Thứ Năm, 13 tháng 12, 2018

Em Về Mùa Nước Nổi


Thơ: Phong Tâm
Nhạc: Nguyễn Hữu Tân
Hòa âm: Đỗ Hải
Tiếng hát: Thúy An
Thực hiện: Yên Dạ Thảo



Thứ Hai, 1 tháng 10, 2018

Như Cánh Chim Di



Thơ & Thưc hiện: Yên Dạ Thảo
Nhạc: Bùi Kim Cương
Ca sĩ: Bạch Lan
Hòa âm: Phan Thanh Hùng



Thứ Tư, 5 tháng 9, 2018

Thứ Bảy, 25 tháng 8, 2018

Thứ Tư, 1 tháng 8, 2018

Tơ Tình


Thơ: Yên Dạ Thảo
Nhạc & Trình bày: Nguyễn Hữu Tân
Thực hiện: Yên Dạ Thảo



Thứ Tư, 27 tháng 6, 2018

Xứ Dừa













Là một vùng quê của miền đồng bằng Nam bộ được phù sa bồi đắp, do phạm vi của khu vực ở vào địa thế biệt lập với ba dải đất cù lao: Bảo - Minh - An Hóa. Một xứ sở miệt vườn bởi sông nước bao quanh, người đi kẻ đến thường phải "lụy đò", trắc trở, sớm chiều đẫm dưới mưa lầy, nắng bụi. Giờ đây, bóng quê nghèo đã lui dần về quá khứ, để nơi nầy trở thành một vùng đất mới đầy quyến rũ, thân yêu. Sừng sững cầu Rạch Miễu bắc qua sông Tiền, cùng với cầu Hàm Luông và Cổ Chiên nối liền qua các tỉnh lân cận, phá thế cô lập cho địa phương. Con đò, bến bắc sẽ đi vào ký ức... để lại một Bến Tre "Xứ Dừa" xanh ngát, sông nối liền bờ nơi cuối dòng sông chín cửa... một dáng vẻ đầy ắp thanh bình. (PT)

XỨ DỪA

Chiều cô độc gió như rên
Những cành xanh ốm cũng vênh lá vàng
Con đò trách bến sông giăng
Cứ treo nhịp bước đi bằng lối trên!

Em ngồi đếm bướm bay lên
Một con mắt gởi về bên phía người
Bản năng con gái trên đời
Tóc bay theo cỏ rối bời. Vén luôn

Dẫu mà rối cũng như suôn
Quê nhà lượn sóng Hàm Luông vẫn hiền
Dừa đứng thẳng đỡ tre nghiêng
Cửa An Hóa - vàm Cổ Chiên ngọt lòng!

Anh ngồi bụm nắng chiều cong
Tặng ai bỏ lại trên dòng ngỡ tan
Những bông mưa rụng em quàng
Người quên còn có thời gian nhớ giùm

Em là một đóa hương nhung
Nở trong nhan sắc bi hùng Bến Tre!
Cái tên quê mộc như vè...
Xứ Dừa ai khởi gọi nè, hỡi em?

Phong Tâm
26.06.2018



Thứ Ba, 5 tháng 6, 2018

Dòng Sông Ký Ức















Thềm khuya tiếng gió hạ buồn
Thở than cùng lá ngấn sương trên cành
Buồn anh nhuộm úa thơ xanh
Buồn em loang tím tơ mành rối hoang

Bến thương ngã bóng chiều tàn
Sông thu vẫn chảy cuốn ngàn lá thu
Đường mơ giăng kính sương mù
Cánh chim đuổi mộng theo phù vân bay

Lần tay mơn hạt chuỗi ngày
Soi hình thấy bóng tóc cài tuyết sương
Mưa xuân trút xuống phố phường
Giọt hờn ướt đất giọt thương ướt lòng

Dòng sông ký ức không ngưng
Chở mùa xuân hạ chở từng thu đông
Chở tình hoa tím mơ hồng
Chở yêu dấu cũ …bềnh bồng sóng xô!

Yên Dạ Thảo
05.06.2018



Thứ Bảy, 19 tháng 5, 2018

Xin Gọi Nhau Là Mình















Dừng lại em!
Cho tôi ngồi bẻ gãy muộn phiền
Để quên đi lớp sần sùi không muốn nhớ
Qua một thời trót ngộ nhận bình yên
Là dằn vặt nổi chìm trăn trở...
Khi nước mắt chưa trôi bụi lắng trong hồn
Dòng xanh sớm vẫn hoàng hôn quá khứ!

Dừng lại em!
Cho tôi lấy hơi gọi lại tên mình
Đã bỏ quên trong ngăn đời vị kỷ
Chỉ có nhịp đập trái tim định hình chân lý
Dồn dập yêu thương khi vắng bóng quê nhà
Bao năm dài dằng dặc trôi qua, trôi qua...
Tôi như cánh chim di vô tình phớt phủi!

Dừng lại em!
Tiếp sức tôi hôn nồng nàn sông núi
Mảnh đất, tình người chưa đến đổi mất nhau
Giọt máu lòng có mùi ngọn cỏ, gốc rau
Đã vẽ lại ánh nhìn sai bản chất
Và tôi gọi tên em trong yên bình rất thật
Như bữa cơm chiều đạm bạc đủ ngưởi thân...

Phong Tâm
03.05.2018


Thứ Bảy, 5 tháng 5, 2018

Hình Như Bóng Em















Tôi khóc với chữ
Không có giọt nước
Nên hố mắt khô
Chỉ còn giếng mơ

Ngực là trái tim
Nhánh sông nhỏ dại
Đi qua biển lòng
Sóng ngầm khắc khoải

Bãi dài nhấp nhô
Cát hoa trôi dạt
Sò ốc mượn hồn
Râu càng tôm tích

Vách đá sọc rêu
Vẽ tên mã vạch
Qua tuổi đương thì
Ni cô nhớ tóc

Nhớ mái hiên xanh
Xa thời cỏ mọc
Ánh mắt dịu dàng
Chạm tay tim đập

Tôi yêu giọt nước
Rơi đọng trong hồn
Hình như bóng mẹ
Hình như bóng em

Phong Tâm
01.05.2018