Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2016

Đến Với Hội Văn Học Nghệ Thuật Nguyễn Đình Chiểu


ĐẾN VỚI HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT NGUYỄN ĐÌNH CHIỂU
NHƯ LÀ MỘT CƠ DUYÊN
                
             (Trích lược đôi dòng trong phần trả lời câu hỏi của nhà thơ Hồng Băng)

Biết nhau trên thi đàn cũng tròm trèm trên bốn mươi năm, chừng ấy cũng đã là nhiều, cũng đủ để hàm hồ khoác vai tâm sự. Thưa anh:

      Biết nhau cũng đã lâu rồi
      Chốn thăng trầm tỏ đôi lời để sau.
                                        Hồng Băng

- Trong một lần vui miệng, thi sĩ Kiên Giang đọc mấy câu thơ diễn tả về tôi. Rất tiếc, tôi chỉ còn nhớ mang máng câu thơ đầu: “Phong Tâm có máu trong thơ”… Có lẽ can cớ  đưa tôi đến với thơ có một phần cảm nghĩ nầy của anh. Bởi sự đam mê ấp ủ thơ trong tôi có từ rất sớm. Dầu vậy, mãi đến thập niên 50 tôi mới có dịp làm quen với thơ, với thi đàn. (…)

Sau năm 1975. Không hiểu vì tình cảm, tâm lý, hoàn cảnh hay chưa kịp thích nghi với thời đại mới lúc nầy, hoặc có nhiều trăn trở về nhận thức đã ảnh hưởng đến sáng tác mà tôi không thể viết được nữa? Có một điều tự nhận biết là  không tìm được cảm xúc thật, chưa thấy yên tâm. (…)

Đến khoảng năm 1988-1989, do một cơ duyên đưa đến, có hai người khách lạ không biết từ thông tin nào đã đến trường trong giờ dạy học tìm tôi, sau đó mới biết Nguyên Tùng, Hàn Vĩnh Nguyên là hai nhà văn ở hội Văn học Nghệ Thuật Nguyễn Đình Chiểu Bến Tre; gợi ý động viên tôi viết lại và gởi sáng tác tham gia Tạp chí Văn Nghệ Bến Tre (tiền thân của Văn nghệ Hàm Luông hiện nay). (…)

Với Hội VHNT Nguyễn Đình Chiểu Bến Tre, nơi giúp tôi thêm động lực trở lại với thơ. Ban biên tập đầy tình cảm ưu ái tạo mọi điều kiện cho tôi sáng tác và đi bài. Các bạn nhà văn, nhà thơ Hồ Trường, Vũ Hồng, Kim Ba, Nguyên Tùng, Hàn Vĩnh Nguyên, đến Nguyễn Nhật Nam, Mỹ Lệ…là những người đồng hành giúp tôi có cảm hứng sáng tác, để tôi có thêm được nhiều người biết đến và trở nên thân thiết sau nầy. Tôi luôn nhớ nhà văn Vũ Hồng, hoạ sĩ Lê Dân (nguyên Chủ tịch Hội VHNT-BT), ở Cần Thơ có nhà thơ Lê Chí, chuyên trách Tạp chí Bông Sen, là trong những người chân tình, giúp cho tôi có thêm niềm tin hoà nhập với văn học cùng với bạn bè. (…)

Thơ vốn là nghệ thuật đầy màu sắc, đẹp như tình yêu, có sức hấp dẫn đầy quyến rũ khó giải thích được. Thật ra, tôi làm thơ chưa bao giờ nghĩ đến sẽ trở thành nhà thơ; cũng như chưa bao giờ dám mang danh xưng nầy vào người dẫu là kỳ vọng, bởi vì tôi làm thơ chỉ xuất phát từ sự đam mê, viết để cởi mở tấm lòng, thoả mãn niềm yêu thích, làm thơ cũng là cách để tu dưỡng tâm hồn, nói lên cái đẹp, cũng có nghĩa là loại dần cái xấu đang tiềm ẩn tồn tại trong bản thân. (…)

Và bạn ơi, đến với các bạn, tôi đã có và tích luỹ được nhiều điều mà tôi rất cần trong sự đam mê làm thơ của mình. Cho tôi gởi chút tâm tình trong bài thơ mới gần đây có tên “Điên thơ” coi như một chút “tự trào”, chia sẻ cùng bạn cho vui:

                                                   Điên Thơ

Tôi làm thơ như gã khùng đi chợ Túi không tiền, gặp món gì cũng vớ Bánh cam, bánh còng, bánh ú, bánh bao Củ cải, củ từ, khoai sùng, bí rợ Vắt đầy người, thành con nộm, chẳng sao. Tôi đâu biết mình khờ…mê lú phét, Nói không nghe, nhìn không thấy vẫn chào! Thiên hạ tưởng bà con nên hổng ghét, Khóc rồi cười vô thức có chi đâu? Tôi làm thơ để mai kia, mốt nọ Ở trên đời có mặt kẻ thơ điên Đi mót chữ ngàn năm ai bỏ rớt Lượm đem về kết tác, đặt tên riêng. Tôi lúc tỉnh, cũng làm thơ ở đợ… Hiến đời nầy, mong kiếp nữa hoá thân Vẫn linh cảm nhập cả hồn lẫn xác Tay bút mình – Ngôn ngữ các thi nhân! Tôi khoái điếng…vợ con mình riêng gọi Ông nhà thơ! Ờ…đâu mất của ai, trời! Tôi đâu có ngồi chung manh chiếu giấy; Để gật gù…xin ấn dấu son…hôi!?

Cuối cùng, xin thành thật cám ơn cái Duyên đã đưa tôi đến với Hội và tất cả tình thân coi tôi như là một người bạn chơi được cho tới giờ nầy và hy vọng còn dài.

                                                                                                        22.04.2016
                                                                                                        Phong Tâm
                                             



Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2016

Bây Giờ - Lặng Lẽ Tình Đi



Bây Giờ

Bây giờ quên nhớ trong đêm
Mà nghe lá rụng bên thềm đẫm sương.
Trăng tàn, nắng cũng phai hương
Thì thôi, bến cũ còn vương vấn gì!

Người đi. Ờ! Lạnh lùng đi...
Trăm năm chỉ một xuân thì vậy thôi.
Trong mầm yêu có chia phôi
Nào ai ngăn được bờ môi muộn phiền!

Vẫn là đêm của sông duyên
Vẫn là sương khói triền miên gió lùa.
Thơ không buộc chặt sợi mưa
Thì ngôn ngữ chẳng dư thừa để rơi.

Bây giờ quên nhớ mù khơi
Ví như gió tạt, sóng nhồi đi qua...
Đường tơ dầu cứ mượt mà
Cõi tình như bóng trăng tà trôi nghiêng!

Phong Tâm
(27.03.2016)

*****

( Họa từ "Bây Giờ" - Phong Tâm )

Lặng Lẽ Tình Đi…

Đêm nghe sóng vỗ bờ đêm
Thì thầm gió thức trên thềm lá sương
Thay mùa hoa úa nhạt hương
Trăng xưa tròn, khuyết...vấn vương mộng gì!

Tình đi! Lặng lẽ …tình đi
Tim sầu ở lại … thôi thì … đành thôi!  
Đường tình sợi nắng phai phôi
Buồn vương trên nụ hôn môi lụy phiền

Vườn xuân xanh thắm chồi duyên
Song thưa một bóng cô miên gió lùa
Đêm nay trời đổ cơn mưa
Lệ lòng pha giọt hương thừa rơi rơi…

Thuyền ai giờ đã xa khơi
Mặc cho sóng gợn gió nhồi trôi qua
Tình xưa dẫu lắm mặn mà
Nay như nửa mảnh trăng tà treo nghiêng!

Yên Dạ Thảo
15/04/2016


Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2016

Bây Giờ


Thơ: Phong Tâm
Nhạc: Nguyễn Văn Thơ
Hòa âm: Phan Thanh
Trình bày: Nguyên Trường



Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2016

Hội Chứng Đời Thường

Nước mắt rơi
Mặt trời đổ sụp
Tiếng cười trên phố tắt

Đứa con bên lề góc nhà thương
Đỏ hỏn mảnh khăn đời
Hụt hơi nín khóc

Gió kéo tuột khẩu trang
Bụi bám sần da mụn cô gái trẻ
Dỗi hờn

Trước linh hiên sùng kính
Người người vô tư giẫm đạp hoa viên
Bờ bến đục trong sạt lở

Những gương mặt vênh vêu sành điệu
Ngó nghiêng
Phi lý nhận nhìn

Phong Tâm
01.04.2016



Thứ Năm, 31 tháng 3, 2016

Thứ Ba, 29 tháng 3, 2016

Bây Giờ














Bây giờ quên nhớ trong đêm
Mà nghe lá rụng bên thềm đẫm sương.
Trăng tàn, nắng cũng phai hương
Thì thôi, bến cũ còn vương vấn gì!

