(Từ Tự Tình của Phong Tâm)
Dưới trăng rằm những mái đầu già
Nghe dế nỉ non giọng thiết tha.
Khúc nhạc vừa ca trao tặng bạn
Vần thơ mới viết gởi cho ta.
Bên này thơ ý còn tha thiết
Phía ấy nhạc hồn vẫn mặn mà.
Dù cuộc đời tang thương khổ lụy
Trung Thu họp mặt cùng ngâm nga.
Anh Tú
Chủ Nhật, 31 tháng 8, 2014
Trung Thu Mơ Ước
(Từ Tự Tình của Phong Tâm)
Trung thu tháng tám tuổi vừa già,
Lặng ngấm trăng rầm sao thiết tha,
Trước ngõ sáng choang đèn trẻ đốt,
Sau vườn tối mịt đóm cùng ta ,
Bao năm lặng lẽ :buồn muôn thuở,
Một phút lao xao : tạm vui mà!
Ước mãi không mờ phai giọng hát,
Mơ vui sống trẻ ở cung Nga!
Hoành Châu
24.08. 2014
Trung thu tháng tám tuổi vừa già,
Lặng ngấm trăng rầm sao thiết tha,
Trước ngõ sáng choang đèn trẻ đốt,
Sau vườn tối mịt đóm cùng ta ,
Bao năm lặng lẽ :buồn muôn thuở,
Một phút lao xao : tạm vui mà!
Ước mãi không mờ phai giọng hát,
Mơ vui sống trẻ ở cung Nga!
Hoành Châu
24.08. 2014
Một Mùa Trăng
(Từ Tự Tình của Phong Tâm)
Thêm một mùa trăng chất tuổi già
Vòng xoay con tạo chẳng buông tha
Ngu ngơ Ta vẫn chìm hơn Cuội
Lẩn thẩn Cuội còn trội hẳn Ta!
Hạnh phúc dài lâu tìm khó được
Buồn đau bất chợt vốn thường mà!
Thơ còn hơi thở ru ta ngủ
Đêm lắng thu tàn dưới bóng nga!
Yên Dạ Thảo
24.08.2014
Thêm một mùa trăng chất tuổi già
Vòng xoay con tạo chẳng buông tha
Ngu ngơ Ta vẫn chìm hơn Cuội
Lẩn thẩn Cuội còn trội hẳn Ta!
Hạnh phúc dài lâu tìm khó được
Buồn đau bất chợt vốn thường mà!
Thơ còn hơi thở ru ta ngủ
Đêm lắng thu tàn dưới bóng nga!
Yên Dạ Thảo
24.08.2014
Trung Thu Tự Gẫm
(Từ Tự Tinh của Phong Tâm)
Nâng chén trà thơm thưởng tuổi già
Khói huyền suy gẫm Tự và Tha
Cây đa khóm trúc nương chiều gió
Góc cũ người xưa đọng cõi ta.
Một vầng trăng tỏa đơm đầy sắc
Dăm ánh sao treo điểm xuyết mà
Lác đác giăng trời chân huyễn gộp
Sôngcòn lưu bóng đuối Hằng Nga.
Hồng Băng
Mùa Trung Thu Giáp Ngọ
Trung Thu Thi Trận
Trang Tống, Lê Liên khởi trận Đường
Đất bằng dậy sóng cuộc văn chương.
Vần xưa Anh Tú gieo đôi chữ
Điệu cũ Phong Tâm dẫn lãm tường.
Ý nhị Hồng Băng chơi phá cách
Tình Yên Dạ Thảo ảo thu sương.
Ngẫm mình thân yếu nên yên phận
Đốt lửa lò quê khói vấn vương.
Quách Đào
Tháng 9/2014
Đất bằng dậy sóng cuộc văn chương.
Vần xưa Anh Tú gieo đôi chữ
Điệu cũ Phong Tâm dẫn lãm tường.
Ý nhị Hồng Băng chơi phá cách
Tình Yên Dạ Thảo ảo thu sương.
Ngẫm mình thân yếu nên yên phận
Đốt lửa lò quê khói vấn vương.
