Thách xuân ba mặt một tình
Cái Tâm có Mạnh thì Minh mẫn còn.
Bọt quê thử bọt Sài Gòn
Đố ai biết được ai mòn trước ai?
Rượu chung, ngập vẫn chưa đầy
Bọt bèo tự chuốc, quắt quay một mình!
Dạ thưa, trong cõi phù sinh
Bao nhiêu bạn bấy nhiêu tình cứ say!
Phong Tâm
6/01/2015
***
Bạc đầu cười nụ bia mời
Hoa râm hâm hở chịu chơi…cụng liền
Tóc đen mũm mĩm cười duyên
Thách Xuân nào khác Tam Tiên …trên trời!
Anh Tú
***
“Bạc-Hoa-Tóc-Thách-Xuân” chơi
Là “Tiên” tắm rượu loi ngoi dưới trần.
Dạ thưa: không phải hồng quần;
Nên vui, chẳng lẽ…tần ngần suy tư?
Phong Tâm
***
RƯỢU NGHĨA TÌNH
Đầu Xuân mời rượu ân tình
Tránh không quá chén lưu linh chẳng còn
Nhè nhẹ có bia Sàigòn
Không gây phiền toái mất lòng một ai !
Uống đẹp hương nghĩa tình đầy
Thách Xuân trường thọ : phước bay về mình !
Ô hay, tự thuở bình sinh
Uống vui vừa sức , yên bình chẳng say !
Hoành Châu
070/1/ 2015
***
Được cô em gái khuyên rồi,
Các anh sẽ biết vừa thôi, để còn…
Nếu không muốn tấn bông gòn;
Thịt da hóa hũ rượu ngon ướp sườn.
Say ngàn năm, say thấy thương
Bao nhiêu thơ cũng lên đường theo anh!
Phong Tâm
***
Mừng Xuân rượu nghĩa , rượu tình
Nhâm nhi đàm đạo, chuyện mình chuyện con
Cần chi bia bọt Sai Gòn
Xuân Thạnh rượu nếp ta còn chết mê
Ví dầu bậu chửa có phê
Cho thêm rượu đế ở quê nhà mừng
Thách Xuân chè chén tưng bừng
Có chừng , có mực , biết dừng cứ say
Phan Lương
***
Bọt bia lớt lớt Sài Gòn
Gặp (Xuân Thạnh), chắc vô hòm ngủ mê?
Nếu ba chàng vẫn còn chê
Đế (Ba TRi), tống về quê hổng chừng?
Phong Tâm
***
Nâng ly cụng một cái chân nghiên chếch choáng
vỗ vai mấy cái bất kể trẻ hay già
điếu thuốc trễ môi hả hê bồi tiếp
mặc ngoài sân hoa lá rụng tơi bời
Trương Mẫn
***
Trương Mẫn ơi,
Bao nhiêu tuổi là già, ta không biết
Hỏi ông trời già chưa, sao được gọi là ông?
Nếu cụng ly, ta cũng vỗ vai, vỗ vế
Cứ ngang hàng, trời đất có như không.
Phong Tâm
***
Hoa xuân, lộc biếc mọi nhà
Mùa xuân quên đếm tuổi già anh chị em
Hân hoan trước thềm xuân, Một Lúa kính chúc các sư huynh sư tỷ,các bạn đọc bạn viết và những người chăm sóc điều hành
trang TốngPhướcHiệp-VinhLong.com,
Năm con dê 2015:
Quí vị và gia đình luôn mạnh khỏe, phước lộc đầy tràn, hạnh phúc mỹ mãn.
Nguyễn Thế Điển
***
Luôn nhớ Một Lúa – Chúc “Gia đình Nguyễn Thế Điển”:
Mùa xuân hoa trái đầy nhà
Vườn xuân trước sau xanh mướt
Chồi non, lộc nõn, nụ biếc, hương phong
Phước Như Đông Hải – An Khang Thịnh Vượng!
