Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2015
Mưa Lâm Râm - Lặng Buồn
Mưa Lâm Râm
Tháng sáu năm này sao lạ thế
Mưa lâm râm sáng tối lê thê
Hoa xuân muộn tả tơi từng cánh
Mây xám màn che nắng não nề.
Cơn gió giật cây run lá rẩy
Mưa miên man ướt đẫm hồn tôi
Mù xa dĩ vãng quay về lại
Ngày ấy tuổi thơ sớm cúc côi.
Âm lịch tháng năm rằm nước nhảy
Trăng tròn mà ánh sáng nhòa soi
Cha đi lặng lẽ về miền lạnh
Mẹ tủi đau buồn kiếp lẻ loi.
Thái Sơn nơi chốn nào không biết
Chỉ biết công cha tợ Thái Sơn
Nước chảy từ nguồn là nghĩa mẹ
Muôn đời phụ mẫu đại công ơn.
Anh Tú
Nhân Father Day
21/6/2015
****
(Cảm tác từ Mưa Lâm Râm của Anh Tú)
Lặng Buồn
Mưa trong nắng, tháng năm âm
Rây không ướt đất mà thâm tình đầy
Bóng Cha trên đỉnh cao dày
Lòng Mẹ sâu rộng tràn đầy biển Đông.
Mưa thành dòng
Gió rung mây
Chớp giật
Lá bay!
Đau đầu cây, gốc cỏ, hoa rơi chưa kịp nở…
Đêm ngồi lặng
Khói hương lay
Chợt trong khoé mắt nồng cay bỗng nhiều!
Phong Tâm
20/06/2015
Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2015
Bạn Thân Ơi!
Nói vui, sao thấy buồn buồn
Nhìn lên sân khấu diễn tuồng, tủi thân?
Cuộc đời như hạt chuỗi lần
Nhân Danh Cha… cũng còn ngần ấy thôi!
A Di Đà…tụng niệm rồi
Con đường đi tới chân trời không xa.
Vui vì vui chuyện người ta,
Buồn vì chân bước chưa qua vòng đời!?
Chơi đi, quên hết mồ côi…
Có ta có bạn, hơn người kém ta!
Hahaha!
Phong Tâm
19/06/2015
Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2015
Đọc Thơ Tình
Em làm thơ với người ta
Vì sao có bóng anh hoà trong thơ
Nghe hồn mình cứ ngẩn ngơ
Ngỡ ai quên mất, bây giờ còn đây
Tình ơi tình vẫn đong đầy
Tưởng như năm tháng đêm ngày không đi
Nhớ người xa dáng nhu mì
Cho ta đắm đuối những gì tặng nhau
Mỗi lần câu chữ em trao
Lại hôn chữ ký, lời chào trong thư
Lá bên bờ sông lắc lư
Hình như ngọn gió đang ru người tình
Mình ơi, anh muốn gặp mình
Nàng thơ từ độ vô hình hiện lên
Ta dìu nhau tận cõi trên
Trần ai giũ sạch rồi quên đường về.
Phong Tâm
18/06/2015
Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2015
Mơ - Tìm Quên
Mơ
Có bữa ta mơ làm trẻ con
Vô tư mới khóc lại cười dòn
Ăn cơm bỏ mứa đòi món khác
Dầu sợ biết đâu mẹ đánh đòn.
Có lúc ta mơ về xóm xưa
Ao đìa ruộng rẫy nắng cùng mưa
Thương cô thôn nữ thơm hương đất
Bình dị đời vui sống đủ vừa.
Có bữa ta mơ làm lục bình
Dạt dào tắm nắng ấm bình minh
Thả hồn theo bóng tà dương xuống
Gác bỏ ngoài tai chuyện nhục vinh.
Có lúc ta mơ làm hải âu
Đại dương sải cánh giũ buồn rầu
Từ cao nheo mắt nhìn nhân thế
Vui giận ghét thương lắm khổ sầu!
Anh Tú
31/05/2015
****
(Từ bài Mơ của Anh Tú)
Tìm Quên
Người mơ về một góc trời
Tôi mong tìm lại một thời không tên
Đời quên ta, để ta quên
Biết nhìn, đừng biết nói lên nỗi niềm
Người mơ làm một cánh chim
Tôi trăn trở với nổi chìm sông quê
Hay đâu trong cõi đi về
Trăm năm ngắn ngủi gần kề bên ta
Trăng non đến lượt trăng già
Tháng ngày không ở chờ hoa, đợi người
Những mùa xuân đọng, thu phơi
Khác gì giọt nước mắt vơi lưng chừng
Bước đời còn lại bỗng dưng
Như quên như nhớ như từng lạ quen
Dòng trôi tắm bụi sang hèn
Chợt nghe chiếc lá khô nghèn nghẹn rơi
Tôi đi tìm lại tên tôi
Mà sao cứ ngỡ đương hồi lặng thinh
Trong mơ có tiếng gọi mình
Như ai thảng thốt? Như tình tôi vang!
Phong Tâm
09/06/2015
Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2015
Hỏi Người Xứ Vãng
(Từ Quê
Mẹ Bên Bờ Cổ Chiên của Phong Tâm)
Ra đi mang tuổi thơ mình
Khung trời kỷ niệm với tình ta xưa
Và lời hứa hẹn đơi chờ
Từ người xứ "Vãng" mịt mờ trời quê
Ra đi mai sẽ trở về
Đường xa? Chẳng ngại! Nếu vì... đồng tâm
Thâu canh thức nhỏ lệ thầm
Quê hương nỗi nhớ ... đêm nằm trong thơ
Quẩn quanh Sông Nước Biển Hồ
Vẫn chưa quên được bến bờ Cổ Chiên
Đồng xanh hương gió - Vũng Liêm
Tình, quê siết chặt buồng tim mộng đầu
Hỏi người hay hỏi trăng sao
Mai thuyền sẽ ghé bến nào biết không?
