Thứ Tư, 27 tháng 1, 2016
Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2016
Thí Dụ
1.
Mỗi năm Tết lại về
Vẫn là Xuân không thay đổi
Sao những điều muốn nói
Những điều muốn giữ nguyên
Không thể được!
2.
Những chiếc lá
Xanh - vàng - tía - trắng
Không che được cho búp non tơ
Đừng vội khoe vui. Đừng vội giấu buồn
Thớ, lõi, mới là cội rễ
3.
Con cá lóc
Ngầm theo bảo vệ bầy rồng rồng
Chim thằng chài rình rập
Xớt!
Nó phóng lên táp từ bản năng
4.
Gà mẹ tục tác xoè đôi cánh
Đàn con kinh hốt chui vào
Trốn!
Ấm cúng, tự tin
Một cách che chở mỏng manh!
5.
Lỡ trượt chân té ngã
Ta thét gọi...mẹ ơi!
Dẫu biết rằng tiếng kêu vô vọng
Vô tình trái tim đánh động
Biến thành lời!
6.
Ngủ một đêm có nhiều giấc chiêm bao
Hiện rõ từng chi tiết
Thức và ngủ lại
Tin rằng sáng hôm sau nhớ vậy
Rồi lại quên!
7.
Có ai cô đơn mà không thấy cô đơn
Cái buồn rỗng phiêu phiêu bồng bồng
Già, "ưa bị ăn hiếp" (1)
Trẻ, thích mượn đem khoe
Cuộc đời... hư, thực!
8.
Khóc để biết cười
Không học cười là chưa biết khóc
Khi tóc trắng đuổi sợi đen tới ót
Nằm trong võng ngó ra
Cười, khóc cho đúng điệu. (2)
Phong Tâm
(20.01.2016)
(1) Dựa theo cụm từ của Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư
(2) Dựa theo ý cùa Nhà văn Trang Thế Hy
*****
9.
Chân đạp lên cỏ
Cỏ rạp xuống rồi biết mọc lên
Ta làm ngược lại
Nên cỏ úa, xanh và nở hoa...
Còn ta nằm dưới cỏ.
10.
Khen dở chê dở
Được khen không vui - Bị chê mỉm cười!
Tỉa tót hoa, khác với lặt rau cải
Kiến thức dành cho người từng trải
Khi sữa mẹ đã đầy lòng.
11.
Con vạc ăn đêm
Chim chìa vôi thức sớm
Trăm năm sau còn có ai?
Nhớ cối chày tay xay giã
Nghiền ra bột bằng hai thớt đá!
Phong Tâm
(21.01.2016)
Mỗi năm Tết lại về
Vẫn là Xuân không thay đổi
Sao những điều muốn nói
Những điều muốn giữ nguyên
Không thể được!
2.
Những chiếc lá
Xanh - vàng - tía - trắng
Không che được cho búp non tơ
Đừng vội khoe vui. Đừng vội giấu buồn
Thớ, lõi, mới là cội rễ
3.
Con cá lóc
Ngầm theo bảo vệ bầy rồng rồng
Chim thằng chài rình rập
Xớt!
Nó phóng lên táp từ bản năng
4.
Gà mẹ tục tác xoè đôi cánh
Đàn con kinh hốt chui vào
Trốn!
Ấm cúng, tự tin
Một cách che chở mỏng manh!
5.
Lỡ trượt chân té ngã
Ta thét gọi...mẹ ơi!
Dẫu biết rằng tiếng kêu vô vọng
Vô tình trái tim đánh động
Biến thành lời!
6.
Ngủ một đêm có nhiều giấc chiêm bao
Hiện rõ từng chi tiết
Thức và ngủ lại
Tin rằng sáng hôm sau nhớ vậy
Rồi lại quên!
7.
Có ai cô đơn mà không thấy cô đơn
Cái buồn rỗng phiêu phiêu bồng bồng
Già, "ưa bị ăn hiếp" (1)
Trẻ, thích mượn đem khoe
Cuộc đời... hư, thực!
8.