Phong Tâm
Thứ Ba, 13 tháng 1, 2015
Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2015
Tuyết Trắng
Đợi người lắt lay cánh trắng
Từng chung mưa chiếc dù hồng
Vì đâu xuôi về bến lặng
Để tàn đông, úa bông vông
Biết người đi còn ngoảnh lại
Lòng thầm nhớ bóng chim xa
Vì sao, ngại ngần không nói
Tình trao tuyết lẫn trăng tà
Ơi người, xin thôi lẩn tránh
Tìm nhau chung bước vào xuân
Để nghe rung từng nhịp thở
Mượn thời áo trắng bâng khuâng
Tin người không quên kỷ niệm
Vần thơ ẩn chứa nồng nàn
Xin cho một lần gặp lại
Khối tình tuyết trắng chưa tan.
Phong Tâm
11/01/2015
Thứ Tư, 31 tháng 12, 2014
Bức Ảnh Tuyệt Vời
Nét mặt tươi cười quá bảnh trai
Tô thêm sắc thắm những cành lài
Phong Tâm kiện tướng lừng nhiều nẻo
Dạ Thảo nàng thơ đắm lắm ngài
Cúc tỷ hồn mơ câu lục bát
Ngân Liên bút mộng chốn bồng lai
Anh hùng thục nữ vui bên quán
Bức ảnh ân tình mãi chẳng phai
Bửu Tùng
30/12/2014
Tô thêm sắc thắm những cành lài
Phong Tâm kiện tướng lừng nhiều nẻo
Dạ Thảo nàng thơ đắm lắm ngài
Cúc tỷ hồn mơ câu lục bát
Ngân Liên bút mộng chốn bồng lai
Anh hùng thục nữ vui bên quán
Bức ảnh ân tình mãi chẳng phai
Bửu Tùng
30/12/2014
Vẫn Là Khoảnh Khắc
Đáp họa theo vần Bức Ảnh Tuyệt Vời của Bửu Tùng.
Phơ phơ tóc trắng bạt đời trai
Trước vực tìm đâu một bãi lài
Phong thổ trăm năm đường váng nhện
Thảo nguyên lắm lúc cuộn tơ ngài
Cúc tần cánh tím mong hồi khứ
Liên hạ đài xanh chẳng tái lai
Tình bạn, tình thơ, vui khoảnh khắc
Thời gian vô tận cứ tàn phai.
Phong Tâm
31/12/2014
Phơ phơ tóc trắng bạt đời trai
Trước vực tìm đâu một bãi lài
Phong thổ trăm năm đường váng nhện
Thảo nguyên lắm lúc cuộn tơ ngài
Cúc tần cánh tím mong hồi khứ
Liên hạ đài xanh chẳng tái lai
Tình bạn, tình thơ, vui khoảnh khắc
Thời gian vô tận cứ tàn phai.
