Đời cũng tan
trong bài thơ cô lẻ
Tình cũng tàn
quạnh quẽ giữa không gian
Buồn cũng rơi
theo những chiếc lá vàng
Người cũng trốn
bỏ lại sầu ảm đạm
Cũng hiu hắt
mây chiều trôi chầm chậm
Cũng nắng vàng,
bóng tối đợi ngày sang
Cũng mênh mang
bóng trăng khuyết , trăng tan
Cũng là mộng
trong vần thơ huyễn mộng
Đỗ Hữu Tài
10.07.2014
Thứ Bảy, 12 tháng 7, 2014
Hoài
Không hoài không
thả cát vào lòng biển
Mặc sóng cuồng
tan biến giữa trùng khơi
Nắng lấp lánh
trong chiều tàn chết vội
Để hoàng hôn
thổn thức, gió bồi hồi
Thôi đi nhé
cứ xem là ảo mộng
Của một đêm
tròn khuyết mảnh trăng đời
Xin trả lại
những gì không đến có
Vì có không
Như là một cuộc chơi...
Phong Tâm
10.07.2014
thả cát vào lòng biển
Mặc sóng cuồng
tan biến giữa trùng khơi
Nắng lấp lánh
trong chiều tàn chết vội
Để hoàng hôn
thổn thức, gió bồi hồi
Thôi đi nhé
cứ xem là ảo mộng
Của một đêm
tròn khuyết mảnh trăng đời
Xin trả lại
những gì không đến có
Vì có không
Như là một cuộc chơi...
Phong Tâm
10.07.2014
Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2014
Cõi Riêng
Làm sao gọi gió trở về
Khẽ lay ngọn tóc vướng che mắt sầu
Trải lòng trắng giữa đêm thu
Giọt sương trên lá gật gù dưới trăng
Làm sao gọi gió cùng nằm
Để nghe thu rụng âm thầm rồi im
Đừng chao ngọn nến gầy thêm
Ngăn hương dạ lý đi tìm bến xưa
Những màu sắc cũ già nua
Về đây uống rượu giao mùa với trăng
Chén thu xanh, chén hạ vàng
Chén đông lưng, lại rót tràn chén xuân
Bốn mùa say một đêm chung
Chỉ riêng trời đất vui cùng với ta
Với hồn ngắt một chùm hoa
Hái sao bên dải Ngân Hà lại đi...
Phong Tâm
Khẽ lay ngọn tóc vướng che mắt sầu
Trải lòng trắng giữa đêm thu
Giọt sương trên lá gật gù dưới trăng
Làm sao gọi gió cùng nằm
Để nghe thu rụng âm thầm rồi im
Đừng chao ngọn nến gầy thêm
Ngăn hương dạ lý đi tìm bến xưa
Những màu sắc cũ già nua
Về đây uống rượu giao mùa với trăng
Chén thu xanh, chén hạ vàng
Chén đông lưng, lại rót tràn chén xuân
Bốn mùa say một đêm chung
Chỉ riêng trời đất vui cùng với ta
Với hồn ngắt một chùm hoa
Hái sao bên dải Ngân Hà lại đi...
Phong Tâm
Thứ Bảy, 5 tháng 7, 2014
Bông Mưa
Một cành tựa cánh tay đưa
Trăm ngàn hạt trắng bông mưa chớp ngời
Lá non trên mặt sông đời
Lặng nghe dưới nước như lời mẹ ru.
Phong Tâm
Trăm ngàn hạt trắng bông mưa chớp ngời
Lá non trên mặt sông đời
Lặng nghe dưới nước như lời mẹ ru.
Phong Tâm
Thứ Ba, 1 tháng 7, 2014
Nghiêng Nón
Nón nghiêng nghiêng cuối chiều sương
Lằn môi đuôi mắt con đường bến sông
Xây lưng nhìn lại, lắng lòng
Vừa nghe gió lạc trên dòng xuân rơi
Cõi tình là cõi rong chơi
Để thơ lay lắt, tim đời ngửa nghiêng
Trước hân hoan, trước nỗi niềm
Dẫu mai rớt xuống cõi duyên tình nào.