Khóc để biết cười
Không học cười là chưa biết khóc
Khi tóc trắng đuổi sợi đen tới ót
Nằm trong võng ngó ra
Cười, khóc cho đúng điệu. (2)
Phong Tâm
(20.01.2016)
(1) Dựa theo cụm từ của Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư
(2) Dựa theo ý cùa Nhà văn Trang Thế Hy
*****
9.
Chân đạp lên cỏ
Cỏ rạp xuống rồi biết mọc lên
Ta làm ngược lại
Nên cỏ úa, xanh và nở hoa...
Còn ta nằm dưới cỏ.
10.
Khen dở chê dở
Được khen không vui - Bị chê mỉm cười!
Tỉa tót hoa, khác với lặt rau cải
Kiến thức dành cho người từng trải
Khi sữa mẹ đã đầy lòng.
11.
Con vạc ăn đêm
Chim chìa vôi thức sớm
Trăm năm sau còn có ai?
Nhớ cối chày tay xay giã
Nghiền ra bột bằng hai thớt đá!
Phong Tâm
(21.01.2016)
Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2016
Ta Chờ Xuân Như Đợi Tình Nhân
Từ cuối trời xa ngược hướng về.
Vốc một bụm chiều rơi xuống thấp
Nghe mùi gió mới đậu cành lê.
Chuồn chuồn lả thả lưng chừng nắng
Đảo mắt tìm hương gié lúa ma.
Lạc dấu thơ ngây từ rất sớm
Vừa trao xuân trẻ, nhận xuân già!
Bóng cỏ rêu mềm, trêu bóng nước
Lênh loang sóng dợn - ngó quên nhìn
Nửa vành cung đỏ khoan chìm đã
Chờ sợi vàng, thêu muộn thảm xanh.
Từ buổi đương thì căng dáng ngọc
Ngày xa - ngày vắng - mấy ngày gần?
Hiu hiu gió nếp, mùi cơm gạo
Ta chờ xuân...như đợi tình nhân!
Rớt nửa bờ mây hương tóc xoã
Tiếng vạc, ôi trời! Đâu đã khuya?
Tôi mộng ngàn năm...xuân cũng tới
Nhìn em, chỉ khác màu đôi hia.
Xuân đến gần đây, xuân của mình!
Kề vai tìm lại tuổi thơ trinh.
Đừng đi, kẻo mất ngàn năm nữa
Rồi lại nhìn theo cuộn sóng tình!
Phong Tâm
29/11/2015
Vốc một bụm chiều rơi xuống thấp
Nghe mùi gió mới đậu cành lê.
Chuồn chuồn lả thả lưng chừng nắng
Đảo mắt tìm hương gié lúa ma.
Lạc dấu thơ ngây từ rất sớm
Vừa trao xuân trẻ, nhận xuân già!
Bóng cỏ rêu mềm, trêu bóng nước
Lênh loang sóng dợn - ngó quên nhìn
Nửa vành cung đỏ khoan chìm đã
Chờ sợi vàng, thêu muộn thảm xanh.
Từ buổi đương thì căng dáng ngọc
Ngày xa - ngày vắng - mấy ngày gần?
Hiu hiu gió nếp, mùi cơm gạo
Ta chờ xuân...như đợi tình nhân!
Rớt nửa bờ mây hương tóc xoã
Tiếng vạc, ôi trời! Đâu đã khuya?
Tôi mộng ngàn năm...xuân cũng tới
Nhìn em, chỉ khác màu đôi hia.
Xuân đến gần đây, xuân của mình!
Kề vai tìm lại tuổi thơ trinh.
Đừng đi, kẻo mất ngàn năm nữa
Rồi lại nhìn theo cuộn sóng tình!