Quách Đào
Tháng 9/2014
Hội Thơ Đường
Họa vần Trung Thu Thi Trận – Quách Đào
Gõ nhẹ dùi không khởi vận Đường
Chuông thanh, mõ đục, luận từ chương
Treo vần gióng tiếng hồn bay bổng
Hạ bút buông câu ý tỏ tường
Lẩn quẩn nương dòng, mây lộng gió
Loay hoay chọn lối, cỏ dầm sương
Ngâm nga giọng thép, hơi đồng tỏa
Có chị Hằng em đuối mắt vương.
Phong Tâm
31.08.2014
Gõ nhẹ dùi không khởi vận Đường
Chuông thanh, mõ đục, luận từ chương
Treo vần gióng tiếng hồn bay bổng
Hạ bút buông câu ý tỏ tường
Lẩn quẩn nương dòng, mây lộng gió
Loay hoay chọn lối, cỏ dầm sương
Ngâm nga giọng thép, hơi đồng tỏa
Có chị Hằng em đuối mắt vương.
Phong Tâm
31.08.2014
Thứ Bảy, 30 tháng 8, 2014
Lệ Buồn Đưa Tiễn
Sau cơn mưa hương chiều thưa nhạt nắng
Giọt u hoài đọng lắng lá vàng phai
Tiễn người đi nức nở bóng trăng gầy
Bên thềm cũ đầy vơi niềm thương nhớ
Tím hoàng hôn phủ buồn lên con phố
Tiếng thời gian chậm gỏ nhịp canh tàn
Gió lạnh lùng thổi ngang bến Tiền Giang
Biệt ly chi để sầu trên vạn lối!
Nhớ bóng ai sóng vỗ bờ đêm tối
Hạ vừa qua, anh vội vã đi rồi!
Kỷ niệm xa mang theo trái tim côi
Lệ ngậm ngùi tiễn đưa người phút cuối!...
Yên Dạ Thảo
28.08.2014
Giọt u hoài đọng lắng lá vàng phai
Tiễn người đi nức nở bóng trăng gầy
Bên thềm cũ đầy vơi niềm thương nhớ
Tím hoàng hôn phủ buồn lên con phố
Tiếng thời gian chậm gỏ nhịp canh tàn
Gió lạnh lùng thổi ngang bến Tiền Giang
Biệt ly chi để sầu trên vạn lối!
Nhớ bóng ai sóng vỗ bờ đêm tối
Hạ vừa qua, anh vội vã đi rồi!
Kỷ niệm xa mang theo trái tim côi
Lệ ngậm ngùi tiễn đưa người phút cuối!...
Yên Dạ Thảo
28.08.2014
Mây Trắng Bay
(Từ Lệ Buồn Đưa Tiễn của Yên Dạ Thảo)
Phong thu vũ hạ vời vời
“Bạch vân phi” lượn cuối trời… hạc bay!
Huyền không cạn giấc mơ dài…
Ô hay! Cát bụi đâu ngoài càn khôn.
Phong Tâm cẩn bút
29.08.2014
Phong thu vũ hạ vời vời
“Bạch vân phi” lượn cuối trời… hạc bay!
Huyền không cạn giấc mơ dài…
Ô hay! Cát bụi đâu ngoài càn khôn.