Ngàn xa nhớ đất "Vĩnh Long"
Mẹ ba khuất bóng ẩn vòng khói mây
Sông đời rẻ nhánh chia hai
Bỏ hương gió nội, bóng cây, thị thành...
Ra đi nhắn nhủ cùng anh
Giữ tình như chiếc cột đinh đóng nhồi
Xa quê như trẻ rời nôi
Xa vòng tay ấm một đời nhớ mong
Thương đồng lúa trổ đầy bông
Con đường phố hẹpVĩnh Long trước giờ
Tam Bình, Phú Quới, Long Hồ
Sông Tiền mưa nắng, bến bờ Trường An
Chiều nay mây tím buồn giăng
Đèn khuya hiu hắt treo văng ngang cầu
Hỏi người ta sẽ tìm đâu
Trăng quê một bóng mùa nào cũng vui?
Yên Dạ Thảo
06/03/2015
Thứ Ba, 26 tháng 5, 2015
Ngỡ
Ngỡ tình nhạt bỏ điểm trang
Ngỡ chim chấp cánh vội vàng bay xa
Rời cành sương đọng quê nhà
Vui xuân, để giọt mưa sa chốn nầy!
Phong Tâm
09/11/2014
Thứ Hai, 18 tháng 5, 2015
Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2015
Quê Mẹ Bên Bờ Cổ Chiên
Tình cờ bắt gặp bài thơ trong chồng sách báo cũ, đăng trong Tạp chí Xuân Bông Sen năm Tân Tỵ (2001) với chuyên đề Văn học Nghệ thuật, NXB Cà Mau, phát hành 2 tháng một kỳ tại TP Cần Thơ, do nhà thơ Lê Chí chủ biên. Đây là một trong những bài thơ đã đăng trong thời gian hơn mười lăm năm qua trên cùng tạp chí nầy. Xin gởi đến bạn đọc trang nhà, mong chia sẻ với chút tình quê hương cùng người viết.
Ta còn nợ tuổi thơ mình
Lẩn đi lẩn lại quên tình "Vãng" xưa
Năm nào cũng hẹn cũng chờ
Tết nào chẳng nhớ, quê mờ cõi quê
Khó khăn... dầu một lần về
Ngại sông? Không! Ngại trời: vì... vô tâm
Nhiều đêm ray rứt buồn thầm
Về quê. Có vậy, còn nằm...trong thơ
Biết không em? Đất Long Hồ
Võng nôi anh, gởi bên bờ Cổ Chiên
Trên đồng xanh ngát - Vũng Liêm
Nợ quê, là nợ trong tim- đời-đầu
Có lần em hỏi vì sao
Anh chưa nói được câu nào, phải không?
Mẹ rời xa đất "Vãng Long"
Sau ngày nhang khói vẽ vòng tang mây
Trái tim mẹ cứa làm hai
Xa đồng, từ tạ cỏ cây, về thành
Em còn muốn hỏi gì anh
Không, không! Anh hứa như đinh đóng nhồi
Xuân nầy tìm lại gốc nôi
Hứa em, thực hiện cả đời anh mong
Thiệt tính! quên bổng quên bông
Vãng xưa là đất Vĩnh Long bây giờ
Thương Vũng Liêm, nhớ Long Hồ
Lẽ nào quên được bến bờ Trường An
Ngó cầu Mỹ Thuận giăng giăng
Thương ơi! Mấy sợi dây Văng trên cầu
Đêm nay ở đẩu ở đâu
Ngủ trên quê mẹ chỗ nào cũng vui.
Phong Tâm
---------------------
* Xưa, Vĩnh Long - người miền quê thường nói tắt, nói trại: Vãng - Vãng Long, đi chợ Vãng
Thứ Tư, 6 tháng 5, 2015
Mẹ!
Mẹ là nhịp đập không ngừng
Trong lồng ngực ấm, trong từng thịt da
Mẹ là bích ngọc, phù sa
Là hương sắc của ngàn hoa kết thành
Con bao nhiêu tuổi cũng xanh
Mẹ bao nhiêu tuổi cũng lành như sương
Một mai trăng khuyết mờ gương
Con là sóng, mẹ trùng dương dỗ dành
Một ngày mới, một niềm tin
Hoàng hôn vẫn đẹp như bình minh lên.
Phong Tâm
06/05/2014
Trong lồng ngực ấm, trong từng thịt da
Mẹ là bích ngọc, phù sa
Là hương sắc của ngàn hoa kết thành
Con bao nhiêu tuổi cũng xanh
Mẹ bao nhiêu tuổi cũng lành như sương
Một mai trăng khuyết mờ gương
Con là sóng, mẹ trùng dương dỗ dành
Một ngày mới, một niềm tin
Hoàng hôn vẫn đẹp như bình minh lên.
Phong Tâm
06/05/2014
Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2015
Nán Đợi
Xuân Vắng
Chờ xuân ... xuân vẫn chưa về
Hỏi đi đâu vắng bốn bề lặng thinh?
Vườn thưa sợi nắng bình minh
Gió mưa lồng lộng, buồn tình mây mơ!
Yên Dạ Thảo
23/04/2015
****
Nán Đợi
Rằng bao giờ ngọn chướng về
Thì xuân trở lại, đôi bề y thinh
Cánh đồng nắng sớm quang minh
Cỏ thơm hương rạ, quê tình thắm mơ.
Phong Tâm
25/03/2015
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






