Thứ Bảy, 11 tháng 6, 2016

Giá Như














Giá như đừng nắng đừng mưa
Lá xanh chưa rụng, hoa chưa vội tàn

Giá như tháng sáu đừng sang
Heo may tới chậm, thu vàng còn xanh

Giá như sông nước hiền lành
Thì con thuyền nhỏ chòng chành cũng yên

Giá như có ngọn Cam Tuyền
Thì đâu tìm chốn thần tiên giữa trần

Giá như còn một chút xuân
Rơi trong nắng hạ ngập ngừng, thì mưa

Bây giờ trong, đục giao mùa
Đêm nghe gió thức nhẹ lùa bỗng dưng...

Phong Tâm
12.06.2016




Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2016

Và Nghe Sóng Thức Lặng Dòng

 

Sách ghi:" Sinh như đắp chăn bông. Tử như cởi áo hạ". Nghiệm. Viết đôi dòng, gửi tặng nhà thơ Phong Tâm, người anh, người bạn thâm giao...

Sóng lặng, trời xanh, mây ngũ sắc
Bay về đâu? Phương cuối ngút ngàn xa!
Lang thang cõng nghiệp trần sa hoặc
Thanh thản về Không. Nhập hải hà.

Vương vườn hương đóa Mai chợt rụng
Bến vô thường xoáy quặn giữa thời không
Thuyền duyên rẽ, biệt bờ mê bãi vọng
Gió trở mình nghe sóng nhập dòng

 Ngọn nến cháy, sáp sa đọng giọt
Nợ tiền khiên đắng đến khôn cùng
Dòng lệ nhỏ, tỏ phận người bèo bọt
Sáp trôi tàn. Lửa nhập cõi hư không

Và nghe sóng Thức lặng dòng
Chăn đông áo hạ. Tịnh lòng. An nhiên

Hồng Băng
0g50, thứ sáu, 06.05.2016



Thứ Năm, 19 tháng 5, 2016

Vắng Một Cành Mai - Mai Hiền Nội - MÌnh Mai











Vắng Một Cành Mai

Vườn hồng chợt vắng một cành mai
Bút mực gần bên mấy vạn ngày
Những buổi cười trông lòng nhụy nở
Bao mùa ngóng đợi cánh mưa bay
Canh đời vất vả từng trôi dạt
Hạnh phúc êm đềm chẳng đổi thay
Quạnh quẽ thềm thơ sương nhớ đẫm
Đêm về cỏ lá mắt nồng cay

Bửu Tùng
Tháng 5, 2016.

*****


MAI HIỀN NỘI

Tiễn mình về cõi bình yên
Tõi đang vượt sóng, chiều nghiêng không bờ


Xuân đã rơi tàn mai hỡi mai
Mưa đêm vắng lạnh xót thương ngày
Cành hương rũ bóng trời chưa lặng
Lá thẫm treo hồn đất cũng bay
Sóng nước trôi hoài không bến tựa
Bèo mây dạt mãi chẳng dòng thay
Giở chồng thơ cũ tìm hơi ấm
Vẫn đắng lòng dâng khoé mắt cay

Phong Tâm
18/5/2016

*****

Thương bạn tôi viết:

Mình Mai

(Kính tặng đại huynh Phong Tâm)

Mai hởi! Mai ơi! Anh nhớ Mai!
Mình đi … anh xót nhớ từng ngày
Hương xưa gần gũi như còn đọng
Dáng cũ hằng thương cũng đã bay
Đêm kiếm vòng tay không thể thiếu
Ngày tìm ánh mắt chẳng ai thay
Từ đây tất cả là vô nghĩa
Vui ngọt còn đâu chỉ đắng cay!

Anh Tú
18/5/2016

****

Tìm đâu nữa một cành mai
Hoa đời đã rụng tìm hoài được đâu!
Lắt lay buồn với nỗi sầu
Cũng đành một  kiếp , đêm thâu bời bời !

Phan Lương

****

Chắc Phải Đành Xa

Một nổi buồn trôi những tháng năm
Một thời hoa mộng buổi trăng rằm
Giờ đây vụn vỡ sầu ly biệt
Chắc phải đành xa ! Khóc âm thầm !
Ngẫm lại thời gian những tháng năm
Cuộc đời đã vượt ngõ tối tăm
Niềm vui cứ đến ,cười rộn rả
Chắc phải đành xa ! Chốn bặt tăm !