Rằng còn, trả lại xuân sau
Rằng không, đành nợ trên màu cỏ sương
Trên đuôi mắt, cuối con đường
Bên đời lặng sóng, bên hương nắng chiều.
Nón nghiêng nghiêng trước đìu hiu
Mong manh cứ dệt thêm nhiều mong manh
Vay thơ trả lại cõi tình
Quay lưng, để rớt đuôi nhìn sau lưng.
Phong Tâm
Xuôi Miền Cổ Tích
(Từ "Nghiêng Nón" của Phong Tâm)
Nón nghiêng che nắng hạ mùa
Đường quê phượng đỏ lưa thưa gió đồng
Ai gom hết áng trời hồng
Chiều tan, gió lạc bềnh bồng gió bay!
Cõi tình trăng gió mây say
Để cho con chữ đêm ngày ngẩn ngơ
Ươm mơ, gieo mộng, đợi chờ
Nợ duyên tiền kiếp nguyệt tơ se tình
Rằng còn, lại chút niềm tin
Xuân chưa tàn tạ, nợ tình chưa vơi
Rằng tim, máu vẫn luân hồi
Bến thơ sóng lặng, vốn lời trả vay!
Chiều nghiêng bến nước sông dài
Lênh đênh một bóng thuyền đời cô miên
Theo dòng nước chảy xuôi triền
Về miền cổ tích an nhiên mộng lành!
Yên Dạ Thảo
29.06.2014
Nón nghiêng che nắng hạ mùa
Đường quê phượng đỏ lưa thưa gió đồng
Ai gom hết áng trời hồng
Chiều tan, gió lạc bềnh bồng gió bay!
Cõi tình trăng gió mây say
Để cho con chữ đêm ngày ngẩn ngơ
Ươm mơ, gieo mộng, đợi chờ
Nợ duyên tiền kiếp nguyệt tơ se tình
Rằng còn, lại chút niềm tin
Xuân chưa tàn tạ, nợ tình chưa vơi
Rằng tim, máu vẫn luân hồi
Bến thơ sóng lặng, vốn lời trả vay!
Chiều nghiêng bến nước sông dài
Lênh đênh một bóng thuyền đời cô miên
Theo dòng nước chảy xuôi triền
Về miền cổ tích an nhiên mộng lành!
Yên Dạ Thảo
29.06.2014
Chủ Nhật, 29 tháng 6, 2014
Bóng Ma
Đường về, dội nắng giữa đêm
Trước hai tia mắt đang thèm nướng ta
Lạnh lùng bóng quỉ hồn ma
Bưng nguyên nghĩa địa đón ta vào mồ!?
Trời nào, đóng dấu... son khô?
Đất nào, ký xạ hương thô... rẻ tiền?
Ma phàm chẳng khác ma thiêng
Chờ đêm, lật bóng chiều nghiêng đậy ngày.
Tưởng đời quá cảnh sớm mai,
Tỉnh cơn say, gặp lại hai tia nhìn:
Dịu dàng...hoá độ - niệm sinh...
Còn rêm hơn trở nghiêng mình nằm đau!
A di đà! Sáng hổn sao!
Hết run mà lạnh, lao đao nhân tình.
Phong Tâm
Trước hai tia mắt đang thèm nướng ta
Lạnh lùng bóng quỉ hồn ma
Bưng nguyên nghĩa địa đón ta vào mồ!?
Trời nào, đóng dấu... son khô?
Đất nào, ký xạ hương thô... rẻ tiền?
Ma phàm chẳng khác ma thiêng
Chờ đêm, lật bóng chiều nghiêng đậy ngày.
Tưởng đời quá cảnh sớm mai,
Tỉnh cơn say, gặp lại hai tia nhìn:
Dịu dàng...hoá độ - niệm sinh...
Còn rêm hơn trở nghiêng mình nằm đau!
A di đà! Sáng hổn sao!
Hết run mà lạnh, lao đao nhân tình.
