Thứ Hai, 10 tháng 8, 2015

Bên Sông Chiều













Cây bần trên bến
Đất lở
Mưa giăng
Sóng cạp bờ nham nhở
Cỏ rễ buông xuống nhập nhờ
Những cành cội gần
bị thời gian sóng nước đánh trôi
Cây bần không đứng nữa
như một dáng ngồi
Chồm ra
định níu dòng sông gần lại
Con nước chảy ngược trôi xuôi
Tiếng chim bìm bịp buổi chiều
Nhánh lục bình rời rạc
mang theo chùm bông tím nhạt
Cây bần ngồi
một mình từ cô đơn đến cô độc
Dòng sông chảy mãi không ngừng...

Phong Tâm
09/08/2015


Thứ Hai, 3 tháng 8, 2015

Nghĩ Về Ta

Ai biểu ta là kiếp người
Không phải mây ngàn gió núi
Từ thuở khai thiên lập địa
Vô thường định luật đành thôi

Ai biểu hãnh diện kiếp người
Tự tôn nhất loài cao phẩm
Hạnh phúc ẩn tàng bất hạnh
Cứ song hành cứ đi đôi

Ai biểu say mê kiếp người
Khó thoát ra vòng lẩn quẩn
Điều: có - không... hằng lo sợ
Khi tồn tại với cái tôi

Ai biểu chưa quên kiếp người
Tự nhiên như loài cây cỏ
Không chết duyên chẳng sống nợ
Đời nào có tiếng...Than ôi!

Phong Tâm
02/08/2013


Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2015

Ngập Ngừng Bước Xuân - Trăng Ơi! - Bâng Khuâng


https://app.box.com/s/s43bldgbtkbb4bh90wgbdrkzrx20lmf3

Thơ: Ngập Ngừng Bước Xuân - Yên Dạ Thảo
Thơ: Trăng Ơi - Phong Tâm
Thơ:  Bâng Khuâng - Đỗ Hữu Tài
Diễn ngâm: Hương Chiều




Nợ Thơ Nợ Người

Nợ tiền kiếp trả chưa xong
Nợ hôm nay vẫn còn trong duyên đời
Nợ ngàn sau vẫn chơi vơi
Nợ người, cả nợ tôi nơi cõi tình

Nợ từ nguyên kiếp ba sinh
Nợ qua ánh mắt ta mình gặp nhau
Nợ trần đời, nợ chiêm bao
Nợ thương lỗi hẹn, nợ trao lạc miền

Nợ sầu một nửa trái tim
Nợ đau một nửa cánh chim xa cành
Nợ trăng nhớ bến lục bình
Nợ dòng sông vắng đôi tình nhân qua

Ta về tìm lại bóng ta
Đợi người yên giấc phong ba đời mình
Ngủ đi sợi tóc hương trinh
Nghe lời thơ rụng trong tình miên man....

Phong Tâm
09/07/2015



Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2015

Mưa Lâm Râm - Lặng Buồn












Mưa Lâm Râm

Tháng sáu năm này sao lạ thế
Mưa lâm râm sáng tối lê thê
Hoa xuân muộn tả tơi từng cánh
Mây xám màn che nắng não nề.

Cơn gió giật cây run lá rẩy
Mưa miên man ướt đẫm hồn tôi
Mù xa dĩ vãng quay về lại
Ngày ấy tuổi thơ sớm cúc côi.

Âm lịch tháng năm rằm nước nhảy
Trăng tròn mà ánh sáng nhòa soi
Cha đi lặng lẽ về miền lạnh
Mẹ tủi đau buồn kiếp lẻ loi.

Thái Sơn nơi chốn nào không biết
Chỉ biết công cha tợ Thái Sơn
Nước chảy từ nguồn là nghĩa mẹ
Muôn đời phụ mẫu đại công ơn.

Anh Tú
Nhân Father Day
21/6/2015

****

(Cảm tác từ Mưa Lâm Râm của Anh Tú)

Lặng Buồn

Mưa trong nắng, tháng năm âm
Rây không ướt đất mà thâm tình đầy
Bóng Cha trên đỉnh cao dày
Lòng Mẹ sâu rộng tràn đầy biển Đông.
Mưa thành dòng
Gió rung mây
Chớp giật
Lá bay!
Đau đầu cây, gốc cỏ, hoa rơi chưa kịp nở…
Đêm ngồi lặng
Khói hương lay
Chợt trong khoé mắt nồng cay bỗng nhiều!

Phong Tâm
20/06/2015


Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2015

Bạn Thân Ơi!












Nói vui, sao thấy buồn buồn
Nhìn lên sân khấu diễn tuồng, tủi thân?
Cuộc đời như hạt chuỗi  lần
Nhân Danh Cha… cũng còn ngần ấy thôi!
A Di Đà…tụng niệm rồi
Con đường đi tới chân trời không xa.
Vui vì vui chuyện người ta,
Buồn vì chân bước chưa qua vòng đời!?
Chơi đi, quên hết mồ côi…
Có ta có bạn, hơn người kém ta!
Hahaha!

Phong Tâm
19/06/2015


Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2015

Đọc Thơ Tình













Em làm thơ với người ta
Vì sao có bóng anh hoà trong thơ 
Nghe hồn mình cứ ngẩn ngơ
Ngỡ ai quên mất, bây giờ còn đây

Tình ơi tình vẫn đong đầy
Tưởng như năm tháng đêm ngày không đi
Nhớ người xa dáng nhu mì
Cho ta đắm đuối những gì tặng nhau

Mỗi lần câu chữ em trao
Lại hôn chữ ký, lời chào trong thư
Lá bên bờ sông lắc lư
Hình như ngọn gió đang ru người tình

Mình ơi, anh muốn gặp mình
Nàng thơ từ độ vô hình hiện lên
Ta dìu nhau tận cõi trên
Trần ai giũ sạch rồi quên đường về.

Phong Tâm
18/06/2015