Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2014

Ảo Khuya

Nhớ cô giáo Liên

Người đi người đi không lời
Về đâu về đâu chơi vơi
Bỏ mùa xuân rụng vườn hoa thắm
Mây ngang trời, ngọn tóc buông xuôi!

Người đi mang theo tình bạn bè,
Người đi rắc sầu nhớ trên quê.
Để bao tấm lòng thương dào dạt
Bao niềm thổn thức giọt tim se!

Vắng người thiếu một mái che
Qua sông, lặng bóng xuồng ghe sang bờ.
Đôi bàn tay ấm hôm xưa
Còn ai chăm chút hương thừa cho ai!

Mất người như mất cánh tay
Dẫu đời tất bật, chưa ngày nào quên.
Con dường phía trước gập ghềnh
Thời gian cứ hẫng, buồn chênh vênh buồn!

Thôi hãy bình yên nơi cõi lặng
Kiếp người hư thực cứ như mơ
Bao nhiêu chếc lá rời cành ấy
Vẫn cứ vô thường bóng ảo khuya.

Phong Tâm
Cái Mơn, 17.11.2014


Thứ Năm, 20 tháng 11, 2014

Sóng Dội














Những chiếc lá cong mình trốn gió
Ngàn khơi lồng lộng hốt xao bờ.
Những chiếc lá rùng mình mất nhựa
Bay về đâu bỏ mặt trời khô.

Những cuộn sóng chồm lên bãi nóng
Muôn đời yêu dồn dập cát vàng.
Những cuộn sóng vỗ về thầm lặng
Ru tình yêu từ thuở hồng hoang.

Lá không thể trở về cành cũ,
Sóng buộc đời gió động biển khơi.
Từng lúc nhận nhìn qua ảo thực
Có nghĩa gì đâu em với tôi.

Em có còn nghe sóng biển Đông
Nỗi đau từng hạt cát se lòng
Những đêm thao thức và trăn trở
Đóng cửa tim mà hỏi...có, không?

Phong Tâm
Trại sáng tác Nha Trang
13.11.2014


Thứ Hai, 17 tháng 11, 2014

Mưa Biển














Bến đời một góc không tên
Mưa chiều trút xuống biển rền sóng khơi
Đợi em thôi đã muộn rồi
Bỏ đi thương lắm chỗ ngồi bơ vơ

Bao giờ biển dội trong mơ
Được nghe thấy sóng ngược bờ bãi em
Bước chân quên dấu đau mềm
Dẫu chôn xuống cát, lòng thêm nhớ người

Mưa chiều còn đọng trên môi
Một mình nhớ một mình thôi, một mình
Biển ơi giữ mãi màu xanh
Hẹn nhau những buổi chiều quanh quẩn chiều

Gió đừng dậy sóng biển yêu
Chỗ ngồi chớ phủ xanh rêu mà buồn
Người đi, về lại bến thương
Mưa chiều trên sóng biển dường như không.

Phong Tâm
Nhà sáng tác Nha Trang
Ngày10/11/2014


Chủ Nhật, 16 tháng 11, 2014

Biển Chiều

















Biển chiều xanh núi thẫm
Sóng xô bờ tóc phai
Người xa đâu chưa về
Nắng ngàn khơi ở lại
Nền trời vắng bóng mây

Dấu chân người khách lạ
Những bước đi hững hờ
Thời gian quên hay nhớ
Có dừng lại bến xưa
Nghe sóng lòng biển hẹn

Chiều giăng sương khói ảo
Bóng hoàng hôn lặng thầm
Bao giờ hình bóng cũ
Về theo nhịp tim dâng
Biển tình ơi, Nha Trang!

Phong Tâm
Viết tại nhà sáng tác Nha Trang
07.11.2014


Thứ Năm, 6 tháng 11, 2014

Đuối Giữa Dòng Trăng














Thưa rằng bóng thỏ hồn Nga
Có anh ngồi vuốt lá đa tự tình
Nàng không là bậu của mình
Sao chàng tưởng dáng mơ hình, quên em?

