôn thuở tình dừng dấu chân
Đỗ Hữu Tài
10/03/2015
Thứ Hai, 9 tháng 3, 2015
Nhớ Người Về Cõi Thơ
DƯƠNG THỊ THU VÂN
Đêm nghe vọng cổ xa gần
Nhớ thơ Dương Thị Thu Vân ngày nào
Dây trầu leo vói buồng cau
Vôi têm khói trắng, mây đầu ngọn rơm.
KHỔNG HUỲNH PHONG
Dáng em phong thái vẫn còn
Trong tôi lộng bóng trăng tròn Nguyên Tiêu.
Dòng Hàm Luông sớm qua chiều
Những đêm tiếng sóng dặt dìu lại thương.
CÁT HOÀNG
Thông Xanh ngát đồi Lạc Dương
Thác Hang Cọp, tưởng vô phương quay về.
Bây giờ vẫn ở trên quê
Mình ta đứng lặng ba bề biển dâu!
VÀ...
Nhẩm buồn nhớ Lý Hà Thao,
Tuấn Khanh từ đó đi vào thiên thu,
Tô Nhược Châu cũng giã từ;
Chén thơ, chiếu rượu gật gù dưới trăng.
Phong Tâm
24/02/2015
----------------------------
- DTTV Hội viên hội Nghệ sĩ Sân khấu VN
mất ngày 09/01/2014 (mùng 9 tháng chạp Quý Tỵ) - 65 tuổi.
- KHP mất ngày 05/9/2014 (13 tháng 8 Giáp Ngọ) - 46 tuổi.
- CH mất ngày 18/02/2015 (30 tháng chạp Giáp Ngọ) - 57 tuổi.
và Tuấn Khanh - 61 tuổi, Lý Hà Thao - 56 tuổi, Tô Nhược Châu - 71 tuổi
đến thời điểm 2015.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)