Phong Tâm
29/11/2015
Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2016
Thứ Bảy, 2 tháng 1, 2016
Sưởi Vần Thơ Lạnh - Thềm Đông
Sưởi Vần Thơ Lạnh
Thềm
khuya yên ắng tư bề
Bỗng
dưng gió lộng thổi về phố đông
Nửa
hụt hẫng, nửa chờ mong
Gở
tờ lịch cuối, tính xong sổ đời
Bể
sầu, bể khổ mù khơi
Cõi trần lạc bước, chơi vơi cõi buồn
Bóng
trăng lẩn khuất màn sương
Hồn
se se lạnh, tiếng buông thở dài…
Thời
gian như cánh vạc bay
Đường
mây vô tận, tháng ngày đi hoang
Gió
ơi chở mộng đêm ngàn
Chở
mơ ngập lối, vườn tràn sắc xuân
Đường
đời mỗi bước trầm luân
Ngàn
thu lá phủ dấu chân ngập ngừng
Bao
mùa tuyết đổ chẳng ngưng
Tình
ơi, sưởi ấm mỗi từng cánh thơ…!!
Yên Dạ Thảo
26/12/2015*****
(Phỏng theo bài thơ Sưởi Vần Thơ Lanh
của Yên Dạ Thảo)
Thềm Đông
Buồn
trông băng giá ngút ngàn
Trăng
mờ, khói quyện, hương tàn thềm đông
Cành
trơ nhớ, cội se lòng
Trái
tim bóng lá nằm trong phận người.
Là
sông lạch, bãi trầm khơi
Lung,
ghềnh, thác, động đầy vơi ngọn nguồn
Nắng
phơi lạnh, chập chùng sương
Nợ
duyên thì ngắn, tình vương cứ dài.
Buồn
trông theo cánh nhạn bay
Buông
lơi một tiếng thở gầy treo nghiêng
Dấu
chân lún gởi ven triền
Thời
gian là bụi tro tìm lửa xuân.
Về
đâu cuối nẻo gian truân
Cuộn
tơ rối thả, rưng rưng khóc cười
Tàn
đông trắng phủ dốc đồi
Một
cành hoa thẹn, một chồi trêu duyên.
Phong Tâm
31/12/2015
Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2015
Sinh Nhật Bạn Thơ
*Viết tặng Yên Dạ Thảo & Khúc Giang
Sinh
nhật sau ngày lễ Giáng Sinh
Đêm
trăng toả sáng ngập vườn tình
Nguồn
thơ thả xuống dòng thơ bạn
Sóng
nhạc đùa lên khúc nhạc mình
Mỗi
tiếng lòng dâng sương lấp lánh
Đôi
vần bút đọng gió rung rinh
Cỏ
hoa ngát thắm hương nồng đượm
Sớm
lắng thuỳ dương tối đợi quỳnh.
Phong
Tâm
(26.12.2015 - 16.11. Năm Ất Mùi)
Thứ Năm, 24 tháng 12, 2015
Chúc Mừng Giáng Sinh 2015
Thân chúc
Quý thi nhân & gia đình
Một mùa Giáng Sinh an lành
Một năm mới vui tươi tràn đầy hạnh phúc
Phong Tâm
Giáng Sinh 2015
Nguyện Đêm Giáng Sinh
Sẽ không còn mấy tiếng nữa tới giờ đón “Chúa Hài Đồng” theo đức tin của người Công giáo. Đọc qua bài thơ Hoài Niệm Giáng Sinh của Yên Dạ Thảo. PT có mấy dòng tâm tư trong khoảnh khắc cảm nghĩ của riêng mình, coi như góp thêm tiếng lòng trong mùa Giáng Sinh năm nay.
Tôi
chẳng vui gì đón Giáng Sinh
Dầu
trong khoảnh khắc được yên bình
Khi
lòng chất ngất sầu đong mãi
Lấy
mất đi rồi cả đức tin
Lạy
Chúa tôi – Xin lời nguyện cầu
Ban
lành ơn phước, diệt mầm đau
Cho
người dưới thế nhìn lên thấy
Bác
ái, nhân từ hiện đỉnh cao
Tôi
dọn mình nghe lời phán người
Từ
nơi xa thẳm một lần thôi
Nếu
không tôi sẽ thành du mục
Đi
khắp trần gian ngửa mặt cười
Để
biết tự thân diệt khổ mình
Không
ai cứu rỗi được niềm tin
Khi
đời muôn kiếp vô vàn tội
Tôi
sẽ bình tâm tự cứu mình.