Thi nhân mộng mị say mèm
Nửa đêm khát nước lại thèm tắm sông!
Đa tình là bệnh đàn ông
Cớ sao thiên hạ nhiễm bồng lai trăng?

Mình ơi! Em đợi chờ chàng
Coi kìa, sao để gối chăn hững hờ?
Cái khuôn vàng có gì cơ?
Đời mê mệt thú chơi thơ gật gù!...

Mùa thu là của trời thu
Trăng tròn, khuyết của sương mù, gió lay
Chàng về với thiếp mà say
Để nghe lời thủ thỉ khuây khỏa lòng!

Trăng và Thơ chẳng vợ chồng
Dưng không thi sĩ đuối dòng tương tư!

Phong Tâm
27.10.2014


Quanh Dòng Tương Tư

 (Từ Đuối Giữa Dòng Trăng của Phong Tâm)

Rằng em không phải Hằng Nga
Mà chàng như Cuội thiết tha chữ tình
Mơ màng khe khẻ gọi “mình”
Trong mơ thấy bậu hay hình bóng em?

Thi nhân chìm mộng say mèm
Nàng thơ mê cảnh êm đềm trên sông
Đa tình khổ mệnh đàn ông
Sao người mơ tưởng đến bồng lai trăng!

Chàng ơi! Chàng có biết chăng
Sầu dư thân bậu, gối chăn hững hờ
Tình chàng ý thiếp duyên thơ
Muộn màng tình đến, đường mơ mịt mù!...

Trăng thu là của nàng thu
Mảnh tròn, sâu khuyết hay dù gió lay
Bên người chàng hãy cạn say
Chén tình, chén nghĩa, đêm nay ấm lòng!

Trăng, Thơ chẳng phải vợ chồng
Nhọc lòng thi sĩ quanh dòng tương tư!

Yên Dạ Thảo

02.11.2014


Lời Trần Tình

(Từ Đuối Giữa Dòng Trăng của Phong Tâm)

Nghe đồn khi ấy Hằng Nga
Cười duyên nên Cuội ôm đa tỏ tình
Thì ra đâu chỉ có mình
Thường hay thấy bóng ngỡ hình đó em

Dầm xuồng cất đã cũ mèm
Đêm nay chợt thấy cơn thèm bơi sông
Đa tình mặc kệ các ông
Anh mê con sóng bềnh bồng ánh trăng

Nàng ơi! Xin chớ đợi chàng
Anh đâu muốn cảnh chiếu chăn ơ hờ
Kẹt vì phải nắm thời cơ
Ngắm trăng để sửa bài thơ bị gù

Nhìn cây thay sắc áo thu
Trăng tàn gió thoảng lù mù cánh lay
Giờ này em đã ngủ say
Anh còn tìm chữ giải khuây tơ lòng

Thơ, trăng chẳng vợ hay chồng
Chắc người tình lỡ trong dòng suy tư

Lê Bửu Tùng
04.11.2014


Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2014

Hoa Trắng Thôi Cài Trên Áo Tím


Thơ: Kiên Giang
Nhạc: Huỳnh Anh
Tiếng Hát: Hoàng Oanh


Tiễn Biệt














Xin  tiễn biệt anh với lòng đau vô cùng, mong anh yên lòng nơi cõi thơ.

Anh Kiên Giang ơi!

Anh đi không nói lời từ biệt
Đau nhói lòng người anh biết không?
Những đứa em trong đời chết lặng…
Được tin như sét đánh, trời trồng!

Phong Tâm


Thu Tiễn Biệt


Đôi dòng thương tiếc nhà thơ Kiên Giang:

Người đi để lại buồn nhân thế
Để tiếng thơ ru khắp nẻo đời
“Hoa Trắng Thôi Cài Trên Áo Tím” *
Ngàn thu lá đổ tiễn đưa người!

Yên Dạ Thảo
31.10.2014

*Trích từ thơ của thi sĩ Kiên Giang