Phong Tâm
Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2014
Bến Đời
Bến đời vắng lạnh mờ sương
Sóng xuôi, gió ngược, người thương chưa về!
Lục bình tím bãi sông quê
Tiếng chim bìm bịp, ngồi nghe buồn buồn!
Phong Tâm
25.06.2014
Sóng xuôi, gió ngược, người thương chưa về!
Lục bình tím bãi sông quê
Tiếng chim bìm bịp, ngồi nghe buồn buồn!
Phong Tâm
25.06.2014
Thứ Năm, 26 tháng 6, 2014
Lảng
Lảng òm, tôi gặp lại em
Như cây kem tuột chèm nhèm trên tay
Bốn mươi năm đủ dư dài.
Ngồi gần khít, vẫn là hai phương trời.
Lảng òm, em chợt nhìn tôi
Mà trong đáy mắt chơi vơi lạ lùng!
Giọt cà phê nhểu đắng rung
Vừa tan bọt trắng, vô cùng sánh đen.
Lảng òm, bỗng giận... mình ên!
Tóc hai sợi nhớ dài chênh vênh đời.
Hẹn nhau chi, chẳng một lời
Không lung lắng, dễ khi mời ngồi chung?
Lảng òm, cái lảng òm khôn
Buộc chưa thắt, lửng lơ hồn triền miên...
Phong Tâm
20.06.2014
Lảng - Vụng Dại
Lảng òm em lại gặp anh
Như cây kem tuột chèm nhèm trên tay
Bốn mươi năm ,quả rất dài
Gặp nhau chi để kéo dài nhớ thương….
Hoa Đăng
***
Xưa nè- Chử rằng sông nổi đá chìm
Thời không đá nổi sông chìm lý duyên
-Nay nè- sông ngắm mãi nhật-nguyệt-mây thoáng dấu
Truy cội nguồn ướt át biết từ đâu
Thôi ta chìm cho đá nổi cùng nắng giội mưa chan
Tiếc nhớ chòm Orion ta hạ thân từ bấy
-Thực nè- Viếng anh, một tọa cụ, một bình trà, một góc nhà, cho đôi người sau như trước
Nghe gió đưa, trời chiều chào, chim cuối buổi, nguyệt quới thoãng bên ngoài, hương vị trà bên trong
Ngồi mà thoát
Trương Mẫn
****
Lảng-Vụng Dại
Lảng om, lảng ỏm, lảng òm
Sao anh mang cả trời còm ghẹo em
Vừa vừa đừng quá à nhen
Khi em hờn giận không thèm nhớ anh.
Phạm Đức Mạnh
***
Lỡ hồi VỤNG DẠI ngây thơ
Thắt lòng, quên lửng quên lơ…cồn cào
Rủi đời chẳng có mai sau
Thì mình LẢNG NHÁCH nuốt đau no cành?
Phong Tâm
***
Lãng òm mình gặp nhau chi
Bốn mươi năm cách còn gì để thương
Lãng òm mình chẳng chung đường
Mỗi người mỗi nẻo, giờ đương xa rồi
Lãng òm quấn chặt hỏng rời
Mà sao vẫn cứ tơi bời nhớ thương
Hoa Đăng
****
” Lảng òm quấn chặt hổng rời ” (*)
Tại cơm không ủ, bời rời dễ thiu
Đã iêu thì cứ việc iêu
Mắc gì nghiêng ngửa, liêu xiêu rồi buồn?