Người đi. Ờ! Lạnh lùng đi...
Trăm năm chỉ một xuân thì vậy thôi.
Trong mầm yêu có chia phôi
Nào ai ngăn được bờ môi muộn phiền!

Vẫn là đêm của sông duyên
Vẫn là sương khói triền miên gió lùa.
Thơ không buộc chặt sợi mưa
Thì ngôn ngữ chẳng dư thừa để rơi.

Bây giờ quên nhớ mù khơi
Ví như gió tạt, sóng nhồi đi qua...
Đường tơ dầu cứ mượt mà
Cõi tình như bóng trăng tà trôi nghiêng!

Phong Tâm
(27.03.2016)


Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2016

Ngẫu Nhiên

Đừng cho, anh không nhận
Trái sầu riêng khổ qua.
Vườn nhà ai bên đó
Khói bếp chiều bay xa
Đừng cho, anh không nhận
Trái cam sành của em
Mỗi mùa trông rực rỡ
Quýt đường cũng phải ghen!
Đừng cho, anh không nhận
Bưởi "năm roi" ngọt ngào!
Chim chìa vôi vụt hót
Dây trầu ôm gốc cau.
Đừng cho, anh không nhận
Vú sữa treo trên cành
Chiều cuối năm mong đợi...
Sớm mai rời tuổi xanh!
Đừng cho, anh không nhận
Từ chối, nào phải điên.
Vì tình em xa lắc
Vì tình anh ngẫu nhiên!

01.12.1989
PHONG TÂM

(Trích Đặc san Chợ Lách - 1990)


Chợt Thấy Mùa Xuân

Saigon chợt mà lạnh quá
Cuối mùa mưa lất phất rơi
Đèn đường bỗng dưng tàn tạ
Lang thang cũng lắm "đứa" mời...
Lạnh rứa! Áo sờn vai rách
Lạnh rứa! Người ta nằm phơi
Gối đầu trên thềm tam cấp
Co ro, cười đếm sao trời
Lạnh ơi là lạnh!
Cười!...
Nghe mọc ốc trong người.
Chợt thấy mùa xuân đến vội
Buồn nào cũng trở nên tươi
Ngày mai vá áo lành, ăn Tết
Vẫn đón Xuân về vui quá vui!
Đường Saigon thênh thang
Phố Saigon  rộn ràng
Qua gian hàng nội hoá
Lụa nào cũng đẹp cũng xinh
Qua gian hàng bông
Bông hoa nào cũng thắm tình
Trăm hoa chen chít khoe màu sắc
Đón ánh hồng lên rạng khắp nơi.

Saigon chớm xuân Giáp Dần (*)
PHONG TÂM

------------
(*) Trước năm 75./ Đăng trên báo Điện Tín, Sg.
Báo Điên Tín Sg. Trang mục Lều Thơ - Kiêng Giang & Mặc Tuyền phụ trách.



Bài Không Tên (*) - Dư Hương














Cúi đầu đếm lại tuổi mình
Về rưng viền mắt tram nghìn xót xa!
Ơi nầy kỷ niệm bay xa
Bao nhiêu mơ ước cũng là dở dang!
Người iêu ơi! Sầu miên man...
Một lần đối mặt ngỡ ngàng chưa quên
Tình chưa nói, tình không tên
Ngày vui không trọn, buồn chênh vênh buồn!
Đọc tên anh trong ngàn thương
Đếm viên sỏi trắng giữa đường từ ly
Xe đi từng chuyến xe đi...
Lần xa thành phố nói gì đây anh?

Cần - Thơ ơi! Mơ chưa xanh!

HUY GIAO
-----------------
(*) Bài thơ trong lá thư, tên bài bằng 3 dấu chấm (***)
Tựa đề do PT đặt, đăng trên báo Điện Tín , Saigon -7/1973.