Phan Lương


Thứ Ba, 10 tháng 5, 2016

Lòng Thành Tạ Ơn


Trân trọng cùng với thân hữu, bà con xa gần.

Lời chân thành đầu tiên xin gởi đến tất cả tấm lòng thương mến đã viếng, gởi lời chia buồn, an ủi, những bài viết bằng trái tim để chia sẻ nỗi mất mát đối với PT và niềm bi thương của gia đình chúng tôi.

Trước tiên, vô cùng Cám ơn: Trang Web Tống Phước Hiệp Vĩnh Long – Trang Blog Long Hồ Vĩnh Long – Các Blog thân hữu – Bà Thân Thị Khánh cùng anh chị em thân quý đã đưa tin và phân ưu đầy tình nghĩa thân tình.

Dầu đang bề bộn với công việc sau cuộc hậu sự, chưa kịp lắng lòng để nói lời tri ân đầy đủ, tôi cũng cố gắng viết đôi lời thành tâm gởi đến tất cả để tỏ lòng bết ơn cái tình, cái nghĩa từ bạn bè, thân hữu và xin nguyện với lòng tình nghĩa nầy tôi sẽ khắc ghi mãi mãi trong tim suốt cả đời mình.

Các bạn thân mến, chờ có chút thời gian để nguôi ngoai, lắng lòng PT sẽ trở lại cùng trang nhà với các bạn thân thương. Xin thành thật chúc tất cả mạnh khoẻ, vui tươi và luôn sống trong hạnh phúc.

Thân ái.

Phong Tâm


Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2016

Thành Kính Phân Ưu



Được tin bà Trần thị Mai, hiền thê của nhà thơ Phong Tâm vừa mãn phần lúc 22.55 giờ ngày 2 tháng 5 năm 2016, tại xã Vĩnh Thành, huyện Chợ Lách, hưởng thọ 77 tuổi. Tang lễ cử hành tại tư gia xã Vĩnh Thành, Chợ Lách, Bến Tre.

Lễ nhập quan lúc 12 giờ ngày 3 tháng 5 năm 2016 và di quan lúc 11 giờ ngày thứ sáu 6/5/2016. Hỏa táng tại Long An lúc 13 giờ cùng ngày.

Toàn thể anh chị em trang nhà xin chia buồn cùng nhà thơ Phong Tâm, cầu nguyện cho linh hồn chị sớm tiêu diêu cực lạc.

TM tongphuochiep-vinhlong.com

Lương Minh



Thành Kính Phân Ưu





Thành Kính Phân Ưu





Thơ Đưa Tiễn Chị Trần Thị Mai














Thành kính phân ưu cùng nhà thơ Phong Tâm và tang quyến. Nguyện cầu Hương Linh chị sớm được an nghĩ  

Biệt Người Đi

Nghe tin chị qua đời 
Lòng chợt  buồn chơi vơi
Thương anh một bóng chiếc
Tiếp bước ngày đơn côi !
Những ngày buồn lặng lẽ
Vừa tiễn con đi xa 
Mắt cay xòe vương bụi
Giờ biệt người chín suối !
Bảy Tám năm cuộc đời
Năm mươi năm hạnh phúc
Hương linh về đất Phật
Sớm ngày được tiêu diêu !
Ôi thương anh quá đổi !
Ơi nhà Thơ Phong Tâm !
Chúc người luôn mạnh khỏe
Bước tiếp đoạn đường đời !

Phan Lương
3/5/2016

****

Tàn Phai

Ai ngồi lặng lẽ vườn khuya
Sao giăng muôn  phía tình  kia vẫn nồng
Ấm hơi  đẹp  mối  tình  trong
Chia  vui  sẻ  ngọt  ước  mong  cùng  người
Nào  đâu  duyên  nợ   hết  rồi
Trăng  soi  bóng  nước  bồi  hồi  dáng  ta
Đường  đời  hai lối  rẽ  xa
Vui trong  tiếng  nấc  ,  sầu pha  giọng  cười
Thời  gian  rồi  cũng  qua  thôi
Nghìn  đêm  dài   mộng   trăng  trôi  quen   buồn
Sao người  mãi  nhớ  mãi  thương
Hiểu  ân  nợ  cũ  vô  thường  đó  không  ?

