Thứ Bảy, 25 tháng 12, 2021

Hương Trong Hương



Đã thơm hương giữ ngọt lòng
Xuân về đợi Tết, hoa không chờ ngày
Có hôm nay chắc gì mai...
Một lời thơ đậm chẳng phai ít nhiều?
 
Còn hy vọng chút tin yêu
Trái tim đừng dệt tơ thêu cuối mùa!
Nắng còn mất lửa trong mưa...
Khói mây khuất bóng cũng chừa góc Xuân?
 
Thời gian có thể lạnh lùng
Tình xuân muôn thuở đi cùng thời gian
Xuân chờ thông điệp Tết ban
Hương đời môi chạm hương tràn trong hương.
 

Phong Tâm
24.12.2021



Thứ Sáu, 24 tháng 12, 2021

Cuối tháng đầu năm

















Tôi đi về chỗ đứng
Nơi dấu cỏ sương nằm
Em lần qua chỗ tới
Nắng chiều vỗ ngực đêm
 
Trăng mười hai vắng mặt
Đêm cuối chờ chia tay
Tiếng đầu ngày rớt xuống
Giao giờ vỗ cánh mai
 
Ấm lòng trong se lạnh
Ngọn Tết vắt cành Xuân
Xin hỏi luồng gió mới
Có chở hương theo cùng
 
Tôi nhìn môi hoa nở
Nhận ra lòng mật tươm
Em nhìn ánh sương đọng
Phát ra vầng kim cương.
 
Phong Tâm
22.12.2021

Thứ Sáu, 19 tháng 11, 2021

Tịnh Yên



Gần cuối năm mới được nghe lại tiếng chuông chùa trong đêm Hạ Ngươn (rằm tháng 10 âm lịch) năm 2021 đang trong mùa đại dịch, chợt nhớ hoa sen như một biểu tượng đại từ bi…

 
Sen trong bùn vượt nước
Sen tự lòng nở hoa
Sen thoáng hương thanh thoát
Sen định hình vị tha


Ngàn hoa chen ngẩng mặt
Riêng bàu sen hiền hoà


Bùn dưỡng muôn thảo vật
Bùn Nguyên khí tuỳ duyên
Bùn-váng-ninh-khô-kiệt
Bùn sơ khởi… hoàn Nguyên


Sen hoà bùn toả hương
Bùn ganh sen nổi bợn


Tâm yên bình Trí mẫn
Tâm dậy sóng mê chìm
Tỵ hiềm thoả dục vọng…
Tự xô mình ngửa nghiêng!
 
Phong Tâm
19.11.2021


Chủ Nhật, 7 tháng 11, 2021

Ru Đêm






















Buồn buồn cột võng ru đêm
Hát câu ca cũ cho mềm tiếng đưa
“Ta ngồi nhớ mẹ ta xưa
Miệng nhai cơm búng, lưỡi lừa cá xương”
Đi qua muôn dặm nẻo đường
Vẫn còn nghe tiếng mẹ thường ru con


Phong Tâm
07.11.2020

(Ảnh bìa tập thơ Đơn giản như dòng sông trôi - Phong Tâm)



Thứ Bảy, 9 tháng 10, 2021

Huyền Thoại Mưa


 (Ảnh chụp đang mưa sáng 10.10.2020 - Cái Mơn). 


Mưa mịt mùng mưa, mây ủ mây
Trời trong đi vắng - nhốt trăng gầy
“Cô em hàng xóm, cô hàng xóm”
Rũ tóc kiều nương, nhạt cánh môi!
Cứ mỗi mùa thu, ướt lá thu
Cô ngồi hiên lạnh hứng mưa ngâu
Vờ quên giọt thấm đường tơ mảnh
Cánh áo không che được nổng sầu
Ơi cô hàng xóm từ trong mộng
Tôi hiều em rồi, Chức Nữ ơi!
Cứ mỗi mùa thu cô lại đến
Mưa buồn không dứt... gợi mơ chơi?
Bao nhiêu nước mắt trời thu đổ
Đùa cợt nhân gian phải bạc đầu?
Tiếng độc huyền ngân thôi não nuột
Tìm sông duyên cũ... Bến chiêm bao!...
 
Phong Tâm
Đêm 09.10.2020
 

Thứ Sáu, 8 tháng 10, 2021

Đôi Mình


Song đôi lò gạch phế hoang trên dưới nửa thế kỷ đã rêu phong, bên cạnh vàm Mơn - sông Cái Mơn, ngoài kia là nhánh sông Hàm Luông thuộc địa phận Bến Tre.
(Ảnh chụp cận tết Tân Sửu - 2021, cùng với họa sĩ Lê Dân & nhà lý luận pb trẻ Nguyễn Bạch Sơn)

 
ĐÔI MÌNH


Đứng bên ràng rạng nhu mì
Xa rồi ngó lại cái gì cũng xa
Hôm kia tồn tại hôm qua
Nay dồn mấy bận bằng ba kiếp ngồi
Gặp nhau định hỏi lại thôi
Bởi đơ đớ miệng, cắn môi lặng nhìn
Lạ lùng con mắt trời sanh
Cứ len lén nhận tơ mành đậy bông
Lạ lùng hơn mắt em nồng
Đang lành lặn nhắm đỏ lòng thắm mi
Trời không nắng, đất không đi
Thôi mình vẫn vậy nhu mì nghe em.


Phong Tâm
09.10.2021



Thứ Hai, 27 tháng 9, 2021

Xin Trả Lời Em

Xin trả lời em
Không phải anh buồn
Vì đôi mắt im
Xin trả lời em
Không phải thu buồn
Vì đêm trăng suông…
Xin trả lời em
Không phải sông buồn
Vì trôi miên man…
Nghe anh khẽ nói
Lòng đau tim nhói!
Lá rơi… lá rơi…!
Trẻ thơ ngơ ngác
Cha xa, mẹ mất…
Còn đâu nước mắt!
Tại trời hay ta?
Văn minh - hủy diệt!
Gieo mầm… Cô-vi!
Xin trả lời em
Xin lặng nhìn xem
Vì thương… mà thương!…
 
Phong Tâm
27.09.2021

Chủ Nhật, 29 tháng 8, 2021

Mất Điện Trong Đêm

Tắt rồi!
Dòng điện nín thở
Tia chớp loé lạnh lùng
Màn đen phủ chụp
Loạn âm trùng dế não nùng
Đại dịch!
Thế kỷ, mùa hủy diệt
Xanh-vàng-cam-đỏ-dữ-hiền
Nhịp thở chót cô độc
Có, không… đều vô nghĩa
Thảm họa!
Đi qua… còn, mất
Được gì gõ mõ khua chuông
Chê trách nặng lòng ích kỷ
Sống, cần nhau đơn giản
Tình thương.
 
Phong Tâm
30.8.2021



Chủ Nhật, 15 tháng 8, 2021

Đồi Cũ

 
(Ảnh: Sưu tầm)

Em từ ngọn Tháp ngàn xưa
Áo, khăn mây trắng. Đồi mưa, dãi dầu!
Đôi bờ... trán sạm, mắt nâu
Bỗng dưng cổ thạch dậy màu nguyên hương.
Chiều trôi theo dấu chân buồn
Ta trôi về mịt mờ sương lắm rồi!
Lặng nhìn, cô gái Chăm ơi!
Tôi yêu mặt đất, lưng trời...tự nhiên.

Phong Tâm
(Một lần đoàn thực tế ngang qua Ninh Thuận)