Phong Tâm
31/12/2014
Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2014
Cái Bóng
Không phải cứ đêm nào cũng khóc
Không phải cứ đêm nào cũng vui
Không phải cứ lúc nào cũng bình yên
Khóc, cười, vui, sau trăng mọc
Nhạt nhòa, xõa tóc
Nghiêng chếch , ngả dài, bước chân thảng thốt
Trăng thoi thóp, bóng hấp hối, lụi tàn
Cái bóng không thể nói
Không thể phân trần, lý giải
Rằng có thuộc vào trăng, vào người
Dẫu biết, hoặc nghi ngờ đã vậy
Ừ, cái bóng là của cái tôi
Là quá khứ, hiện tại, tương lai và cả cái luân hồi
Mà cái bóng không còn nhớ những điều đó
Ký ức tự nó bôi xóa
Tự che đậy những góc khuất
Chỉ còn lại chiếc lá sầu đâu của mùa đông rơi rụng
Bắt đầu hình thành nên những chùm hoa
Từ những cái búp tơ non
Phong Tâm
28/12/2014
Không phải cứ đêm nào cũng vui
Không phải cứ lúc nào cũng bình yên
Khóc, cười, vui, sau trăng mọc
Nhạt nhòa, xõa tóc
Nghiêng chếch , ngả dài, bước chân thảng thốt
Trăng thoi thóp, bóng hấp hối, lụi tàn
Cái bóng không thể nói
Không thể phân trần, lý giải
Rằng có thuộc vào trăng, vào người
Dẫu biết, hoặc nghi ngờ đã vậy
Ừ, cái bóng là của cái tôi
Là quá khứ, hiện tại, tương lai và cả cái luân hồi
Mà cái bóng không còn nhớ những điều đó
Ký ức tự nó bôi xóa
Tự che đậy những góc khuất
Chỉ còn lại chiếc lá sầu đâu của mùa đông rơi rụng
Bắt đầu hình thành nên những chùm hoa
Từ những cái búp tơ non
Phong Tâm
28/12/2014
Thứ Bảy, 20 tháng 12, 2014
Xuôi Dòng Định Mệnh
(Cảm tác từ Sóng Dội của Phong Tâm)
Một chiếc lá chiều vàng trước ngõ
Chuyển mùa sang ngọn gió lay cành
Chơi vơi một cánh mỏng manh
Xuôi dòng định mệnh chòng chành bể dâu
Một chiếc thuyền canh thâu lướt sóng
Đêm trăng đầy, khuất bóng ngàn sao
Ước mơ có phép nhiệm màu
Sông đời lặng sóng không chao đảo thuyền
Một cơn lốc từ miền vô định
Bỗng thổi ngang đêm tịnh biển buồn
Bến tình mờ mịt khói sương
Gió đưa từng nhịp sóng trườn bờ khuya
Ngồi lắng nghe ngoài kia sóng dội
Dạt vào lòng một nỗi sầu vương
Niềm mơ ước cũ như dường
Theo thời gian lặng, theo đường gió bay...
Yên Dạ Thảo
15/12/2014
Thứ Hai, 15 tháng 12, 2014
Bên Con Vượt Cạn
Mình thương quá con dâu lã mồ hôi lần đầu vượt cạn
đang cắn chặt môi hồng cố ghìm nén cơn đau
Ôi phận đàn bà tội nghiệp làm sao
Banh da xẻ thit cái đau nào hơn nữa
Hãy cố lên con ơi Mẹ sẽ làm điểm tựa
Cứ bấu cứ ghì thời khắc đến rồi qua
Con sẽ thoả lòng nghe tiếng khóc tu oa
Dòng sữa căng đầy đôi mắt tròn thơ trẻ
Rồi hạnh phúc khi làm cha làm mẹ
Là nguồn vui quên cơn xé gan nầy
Mẹ cũng từng như con cố chịu đây
Đàn bà vượt cạn phút giây thân đơn độc
Mẹ và con chỉ một hai lần thôi đã thấy mình khổ nhọc
Ngẫm lại thương bà một nách bế mười con
Nhật Lệ
đang cắn chặt môi hồng cố ghìm nén cơn đau
Ôi phận đàn bà tội nghiệp làm sao
Banh da xẻ thit cái đau nào hơn nữa