Phong Tâm
(*) Trích từ thơ Hoa Đăng
***
Lãng òm nhớ chuyện hồi xưa
Nhớ lời hẹn ước suốt đời với em
Lãng òm nhớ mãi nụ hôn
Một lần vụng dại trao nhau nhớ đời
Lãng òm xuôi khiến trưa qua
Đối diện 2 góc ngở quen thuở nào
Lãng òm anh lại bò sang
Ngồi chung bên cạnh sát vai không lời
Hai người hai hướng song song
Lãng òm lên tiếng trỏng trong
Chào em có phải em đây là Kiều
Lãng òm xuôi chuyện có duyên
Nhưng mà em lại nín thinh em nhìn
Nét nhìn còn vấn còn vương
Như là đã nói ngàn lời với nhau
Lãng òm im lặng nhìn qua
Dẫu hơn 40 năm dài…
Trời thương đưa đẩy gặp nhau
Hỏng ngờ anh lại có ngày gặp em
Bây giờ tri kỷ hồng nhan suốt đời
Nguyễn Tuyết
***
Tại anh rị mọ tối ngày
Bỏ quên tuổi vụng dạị thày lay duyên
Lảng ồ, trách lúm đồng tiền!
Khiến em ôm bụng thề nguyền lâm râm!…
Phong Tâm
Như cây kem tuột chèm nhèm trên tay
Bốn mươi năm ,quả rất dài
Gặp nhau chi để kéo dài nhớ thương….
Hoa Đăng
***
Xưa nè- Chử rằng sông nổi đá chìm
Thời không đá nổi sông chìm lý duyên
-Nay nè- sông ngắm mãi nhật-nguyệt-mây thoáng dấu
Truy cội nguồn ướt át biết từ đâu
Thôi ta chìm cho đá nổi cùng nắng giội mưa chan
Tiếc nhớ chòm Orion ta hạ thân từ bấy
-Thực nè- Viếng anh, một tọa cụ, một bình trà, một góc nhà, cho đôi người sau như trước
Nghe gió đưa, trời chiều chào, chim cuối buổi, nguyệt quới thoãng bên ngoài, hương vị trà bên trong
Ngồi mà thoát
Trương Mẫn
****
Lảng-Vụng Dại
Lảng om, lảng ỏm, lảng òm
Sao anh mang cả trời còm ghẹo em
Vừa vừa đừng quá à nhen
Khi em hờn giận không thèm nhớ anh.
Phạm Đức Mạnh
***
Lỡ hồi VỤNG DẠI ngây thơ
Thắt lòng, quên lửng quên lơ…cồn cào
Rủi đời chẳng có mai sau
Thì mình LẢNG NHÁCH nuốt đau no cành?
Phong Tâm
***
Lãng òm mình gặp nhau chi
Bốn mươi năm cách còn gì để thương
Lãng òm mình chẳng chung đường
Mỗi người mỗi nẻo, giờ đương xa rồi
Lãng òm quấn chặt hỏng rời
Mà sao vẫn cứ tơi bời nhớ thương
Hoa Đăng
****
” Lảng òm quấn chặt hổng rời ” (*)
Tại cơm không ủ, bời rời dễ thiu
Đã iêu thì cứ việc iêu
Mắc gì nghiêng ngửa, liêu xiêu rồi buồn?
Phong Tâm
(*) Trích từ thơ Hoa Đăng
***
Lãng òm nhớ chuyện hồi xưa
Nhớ lời hẹn ước suốt đời với em
Lãng òm nhớ mãi nụ hôn
Một lần vụng dại trao nhau nhớ đời
Lãng òm xuôi khiến trưa qua
Đối diện 2 góc ngở quen thuở nào
Lãng òm anh lại bò sang
Ngồi chung bên cạnh sát vai không lời
Hai người hai hướng song song
Lãng òm lên tiếng trỏng trong
Chào em có phải em đây là Kiều
Lãng òm xuôi chuyện có duyên
Nhưng mà em lại nín thinh em nhìn
Nét nhìn còn vấn còn vương
Như là đã nói ngàn lời với nhau
Lãng òm im lặng nhìn qua
Dẫu hơn 40 năm dài…
Trời thương đưa đẩy gặp nhau
Hỏng ngờ anh lại có ngày gặp em
Bây giờ tri kỷ hồng nhan suốt đời
Nguyễn Tuyết
***
Tại anh rị mọ tối ngày
Bỏ quên tuổi vụng dạị thày lay duyên
Lảng ồ, trách lúm đồng tiền!
Khiến em ôm bụng thề nguyền lâm râm!…
Phong Tâm
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

