Thứ Bảy, 20 tháng 12, 2014

Xuôi Dòng Định Mệnh












(Cảm tác từ Sóng Dội của Phong Tâm)

Một chiếc lá chiều vàng trước ngõ
Chuyển mùa sang ngọn gió lay cành
Chơi vơi một cánh mỏng manh
Xuôi dòng định mệnh chòng chành bể dâu

Một chiếc thuyền canh thâu lướt sóng
Đêm trăng đầy, khuất bóng ngàn sao
Ước mơ có phép nhiệm màu
 Sông đời lặng sóng không chao đảo thuyền

Một cơn lốc từ miền vô định
Bỗng thổi ngang đêm tịnh biển buồn
Bến tình mờ mịt khói sương
Gió đưa từng nhịp sóng trườn bờ khuya

Ngồi lắng nghe ngoài kia sóng dội
Dạt vào lòng một nỗi sầu vương
Niềm mơ ước cũ như dường
Theo thời gian lặng, theo đường gió bay...

Yên Dạ Thảo

15/12/2014



Thứ Hai, 15 tháng 12, 2014

Bên Con Vượt Cạn

Mình thương quá con dâu lã mồ hôi lần đầu vượt cạn
đang cắn chặt môi hồng cố ghìm nén cơn đau
Ôi phận đàn bà tội nghiệp làm sao
Banh da xẻ thit cái đau nào hơn nữa
Hãy cố lên con ơi Mẹ sẽ làm điểm tựa
Cứ bấu cứ ghì thời khắc đến rồi qua
Con sẽ thoả lòng nghe tiếng khóc tu oa
Dòng sữa căng đầy đôi mắt tròn thơ trẻ
Rồi hạnh phúc khi làm cha làm mẹ
Là nguồn vui quên cơn xé gan nầy
Mẹ cũng từng như con cố chịu đây
Đàn bà vượt cạn phút giây thân đơn độc
Mẹ và con chỉ một hai lần thôi đã thấy mình khổ nhọc
Ngẫm lại thương bà một nách bế mười con

Nhật Lệ


Tuyệt trần – Em vượt cạn*

Dễ thương nhất và lúc người đẹp nhất
Là khi em đau đẻ ngất ngư cuồng
Là khi em oằn oại, bấu thanh giường
Mồ hôi lã, nước mắt tuôn…nghịch cảm

Anh chết đứng như trời trồng tái xám
Đau vô căn, vô thức, bám vào không
Cứ tưởng mình ngộp thở giữa dòng sông
Không vượt cạn, cũng banh lòng xé thịt

Em yêu ơi! Nàng tiên màu cổ tích
Suốt đời anh viết kịch bản không lời
Em chơi vơi, anh tựa chỗ chơi vơi
Không hạnh phúc nảo ngơi trông quả ngọt

Anh dâng trọn tình anh bằng sự thật
Bởi niềm yêu thắm thiết chất ngàn lời
(Mẹ Âu Cơ tin có ở trên đời)
Em là nhánh nguồn xuôi về biển mặn

Em đẹp lắm, khoảnh khắc giờ vượt cạn
Biến cát vàng hóa ngọc biếc ngàn khơi
Anh sững sờ, tận mắt trước hoa khôi
Một tác phẩm thơ đời trên tất cả.

Phong Tâm
15/12/2014

(*) Qua Thơ Nhật Lệ 


Thứ Năm, 11 tháng 12, 2014

Về Mùa Nước Nổi


Hình ảnh & Thực hiện: Khúc Giang
Nhạc đệm: "Quê Nghèo"
Nhạc: Phạm Duy
Đàn bầu: Phạm Đức Thành



Vọc Nước Bên Cầu

Gởi tặng Khúc Giang:

Mùa nước nổi lềnh bềnh xác lá
Bến sông Tiền tăm cá bóng chim
Về đâu từ bấy chiều nghiêng
Lục bình trôi dạt, con thuyền xưa đâu?
Trăng hạ huyền hanh hao trắng khuyết
Nắng ngày lên vẫn tiếc đêm sâu!
Cô em vọc nước bên cầu
Hình như chưa gặp bến nào trên quê?

