Lá đau lạc xuống vũng đời
Không vang mà động trong ngòi, ngoài lung
Hình như cũng một dòng sông
Lớn lao hơn: gọi biển Đông tượng hình
Hoàng, Trường tên đảo định danh
Con ơi, học lịch sử mình từ đây
Núi cao, biển rộng, sông dài
Nối liền một dải hình hài nước non
Tổ tiên một tấm lòng son
Ngàn năm dựng nước hao mòn máu xương
Lớp người trước mở biên cương
Lớp người sau thẳng cánh buồm tự do
Con ơi, đất Việt bây giờ
Trái tim nguồn cội hững hờ được sao
Lơ là sử học từ lâu
Hãy nghiền ngẫm để biết đâu ranh nhà
Đừng quên thân thể Hoàng Sa
Đừng quên máu lệ Trường Sa chôn vùi
Con ơi, biển lở sông bồi
Đầu trời, chân đất, lòng người, đứng lên.
Phong Tâm
Thứ Tư, 2 tháng 4, 2014
Thứ Ba, 1 tháng 4, 2014
Tôi Vẫn Là Tôi
...Rồi một ngày nào tôi bỏ xứ
Ngậm ngùi từ biệt những người thân
Và âm thầm nhớ trong hương mộng
Mà chẳng bao giờ gặp cố nhân...
Phong Tâm
1972
*****
Tôi vẫn đi trong bóng cuộc đời
Trong hồn tôi, hồn của tôi thôi!
Bên đời lặng lẽ, đời lặng lẽ...
Tôi bước âm thầm trên bước tôi.
Tôi vẫn là tôi. Tôi của tôi
(Như-hồi-thơ-dại-ngủ-ăn-chơi)
Chưa từng biết giận hờn mưa nắng
Trước bến sông chiều, bóng lá rơi...
Tôi lạc đường xa, lạc đường xa...
Dẫu quen, gắng lạ bóng người qua!
Cúi đầu - Lơ đãng - Mong đừng nhớ...
Quên tiếng chim muông, khói bếp nhà.
Tôi sẽ là cây cuối nẽo buồn
Trơ cành rũ lá đọng hoa sương
Rơi từng mảnh vụn làm phân đất
Chơi với côn trùng thương mến thương!
Phong Tâm
29.03.2014
Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2014
Nhớ Anh
Trăng uốn cong răng lược
Chải mềm mại tóc mây
Em không buồn sao được
Đêm, gió và bóng cây
Em chờ – Anh lỗi hẹn
Cửa chưa cài then trong
Đèn lưng dầu heo hắt
Trăng lưỡi liềm vẫn cong
Thu đầu mùa lặng lẽ
Em lần đầu nhớ anh
Đêm lạnh lùng gõ cửa
Lầm nghe tiếng vạc sành
Nhà trọ kê giường chiếc
Không gian đủ một người
Bàn ăn cùng kệ sách
Sao thừa rộng đêm nay!
Em không buồn sao được
Nhưng chỉ muốn anh quên
Đừng nhớ mà không đến
Anh có hiểu lòng em!
Phong Tâm
Bến Tre, 01.07.94
Chải mềm mại tóc mây
Em không buồn sao được
Đêm, gió và bóng cây
Em chờ – Anh lỗi hẹn
Cửa chưa cài then trong
Đèn lưng dầu heo hắt
Trăng lưỡi liềm vẫn cong
Thu đầu mùa lặng lẽ
Em lần đầu nhớ anh
Đêm lạnh lùng gõ cửa
Lầm nghe tiếng vạc sành
Nhà trọ kê giường chiếc
Không gian đủ một người
Bàn ăn cùng kệ sách
Sao thừa rộng đêm nay!
Em không buồn sao được
Nhưng chỉ muốn anh quên
Đừng nhớ mà không đến
Anh có hiểu lòng em!
Phong Tâm
Bến Tre, 01.07.94
Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2014
Đóa Hồng Tây Nguyên
Em - nụ hồng – Ngọn lửa Tây Nguyên
Gió sương rừng đẫm tiếng cồng chiêng
Tiếng em hát hay ngàn thông vút?
Rượu cần say, say em hồn nhiên.
Ơi, B'lui! Trái nhót chua không?
Miếng thịt rừng khô xiên khói hong,
Đêm Lạc Dương chập chờn Xã Lát,
Không ướp hương mà ngũ vị hương.
Người Bản gọi B'lui: trái nhót
Tin thì tin, ngờ cũng nghi ngờ,
Em chua không, sao nhìn em ngọt?
Lửa cao nguyên hừng hực K'ho!
Da thịt em ửng hồng như mật
Chuông rung Domain de Maria.
Đá nứt, thác Bobla róc rách...
Chao thuyền du dã khu Nam Qua.
Bó đuốc, nụ hồng, em tiễn khách
Ngực đồi sương đầy ắp trăng rằm.
Da du đà la? Ôi, Di Lặc!
Lửa gởi vào Thiền Viện Trúc Lâm.