Hoành Châu (Gia đình  C  )
5/5/ 2016 

*****

Đêm Hạ Buồn
 
Sông Hàm Luông lững lờ như ngưng chảy
Đất Cái Mơn sầu mộng kể từ đây
Đêm hạ buồn ! đẫm lệ ngút trời mây
Một cánh hạc vút bay về tiên cảnh!
 
Có nhà thơ ngậm ngùi trong hiu quạnh
Khóc âm thầm đêm gối lẽ chăn đơn
Những vầng thơ như nức nở nhiều hơn
“Vượt sông vắng mượn kim về khâu áo…”!
 
Đâu dám trách luật xoay vần con tạo
Chỉ ngở ngàng hiền nội vội ra đi
Phút chia ly chẵng biết nói điều gì
Chỉ cầu nguyện người đi nhiều an lạc !.

Phú Thạnh
5/5/2016

****

Tiễn Người Đi
 
Em đi rồi, giọt lệ sầu lại chảy
Ngơ ngác tìm bóng dáng ở đâu đây
Trong năm tháng…ôi! Hai lần chia biệt
Tiễn người thân về đến tận chân mây!
 
Căn nhà xưa chợt im lìm quạnh quẽ
Vắng bóng ai rời rã nỗi cô đơn
Bài thơ anh nghe như xót xa hơn
Khi đoạn cuối theo em về miên viễn!
 
Đưa em đến tận nơi xa biền biệt
Còn mong gì thấy nữa bóng người đi
Đôi môi khô chẳng thốt được điều gì
Chỉ mong em an lành về đất Phật!
 
My Nguyên
5/5/2016

****

Níu Nhau.... Một Quãng Đường Dài
 
Bên ly  trà  ngọt  đắng
Đời  chìm  theo  xót  xa
Hoa phai  mềm   trong  nắng
Lặng  lẽ  chiều  dần  qua  !
**
Đưa nhau một  quãng  ngày
Níu nhau  ,,tay  rời  tay
Thuyền anh  tròng  trành  sóng
Thềm   anh  mưa  bão  bay  !
**
Anh  xưa  thuyền  đậu  bến
Em  xưa  nắng  reo  thềm
Em nay  miền  Phật  độ
(Chôn  mộng  tình   buồn  tênh )
**
Anh  nay  thuyền  lênh  đênh
Khuya một  mình  say,,,quên ,,,
**

Hoành Châu  (Gia đình C  )
Chiều  Cái Mơn   3/5/2016


****

Chưa Tròn Mộng Ước

Nửa ánh trăng khuya đã khuất tàn
Mịt mùng bóng tối cả không gian
Trong đêm lặng lẽ mình anh bước
Đoạn kết đường trần lắm gian nan
 
Em đi mang cả niềm thương nhớ
Anh ở bên này nấc tiếng than
Từ nay ai thức cùng dệt mộng
Mơ ước chưa tròn mộng vỡ tan.

Hoài Thương
Cali: 4/5/2016.

****

 Tiễn Bước…

Xuân đi nhường bước hạ sang
Thềm khuya một cánh mai vàng nhẹ rơi
Sông đời sương khói mù khơi
Bến thương một bóng lặng ngồi xót xa

Mai Trang Nguyệt Quế vườn hoa
Buồn vui kỷ niệm chan hòa tình nhau
Ngọt bùi cay đắng khổ đau
Hai sương một nắng nhuộm màu tóc mai

Nợ duyên tháng rộng năm dài
Phu thê nghĩa nặng tình đầy trĩu vai
Bàn tay thương nhớ bàn tay
Lệ buồn đưa tiễn trong ngày biệt ly 

Người đi lặng lẽ người đi
Nợ trần đã dứt còn gì luyến lưu
Vĩnh hằng một cõi vô ưu
Hương linh yên nghĩ … đừng cưu mang buồn! 

Yên Dạ Thảo
05/05/2016

*****

Góc Trời Bến Tre

Bảy chục năm nhìn ngày tháng trôi
Vườn dừa xanh ngát ngọt bên tôi
Đêm trăng lấp lánh treo cành lá
Hủ hỉ cùng ai hạnh phúc đời !