Phong tâm
09/12/2014


Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2014

Hạt Yêu Thương














(Họa theo vần bài Hạt Sinh Tồn của nhà thơ Phong Tâm)

Nắng Hè cháy nám da em
Dáng gầy xốc xếch, lắm lem dưới trời
Hẩm hiu mang mấy tuổi đời
Gió xô bão cuốn tơi bời đáng thương

Xót xa một cánh thiên hương
Xinh như ngọc bích bên vuông lụa mành
Nét ngài mắt phượng trong xanh
Lại mang chiếc áo không lành chưa khâu

Trời đêm thưa thớt ánh sao
Cơm thừa chưa đủ nửa bầu mơ em
Quán khuya tìm đến mon men
Lại gần thực khách lạ quen tiếng vào

Bóng em ngồi cuối hẻm sâu
Đèn đường héo hắt mái đầu nước hôn
Tiếng mưa len nhẹ vào hồn
Con tim máu rỉ đọng tồn nơi đây

Cuộc đời còn chút nắng mai,
Hay màn đen phủ đêm nầy mà thôi?
Nhìn em ai thấy bùi ngùi,
Có cho đi một nụ cười tưởng quên?

Bửu Tùng




Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2014

Tiếng Nói Tâm Hồn














(Họa từ Hạt Sinh Tồn của Phong Tâm)

Người buồn xua gió miền em
Thổi tan sợi nắng, nhuộm đen mây trời
Rót mưa nặng hạt xuống đời
Đêm sâu vắng tiếng ru hời bến thương

Đừng hờn ong bướm say hương
Giận hoa khoe sắc, vấn vương tơ mành
Để sầu nhuộm tím trời xanh
Vụng về nhòa nửa mộng lành mới khâu

Đừng hờn chẻ ánh trăng sao
Tim anh rạn nứt, úa màu mơ em
Hương tình xưa vẫn nồng men
Chén mơ lạ vị chớ nên uống vào

Đừng vu vơ mộng thêm sâu
Vần thương rớt xuống bên cầu hoàng hôn
Lắng nghe tiếng nói tâm hồn
Để lòng cảm nhận tình còn quanh đây

Bình minh hương thoảng sương mai
Hạt tình chờ nắng xuân đầy nở thôi
Đừng như thu cảm ngậm ngùi
Đông buồn, tim lạnh, hồn vùi ngủ quên! 

Yên Dạ Thảo
29/11/2014


Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2014

Hạt Sinh Tồn














Đừng buồn chẻ gió nghe em
Xé hai vạt nắng bôi lem mặt trời
Vén mây rách nửa cuộc đời
Buông đuôi tóc thả rối bời mà thương

Đừng hờn cắt vụn mùi hương
Cột nhan sắc muộn trên vuông vải mành
Vo tròn màu nước tuổi xanh
Trong tranh thiếu nữ chưa lành vết khâu

Đừng đùa cợt hái trăng sao
Trái tim anh nứt khô bầu trời em
Chén tình nồng đẫm hơi men
Dấu môi lạ chớ làm quen nhúng vào

Đừng yêu bóng ngả chiều sâu
Hôn thầm chiếc lá bạc đầu hoàng hôn
Hoa thời gian có tâm hổn
Xin gieo hạt giống sinh tồn xuống đây

Cỏ đêm chờ giọt sương mai
Vườn xanh còn một chút nầy nữa thôi
Cứ vui trong lúc ngậm ngùi
Như đang mót lượm tiếng cười bỏ quên.

Phong Tâm
27/11/2014


Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2014

Xin Làm Tia Nắng














Xa nửa vòng trái đất
Bên ấy có lạnh không
Thương sao cánh chim nhỏ
Cô đơn giữa mùa đông

Ta muốn làm tia nắng
Của ánh sáng mặt trời
Chỉ một giây tìm gặp
Sưởi ấm trái tim côi

Ta chỉ là nhạc sĩ
Chuyên chặt đôi câu thơ
Ta là Đông Ki Sốt
Hoang tưởng chẻ bầu trời!

Đào Nguyên Sơn
21/11/2014


Chiều Mưa Phố Biển

(Họa từ Mưa Biển của Phong Tâm)

Biển chiều sóng vỗ gọi tên
Mưa thu rót giọt ưu phiền mù khơi
Chờ ai đêm trắng tan rồi
Bên bờ thương nhớ, bóng ngồi bơ vơ

Dường như gió lặng mây mơ
Lắng nghe biển hát ru bờ bến em 
Vắng nhau sợi nhớ dịu mềm
Dạo buồn biển cát có êm gót người?

Mưa chiều giọt đọng bờ môi
Lang thang phố vắng, mình tôi nhớ mình
Biển tình xanh biếc màu xanh
Tim trao từ thuở cùng anh hẹn chiều

Thuyền trăng trôi dạt biển yêu
Sóng xô phiến nhớ, cô liêu gió buồn
Mai người trở lại bến thương
Hỏi rằng lưu luyến phố phường biển không?

Yên Dạ Thảo
22/11/2014