Phong Tâm
Đà Lạt đêm Nguyên tiêu (2005)
Gió sương rừng đẫm tiếng cồng chiêng
Tiếng em hát hay ngàn thông vút?
Rượu cần say, say em hồn nhiên.
Ơi, B'lui! Trái nhót chua không?
Miếng thịt rừng khô xiên khói hong,
Đêm Lạc Dương chập chờn Xã Lát,
Không ướp hương mà ngũ vị hương.
Người Bản gọi B'lui: trái nhót
Tin thì tin, ngờ cũng nghi ngờ,
Em chua không, sao nhìn em ngọt?
Lửa cao nguyên hừng hực K'ho!
Da thịt em ửng hồng như mật
Chuông rung Domain de Maria.
Đá nứt, thác Bobla róc rách...
Chao thuyền du dã khu Nam Qua.
Bó đuốc, nụ hồng, em tiễn khách
Ngực đồi sương đầy ắp trăng rằm.
Da du đà la? Ôi, Di Lặc!
Lửa gởi vào Thiền Viện Trúc Lâm.
Phong Tâm
Đà Lạt đêm Nguyên tiêu (2005)
Thứ Sáu, 28 tháng 3, 2014
Trả Lại Biển Xanh
Sóng
Sóng dội
Sóng gầm
Sóng trườn, sóng đứng
Sóng vung tay, thò lưỡi
Cạp đá ngầm, liếm mòn vách đảo
Biển Đông từng sôi trào bọt máu
Viết thương sâu khoét lại, ứa bầm!
Đâu, “hòa bình trổi dậy”
Dưới lớp sóng ngầm, âm ỉ hờn căm!
Biển ngàn năm
Qua bao cuộc lở bồi “biến vi tang hải”
Biển trăm năm
Đối mặt với những loài thủy quái...
Biển dựng buồm, đưa đẩy chiếc thuyền nan
Những người đi, ở lại
Những người đi, không về
Khói chiều, sương đẫm lệ
Trong mắt người vợ trẻ, tay nách con thơ
Những mái tóc phai màu nắng xế chơ vơ
Thổn thức tàn đêm, nén lòng lặng lẽ
Nhìn từ biển nỗi niềm chan chứa
Đất nước, trùng khơi không thể chia lìa
Bền vững cuộc hành trình
Buộc kình ngạc phải biết nghe lý lẽ
Bạch tuộc phải thun vòi
Trước bãi dài cát mịn
Sóng nghiêng mình
Trả lại biển xanh.
Phong Tâm
Sóng dội
Sóng gầm
Sóng trườn, sóng đứng
Sóng vung tay, thò lưỡi
Cạp đá ngầm, liếm mòn vách đảo
Biển Đông từng sôi trào bọt máu
Viết thương sâu khoét lại, ứa bầm!
Đâu, “hòa bình trổi dậy”
Dưới lớp sóng ngầm, âm ỉ hờn căm!
Biển ngàn năm
Qua bao cuộc lở bồi “biến vi tang hải”
Biển trăm năm
Đối mặt với những loài thủy quái...
Biển dựng buồm, đưa đẩy chiếc thuyền nan
Những người đi, ở lại
Những người đi, không về
Khói chiều, sương đẫm lệ
Trong mắt người vợ trẻ, tay nách con thơ
Những mái tóc phai màu nắng xế chơ vơ
Thổn thức tàn đêm, nén lòng lặng lẽ
Nhìn từ biển nỗi niềm chan chứa
Đất nước, trùng khơi không thể chia lìa
Bền vững cuộc hành trình
Buộc kình ngạc phải biết nghe lý lẽ
Bạch tuộc phải thun vòi
Trước bãi dài cát mịn
Sóng nghiêng mình
Trả lại biển xanh.
Phong Tâm
Thứ Ba, 25 tháng 3, 2014
Thu Về Trên Bến Hàm Luông
(Bài thơ viết tặng thi sĩ Phong Tâm & chị Trần Thị Mai)
Thu thấp thoáng u hoài dáng hạ
Nắng bên thềm nhuộm lá dần phai
Giao mùa cánh gió nhẹ lay
Ru làn mây tím ngủ say quên ngày
Bến Hàm Luông sông dài êm chảy
Một bóng thuyền vẫn mãi ngược xuôi
Thời gian trôi cuốn tuổi đời
Trăng buồn, cỏ biếc bồi hồi thâu canh
Hàng dừa xanh lá xanh màu lá
Cây phượng hồng phai ngã sắc màu
Thay mùa, trầu úa, vàng cau
Bụi tre khóm trúc lao xao gió luồn
Đêm lạnh vắng vô thường mộng điệp
Bóng trăng tà dần khuyết mờ tan
Bình minh rạng ánh thu vàng
Cội mai trước ngõ muộn màng nở hoa!