Vốn biết cuộc vui phải hết thôi
Mà sao đau xót giết tôi rồi
Hương xưa phưởng phất trong ngoài ngõ
Văng vẳng lời ai? Tiếng lá rơi !

Giận trách ai sao bỏ cuộc chơi
Chỉ đôi năm nữa đấy người ơi
Làm tôi hụt hẫng hờn lên mắt
Lặng lẽ hồn côi thảm ngất trời!

Anh Tú
07/05/2016



Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2016

Đến Với Hội Văn Học Nghệ Thuật Nguyễn Đình Chiểu


ĐẾN VỚI HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT NGUYỄN ĐÌNH CHIỂU
NHƯ LÀ MỘT CƠ DUYÊN
                
             (Trích lược đôi dòng trong phần trả lời câu hỏi của nhà thơ Hồng Băng)

Biết nhau trên thi đàn cũng tròm trèm trên bốn mươi năm, chừng ấy cũng đã là nhiều, cũng đủ để hàm hồ khoác vai tâm sự. Thưa anh:

      Biết nhau cũng đã lâu rồi
      Chốn thăng trầm tỏ đôi lời để sau.
                                        Hồng Băng

- Trong một lần vui miệng, thi sĩ Kiên Giang đọc mấy câu thơ diễn tả về tôi. Rất tiếc, tôi chỉ còn nhớ mang máng câu thơ đầu: “Phong Tâm có máu trong thơ”… Có lẽ can cớ  đưa tôi đến với thơ có một phần cảm nghĩ nầy của anh. Bởi sự đam mê ấp ủ thơ trong tôi có từ rất sớm. Dầu vậy, mãi đến thập niên 50 tôi mới có dịp làm quen với thơ, với thi đàn. (…)

Sau năm 1975. Không hiểu vì tình cảm, tâm lý, hoàn cảnh hay chưa kịp thích nghi với thời đại mới lúc nầy, hoặc có nhiều trăn trở về nhận thức đã ảnh hưởng đến sáng tác mà tôi không thể viết được nữa? Có một điều tự nhận biết là  không tìm được cảm xúc thật, chưa thấy yên tâm. (…)

Đến khoảng năm 1988-1989, do một cơ duyên đưa đến, có hai người khách lạ không biết từ thông tin nào đã đến trường trong giờ dạy học tìm tôi, sau đó mới biết Nguyên Tùng, Hàn Vĩnh Nguyên là hai nhà văn ở hội Văn học Nghệ Thuật Nguyễn Đình Chiểu Bến Tre; gợi ý động viên tôi viết lại và gởi sáng tác tham gia Tạp chí Văn Nghệ Bến Tre (tiền thân của Văn nghệ Hàm Luông hiện nay). (…)

Với Hội VHNT Nguyễn Đình Chiểu Bến Tre, nơi giúp tôi thêm động lực trở lại với thơ. Ban biên tập đầy tình cảm ưu ái tạo mọi điều kiện cho tôi sáng tác và đi bài. Các bạn nhà văn, nhà thơ Hồ Trường, Vũ Hồng, Kim Ba, Nguyên Tùng, Hàn Vĩnh Nguyên, đến Nguyễn Nhật Nam, Mỹ Lệ…là những người đồng hành giúp tôi có cảm hứng sáng tác, để tôi có thêm được nhiều người biết đến và trở nên thân thiết sau nầy. Tôi luôn nhớ nhà văn Vũ Hồng, hoạ sĩ Lê Dân (nguyên Chủ tịch Hội VHNT-BT), ở Cần Thơ có nhà thơ Lê Chí, chuyên trách Tạp chí Bông Sen, là trong những người chân tình, giúp cho tôi có thêm niềm tin hoà nhập với văn học cùng với bạn bè. (…)