Phong
Tâm
24/12/2015
Thứ Tư, 23 tháng 12, 2015
Hoài Niệm Giáng Sinh
Thêm một mùa đông đến nữa rồi
Gợi lòng nhớ lại ngày xa xôi
Nơi miền đất khách mùa băng giá
Ấm áp tình người sưởi ấm tôi...
Nhớ một Giáng Sinh đến cận thềm
Thiên hà lấp lánh ngàn sao đêm
Mênh mông tuyết phủ đồi thông lạnh
Gió chuốt cành sương trắng rũ mềm
Nghe tiếng chuông ngân từ giáo đường
Nhớ người nhớ cảnh nhớ quê hương
Đêm thâu cánh gió cô miên thổi
Đón Giáng Sinh buồn trời viễn phương
Nhớ quá Sài gòn đêm Giáng sinh
Đèn hoa giăng sáng tỏa lung linh
Người, xe xuôi ngược xôn xao phố
Chào đón mùa thương, đón thái bình
Giáo dân ngoan đạo lòng hân hoan
Ngoại đạo niềm vui cũng ngập tràn
Chen chút nẻo đường đêm đại lễ
Thánh ca vang vọng đến canh tàn…
Yên Dạ Thảo
19/12/2015
Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2015
Chùm thơ Đường Luật Đón Giáng Sinh 2016
Dọn Nẻo
Con về dọn nẻo để Ngài đi
Sửa lối quanh co đoạn cũ sì
Mé ruộng lau hoang vươn trắng xoá
Bờ nương cỏ dại mọc xanh rì
Tha nhân sống chết quên thường buổi
Bác ái kêu mời đuổi lắm khi
Cánh nắng chiều rơi thầm nhắc nhở
Giây đôi mắt khép sẽ mang gì
Bửu Tùng
07/12/2015
****
Ký Ức Mùa Sao Sáng
Khuya nay tuyết rụng trắng hiên thềm
Ký ức tràn về ngập bóng đêm
Đón lễ đèn hoa giăng tỏa sáng
Hâm lòng thánh nhạc trỗi ru êm
Vu vơ gọi tiếng đùa môi mọng
Ngớ ngẩn lùa sương chải tóc mềm
Dáng nhỏ kề vai đời rẽ lối
Con thuyền lạc bến khuất mờ thêm
Bửu Tùng
17/12/2015
****
Đón Giáng Sinh
Cảnh sắc lung linh tỏa trước nhà
Đèn màu rực rỡ chớp gần xa
Chồng treo bóng điện trên cành duỗi
Vợ cắm chùm sao phía nhánh sà
Chị thích cầm hoa kêu níu mẹ
Em cười nhón gót đứng nhìn cha
Cây thông yểu điệu chờ khoe dáng
Máy hát vang đều nhạc thánh ca
Bửu Tùng
18/12/2015
*****
Chúa Đến
Hang lừa rực sáng ánh vì sao
Gió rét đêm Đông mải miết gào
Thiên sứ vui mừng tin cất báo
Mục đồng hớn hở miệng truyền rao
Màn trời lạnh lẽo con không ngại
Chiếu đất nghèo hèn mẹ chẳng nao
Giữa sỏi khô cằn hy vọng chớm
Gieo mầm, Chúa đến tự ngôi cao
Bửu Tùng
Mùa Giáng Sinh 2015
****
Quỳ Bên Máng Cỏ
Yêu người Chúa mặc áo nhân sinh
Đón nhận đau thương gánh tội tình
Lắm chốn sương giăng trời ảm đạm
Nhiều phương lửa đốt mái thanh bình
Thiên đường bạo lực mong vô tướng
Địa ngục cuồng tâm muốn hữu hình
Viễn khách đêm quỳ bên máng cỏ
Thầm cầu tỉnh thức động sanh linh
Bửu Tùng
16/12/2015
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)