Yên Dạ Thảo
22.08.2013
Thu Lạnh
(Để cám ơn bài thơ Thu Về Trên Bến Hàm Luông viết tặng từ Yên Dạ Thảo)
Xuân biến mất trong chiều nắng hạ
Chỉ còn thu lơi lả chờ đông
Lá bay nghiêng ngửa chao vòng
Hiu hiu lạnh, hiu hiu nồng heo mai
Chầm chậm xuống vàng phai lá rũ
Hoàng hôn về ru ngủ thời gian
Người đi dưới bóng trăng tàn
Có hay cỏ ướt hoa vàng đọng sương
Bến đêm vắng gió luồn trên sóng
Cành bần treo đồng vọng xa bờ
Ánh đèn đom đóm vật vờ
Dòng sông lạnh cứ hững hờ trôi xuôi
Bỏ lại sóng trăng nhồi ánh sóng
Bảng lảng chiều mỏng mỏng manh manh
Người đi một bóng dỗ dành
Còn rơi rớt sợi tơ mành ru khuya
Phong Tâm
17.08.2013
Xuân biến mất trong chiều nắng hạ
Chỉ còn thu lơi lả chờ đông
Lá bay nghiêng ngửa chao vòng
Hiu hiu lạnh, hiu hiu nồng heo mai
Chầm chậm xuống vàng phai lá rũ
Hoàng hôn về ru ngủ thời gian
Người đi dưới bóng trăng tàn
Có hay cỏ ướt hoa vàng đọng sương
Bến đêm vắng gió luồn trên sóng
Cành bần treo đồng vọng xa bờ
Ánh đèn đom đóm vật vờ
Dòng sông lạnh cứ hững hờ trôi xuôi
Bỏ lại sóng trăng nhồi ánh sóng
Bảng lảng chiều mỏng mỏng manh manh
Người đi một bóng dỗ dành
Còn rơi rớt sợi tơ mành ru khuya
Phong Tâm
17.08.2013
Thứ Hai, 24 tháng 3, 2014
Gởi Tình Trên Đảo
Chào cô nắng đẹp, ta rời bến
Nhón bụi em về gối bóng quê
Giấu tiếng ai cười trong ngực áo
Nhớ em, anh hát giữa trưa hè.
Sóng tiễn người xa dần đảo ngọc
Biển xanh, nắng gió cũng ngời xanh
Mặt trời chói quá không nhìn thấy...
Bóng núi Hàm Ninh, ngọn Suối Tranh.
Về xứ, tim còn dội biển đêm
Chiều buông, sóng gợn, nước chao mềm
Đâu khuôn ngực đảo, lưng đồi tím
Màu của sim rừng kín mắt em!
Lục bình dạt sóng phù sa nổi
Dụi mắt, hoàng hôn ngập lối chiều
Tìm nụ cười ai không thấy nữa...
Sông buồn biển nhớ biết bao nhiêu!
Những ngày đảo vắng, khách về chơi
Đừng để ai leo trượt vách đồi
Em cũng đừng trèo qua vết xước
Đau người, đau đá, biển không vui.
Phong Tâm
Sáng 31.03.2008
Nhón bụi em về gối bóng quê
Giấu tiếng ai cười trong ngực áo
Nhớ em, anh hát giữa trưa hè.
Sóng tiễn người xa dần đảo ngọc
Biển xanh, nắng gió cũng ngời xanh
Mặt trời chói quá không nhìn thấy...
Bóng núi Hàm Ninh, ngọn Suối Tranh.
Về xứ, tim còn dội biển đêm
Chiều buông, sóng gợn, nước chao mềm
Đâu khuôn ngực đảo, lưng đồi tím
Màu của sim rừng kín mắt em!
Lục bình dạt sóng phù sa nổi
Dụi mắt, hoàng hôn ngập lối chiều
Tìm nụ cười ai không thấy nữa...
Sông buồn biển nhớ biết bao nhiêu!
Những ngày đảo vắng, khách về chơi
Đừng để ai leo trượt vách đồi
Em cũng đừng trèo qua vết xước
Đau người, đau đá, biển không vui.
Phong Tâm
Sáng 31.03.2008
Chủ Nhật, 23 tháng 3, 2014
Tiếng Vọng Trong Chiều
(Từ Cuối Đường Trần Ai của Lưu Phương)
Bước qua chiều lại thương chiều
Đau trong chiếc lá khô tiều tuỵ rơi
Cuộn tròn sợi gió mồ côi
Thắt cho tan giọt sương bời rời đêm
Hong hơ nắn một giấc mềm
Thả bông mây lạc xao thềm trăm năm
Vẫn chưa quên cuối đường hầm
Vỗ tay vọng lại tiếng cầm nguyệt ngân
Phong Tâm
Bước qua chiều lại thương chiều
Đau trong chiếc lá khô tiều tuỵ rơi
Cuộn tròn sợi gió mồ côi
Thắt cho tan giọt sương bời rời đêm
Hong hơ nắn một giấc mềm
Thả bông mây lạc xao thềm trăm năm
Vẫn chưa quên cuối đường hầm
Vỗ tay vọng lại tiếng cầm nguyệt ngân
Phong Tâm
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