Thơ vốn là nghệ thuật đầy màu sắc, đẹp như tình yêu, có sức hấp dẫn đầy quyến rũ khó giải thích được. Thật ra, tôi làm thơ chưa bao giờ nghĩ đến sẽ trở thành nhà thơ; cũng như chưa bao giờ dám mang danh xưng nầy vào người dẫu là kỳ vọng, bởi vì tôi làm thơ chỉ xuất phát từ sự đam mê, viết để cởi mở tấm lòng, thoả mãn niềm yêu thích, làm thơ cũng là cách để tu dưỡng tâm hồn, nói lên cái đẹp, cũng có nghĩa là loại dần cái xấu đang tiềm ẩn tồn tại trong bản thân. (…)

Và bạn ơi, đến với các bạn, tôi đã có và tích luỹ được nhiều điều mà tôi rất cần trong sự đam mê làm thơ của mình. Cho tôi gởi chút tâm tình trong bài thơ mới gần đây có tên “Điên thơ” coi như một chút “tự trào”, chia sẻ cùng bạn cho vui:

                                                   Điên Thơ

Tôi làm thơ như gã khùng đi chợ Túi không tiền, gặp món gì cũng vớ Bánh cam, bánh còng, bánh ú, bánh bao Củ cải, củ từ, khoai sùng, bí rợ Vắt đầy người, thành con nộm, chẳng sao. Tôi đâu biết mình khờ…mê lú phét, Nói không nghe, nhìn không thấy vẫn chào! Thiên hạ tưởng bà con nên hổng ghét, Khóc rồi cười vô thức có chi đâu? Tôi làm thơ để mai kia, mốt nọ Ở trên đời có mặt kẻ thơ điên Đi mót chữ ngàn năm ai bỏ rớt Lượm đem về kết tác, đặt tên riêng. Tôi lúc tỉnh, cũng làm thơ ở đợ… Hiến đời nầy, mong kiếp nữa hoá thân Vẫn linh cảm nhập cả hồn lẫn xác Tay bút mình – Ngôn ngữ các thi nhân! Tôi khoái điếng…vợ con mình riêng gọi Ông nhà thơ! Ờ…đâu mất của ai, trời! Tôi đâu có ngồi chung manh chiếu giấy; Để gật gù…xin ấn dấu son…hôi!?

Cuối cùng, xin thành thật cám ơn cái Duyên đã đưa tôi đến với Hội và tất cả tình thân coi tôi như là một người bạn chơi được cho tới giờ nầy và hy vọng còn dài.

                                                                                                        22.04.2016
                                                                                                        Phong Tâm
                                             



Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2016

Bây Giờ - Lặng Lẽ Tình Đi



Bây Giờ

Bây giờ quên nhớ trong đêm
Mà nghe lá rụng bên thềm đẫm sương.
Trăng tàn, nắng cũng phai hương
Thì thôi, bến cũ còn vương vấn gì!

Người đi. Ờ! Lạnh lùng đi...
Trăm năm chỉ một xuân thì vậy thôi.
Trong mầm yêu có chia phôi
Nào ai ngăn được bờ môi muộn phiền!

Vẫn là đêm của sông duyên
Vẫn là sương khói triền miên gió lùa.
Thơ không buộc chặt sợi mưa
Thì ngôn ngữ chẳng dư thừa để rơi.

Bây giờ quên nhớ mù khơi
Ví như gió tạt, sóng nhồi đi qua...
Đường tơ dầu cứ mượt mà
Cõi tình như bóng trăng tà trôi nghiêng!

Phong Tâm
(27.03.2016)

*****

( Họa từ "Bây Giờ" - Phong Tâm )

Lặng Lẽ Tình Đi…

Đêm nghe sóng vỗ bờ đêm
Thì thầm gió thức trên thềm lá sương
Thay mùa hoa úa nhạt hương
Trăng xưa tròn, khuyết...vấn vương mộng gì!

Tình đi! Lặng lẽ …tình đi
Tim sầu ở lại … thôi thì … đành thôi!  
Đường tình sợi nắng phai phôi
Buồn vương trên nụ hôn môi lụy phiền

Vườn xuân xanh thắm chồi duyên
Song thưa một bóng cô miên gió lùa
Đêm nay trời đổ cơn mưa
Lệ lòng pha giọt hương thừa rơi rơi…

Thuyền ai giờ đã xa khơi
Mặc cho sóng gợn gió nhồi trôi qua
Tình xưa dẫu lắm mặn mà
Nay như nửa mảnh trăng tà treo nghiêng!

Yên Dạ Thảo
15/04/2016