Phong Tâm cẩn bút
29.08.2014
Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014
Bài Ca Trái Ớt
(Kính tặng nhà thơ Chim Trắng)
Về đi thôi, tôi hãy về đi thôi
Về căn phòng nhạt màu kỳ nhông trước con thú dữ
Cái bản năng cuối cùng là thu mình theo cơn mưa mùa hạ
Chảy tan đôi tiếng chuông chùa
Tôi bước đi từ những mẩu bánh mì vụn
Thảnh thơi ngắm trái ớt nở hoa trên đường
Thị thành đã quên tôi nhẹ nhàng như hồi còi qua ga Hòa Hưng
Cố hương cũng quên tôi như chuyến phà rời xa Rạch Miễu
Không lời tiễn đưa
Tôi đón bóng tôi bằng ngụm nước sông Tiền
Đầu tôi không tới trời, chân tôi không chạm đất
Bài thơ này không có nàng mà có nàng
Em cũng lãng quên tôi bởi lời thề độc ác
Kỷ niệm học trò đóng đinh trên chiếc giường loang lổ
Dấu son đồng quê hòa lẫn phấn thị thành
Về đi thôi, tôi hãy về đi thôi
Cơn bão rớt
Mặc cho trái ớt vẫn nở hoa trên đường
Mặc cho thị thành đã quên mình là Isaura
Tôi cúi nhặt mẩu bánh mì
Chấm vào bờ vai nông dân tìm vị mặn
Ngàn lần Thái Bình dương
Tôi giam mình trong căn phòng chẳng hiểu đã mấy trăm năm
Nghe câu thằn lằn tặc lưỡi
Nhớ cố hương có dòng sông chạm nét hoa văn như chú rồng muốn bay lên tầng trời
Nhưng bị cuốn bởi chòm râu ngư lão
Em đừng nói gì với tôi nữa
Hãy lãng quên tôi như lãng quên chiếc guốc đưa em vào tuổi mười tám
Nếu ai có kể về tôi
Em bảo rằng tôi đã đi xa
Đi vào những vần thơ vườn hoang đầy cỏ dại
Như trái ớt khô bên đường.
Vũ Hồng
Về đi thôi, tôi hãy về đi thôi
Về căn phòng nhạt màu kỳ nhông trước con thú dữ
Cái bản năng cuối cùng là thu mình theo cơn mưa mùa hạ
Chảy tan đôi tiếng chuông chùa
Tôi bước đi từ những mẩu bánh mì vụn
Thảnh thơi ngắm trái ớt nở hoa trên đường
Thị thành đã quên tôi nhẹ nhàng như hồi còi qua ga Hòa Hưng
Cố hương cũng quên tôi như chuyến phà rời xa Rạch Miễu
Không lời tiễn đưa
Tôi đón bóng tôi bằng ngụm nước sông Tiền
Đầu tôi không tới trời, chân tôi không chạm đất
Bài thơ này không có nàng mà có nàng
Em cũng lãng quên tôi bởi lời thề độc ác
Kỷ niệm học trò đóng đinh trên chiếc giường loang lổ
Dấu son đồng quê hòa lẫn phấn thị thành
Về đi thôi, tôi hãy về đi thôi
Cơn bão rớt
Mặc cho trái ớt vẫn nở hoa trên đường
Mặc cho thị thành đã quên mình là Isaura
Tôi cúi nhặt mẩu bánh mì
Chấm vào bờ vai nông dân tìm vị mặn
Ngàn lần Thái Bình dương
Tôi giam mình trong căn phòng chẳng hiểu đã mấy trăm năm
Nghe câu thằn lằn tặc lưỡi
Nhớ cố hương có dòng sông chạm nét hoa văn như chú rồng muốn bay lên tầng trời
Nhưng bị cuốn bởi chòm râu ngư lão
Em đừng nói gì với tôi nữa
Hãy lãng quên tôi như lãng quên chiếc guốc đưa em vào tuổi mười tám
Nếu ai có kể về tôi
Em bảo rằng tôi đã đi xa
Đi vào những vần thơ vườn hoang đầy cỏ dại
Như trái ớt khô bên đường.
Vũ Hồng
Điềm Nhiên Hạnh Phúc
Tặng nhà văn Vũ Hồng
Cây tre trổ bông
Để tìm cảm giác hạnh phúc một lần
Hạnh phúc không bao giờ có đến lần thứ hai giống vậy!
Tôi cho em một đời - cũng để một lần em nhận lấy...
Giọt máu đầu tiên chảy qua môi nếm mặn trái tim mình!
Tôi lắng nghe và em mong thấy?
Bông tre không bao giờ nở lên cây tre
Em không bao giờ nếm được vị mặn mà tôi cho là là ngọt !
Phong Tâm
Cái Mơn, 27.08.2014
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

