Thứ Sáu, 17 tháng 1, 2020

Mai Nở Trong Tim - Thêm Mùa Xuân Đến



Mai vàng rực trước thềm xuân động
Gió chướng đưa diều nhẹ cánh lên
Có một khoảng trời xanh để ngắm
Chưa bao giờ thấy hết mông mênh

Mai vàng rực thở đầy hương ngọt
Mùa dọn vườn tôi nhớ Cái Mơn
Hoa gấp Tết còn em gấp tuổi
Mới hừng đông, sợ sớm hoàng hôn

Mai vàng rực mỗi lần xuân đến
Em muốn đi, tôi muốn quay về
Trong nắng sớm chim non ríu rít
Hồn dâng đầy bóng mẹ chiều quê

Mai vàng rực mỏng manh thương lắm
Đậm đà hương, đằm thắm lòng người
Gió bấc đi qua thời bé bỏng
Theo xuân về những cánh hoa tươi

Rồi em sẽ có ngày quay lại
Khi mắt tôi mờ khói bụi đường
Mai vẫn trong tim vàng rực nở
Ngọn lửa nào quên được quê hương.

Phong Tâm
Xuân 1996

*****

(Từ “Mai Nở Trong Tim” của Phong Tâm)

THÊM MÙA XUÂN ĐẾN

Quê hương mình cận thềm năm mới
Gió dọn đường mở lối đón xuân
Ửng hồng hoa nắng bâng khuâng
Cát tường, vạn thọ … trước sân khoe mình

Hồn viễn xứ mông mênh nỗi nhớ
Nắng rơi buồn cánh gió cô liêu
Ngoài hiên nhạt ánh xuân chiều
Cành phơi tuyết trắng đìu hiu phố phường

Người xa người … bến buồn sông vắng
Tím lục bình xuôi lặng dòng trôi
Thời gian cuốn mất tuổi đời
Bao mùa thay lá mộng ngời bay xa

Xuân lại xuân ngàn hoa rộ nở
Nở trong lòng ngự ở trong tim
Hương xưa ta mãi đi tìm
Riêng người! Người vẫn đắm chìm trong mơ.

Yên Dạ Thảo
25.01.2014