*****

DƯ HƯƠNG

Nhìn nhau giây phút tạ từ
Điểm trên môi, nụ cười như nghẹn ngào
Ngỡ ngàng ơi! Biết nói sao?
Ai đem "lễ giáo" đi vào tình yêu
Chừng trăm ngàn nỗi cô liêu
Hỏi tâm tư vẫn trơ chiều lặng thinh
Gọi người "iêu" giữa tâm linh
Để nghe một chút hương tình thoảng xa
Người "iêu" hỡi! Hiểu lòng ta?...
Sợ em buồn, sẽ phôi pha, giận hờn
Anh về nhặt lá cô đơn
Xe qua thành phố buồn hơn tháng ngày
Chút hương còn đọng trên tay
Tình chưa gọi tiếng, tình say dập dồn
Gọi tên em, vẳng trong hồn
Đọc thơ em, mấy lần hôn... cuối bài.
Ngày vui chưa trọn một ngày
Bao nhiêu thương nhớ để hoài nhớ thương
Dư hương thoang thoảng dư hương
bánh xe nghiền nát bụi đường từ ly
Vết xe theo dấu em đi...
Xa rồi còn biết nói gì đây em?

27.07.1973
PHONG TÂM
(Cái Mơn)

* Trích từ báo Điện Tín, Sg - đăng ngày 01/8/1973.
(Trang 4. Số 562, thứ tư,1/8/1973 - Kiên Giang, Mặc Tuyền 


Thứ Tư, 16 tháng 3, 2016

Lụa Mo Cau

Thuốc giồng vấn lụa mo cau
Tàn rơi xuống đất, khói phao lên trời
Mẹ ăn trầu xỉa thuốc rời
Ba phà khói thuốc cầm hơi đỡ buồn!
Lá về cội
Nước về nguồn
Thuốc giồng âu yếm cau vườn lụa mo
Nhóm lên tình lửa duyên tro
Thường về quê, nhớ con đò bên sông
Chút tình trong khói thuốc giồng
Chút ấm chút nồng
Chút hương nhà quê.
Từ đêm lửa xoá trăng thề
Chuông buồn tang liệm, lối về xanh rêu
Nỗi đau lòng mẹ chín chiều
Bã trầu khô nước cốt, nhiều đêm tan
Trâu bỏ cỏ
Rạch bỏ đăng
Tưởng chừng thế kỷ đã loang vết bầm
Thuốc giồng khói toả hờn căm
Niềm đau ba đốt âm thầm trắng đêm!
Trở mùa gió Bắc, mưa Nam
Ruộng đồng trơ lại bãi hoang lạnh lùng
Vông đồng đổ lá thay bông
Bầy chim dồng dộc bỏ đồng bay đi
Đêm nghe tiếng cú rù rì
Kên kên, quà quạ từ bi nóc chùa...
Xót lòng mắm sống, bần chua
Nhà nghèo chạy giặc, mấy mùa đói cơm.
Tiền đâu mua điếu thuốc thơm
Nợ chưa trả được mấy dun giấy Tàu
Lội ra vườn lượm mo cau
Lột từng manh lụa yếm bào trắng trong
Rọc từng mảnh nhỏ
Đem hong nắng đồng
Thớt dầu dằn thẳng lụa mo
Thuốc giồng vấn chặt câu hò đồng dao
Cho bừng sức sống lên cao ngút
Đêm sáng trăng giã gạo chày ba
Đất lành vùng dậy trổ hoa
Đồng lầy chuyển mạch máu hoà lúa thơm
Trâu về chuồng; dựng mùa gặt mới
Cò trắng về, đón ánh bình minh
Thuốc giồng khói toả mông mênh
Trưa nằm võng lác ru tình nước non
Dồng dộc ré, gió diều đồng vọng
Hoà trong thơ êm giọng Vân Tiên
Quê hương vào lòng bình yên
Hồ Gươm thở khói ngoan hiền Đồng Nai
Gió dìu dặt cho lòng ai lưu luyến
Tình Nhị Hà âu yếm nghĩa Cửu Long
Bỏ mùi giấy quyến trắng bong
Vẫn nồng hương lụa, thuốc giồng miền Nam

Cổ Chiên trăng nước mơ màng
Hàm Luông sóng vỗ tung ngàn ánh sao
Thuốc giồng vấn lụa mo cau
Thơm tình Đồ Chiểu. Hương trầu Bến Tre.

Phong Tâm
11.10.1973

*Trích báo Điện Tín, Sg. trang 4. Số 646. Chuyên mục Lều Thơ - Kiên Giang, Mặc Tuyền phụ trách  Đăng ngày thứ sáu, 26/10/1973.
 (TVĐ. Mai Vàng - Cái Mơn)