Hãy cố lên con ơi Mẹ sẽ làm điểm tựa
Cứ bấu cứ ghì thời khắc đến rồi qua
Con sẽ thoả lòng nghe tiếng khóc tu oa
Dòng sữa căng đầy đôi mắt tròn thơ trẻ
Rồi hạnh phúc khi làm cha làm mẹ
Là nguồn vui quên cơn xé gan nầy
Mẹ cũng từng như con cố chịu đây
Đàn bà vượt cạn phút giây thân đơn độc
Mẹ và con chỉ một hai lần thôi đã thấy mình khổ nhọc
Ngẫm lại thương bà một nách bế mười con
Nhật Lệ
Tuyệt trần – Em vượt cạn*
Dễ thương nhất và lúc người đẹp nhất
Là khi em đau đẻ ngất ngư cuồng
Là khi em oằn oại, bấu thanh giường
Mồ hôi lã, nước mắt tuôn…nghịch cảm
Anh chết đứng như trời trồng tái xám
Đau vô căn, vô thức, bám vào không
Cứ tưởng mình ngộp thở giữa dòng sông
Không vượt cạn, cũng banh lòng xé thịt
Em yêu ơi! Nàng tiên màu cổ tích
Suốt đời anh viết kịch bản không lời
Em chơi vơi, anh tựa chỗ chơi vơi
Không hạnh phúc nảo ngơi trông quả ngọt
Anh dâng trọn tình anh bằng sự thật
Bởi niềm yêu thắm thiết chất ngàn lời
(Mẹ Âu Cơ tin có ở trên đời)
Em là nhánh nguồn xuôi về biển mặn
Em đẹp lắm, khoảnh khắc giờ vượt cạn
Biến cát vàng hóa ngọc biếc ngàn khơi
Anh sững sờ, tận mắt trước hoa khôi
Một tác phẩm thơ đời trên tất cả.
Phong Tâm
15/12/2014
(*) Qua Thơ Nhật Lệ
Là khi em đau đẻ ngất ngư cuồng
Là khi em oằn oại, bấu thanh giường
Mồ hôi lã, nước mắt tuôn…nghịch cảm
Anh chết đứng như trời trồng tái xám
Đau vô căn, vô thức, bám vào không
Cứ tưởng mình ngộp thở giữa dòng sông
Không vượt cạn, cũng banh lòng xé thịt
Em yêu ơi! Nàng tiên màu cổ tích
Suốt đời anh viết kịch bản không lời
Em chơi vơi, anh tựa chỗ chơi vơi
Không hạnh phúc nảo ngơi trông quả ngọt
Anh dâng trọn tình anh bằng sự thật
Bởi niềm yêu thắm thiết chất ngàn lời
(Mẹ Âu Cơ tin có ở trên đời)
Em là nhánh nguồn xuôi về biển mặn
Em đẹp lắm, khoảnh khắc giờ vượt cạn
Biến cát vàng hóa ngọc biếc ngàn khơi
Anh sững sờ, tận mắt trước hoa khôi
Một tác phẩm thơ đời trên tất cả.
Phong Tâm
15/12/2014
(*) Qua Thơ Nhật Lệ
Thứ Năm, 11 tháng 12, 2014
Về Mùa Nước Nổi
Hình ảnh & Thực hiện: Khúc Giang
Nhạc đệm: "Quê Nghèo"
Nhạc: Phạm Duy
Đàn bầu: Phạm Đức Thành
Vọc Nước Bên Cầu
Gởi tặng Khúc Giang:
Mùa nước nổi lềnh bềnh xác lá
Bến sông Tiền tăm cá bóng chim
Về đâu từ bấy chiều nghiêng
Lục bình trôi dạt, con thuyền xưa đâu?
Trăng hạ huyền hanh hao trắng khuyết
Nắng ngày lên vẫn tiếc đêm sâu!
Cô em vọc nước bên cầu
Hình như chưa gặp bến nào trên quê?
Phong tâm
09/12/2014
Mùa nước nổi lềnh bềnh xác lá
Bến sông Tiền tăm cá bóng chim
Về đâu từ bấy chiều nghiêng
Lục bình trôi dạt, con thuyền xưa đâu?
Trăng hạ huyền hanh hao trắng khuyết
Nắng ngày lên vẫn tiếc đêm sâu!
Cô em vọc nước bên cầu
Hình như chưa gặp bến nào trên quê?
Phong tâm
09/12/2014
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

