Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2016

Thoáng Lặng















Làn gió nhẹ thoảng qua. Tiếng chim rượt đuồi trên cành ngọn. Đôi bướm trắng chập chờn

Có lúc ngồi một mình, chợt hồn lâng lâng. Thời tiết chuyển mùa một chút hương đi chầm chậm, đến gần - gợi nhẹ - bâng khuâng... Bỗng nhớ miên man

Tôi chờ xuân như chờ đợi người xa hẹn về.

Vô tình gắn trên môi nụ cười từ khi nào mà tưởng chừng thổn thức thời mới lớn. Thương người đi, để thương ở lại!

Những búp nõn chưa thành hoa, hình như cũng trông ngóng dáng xuân về giữa khung trời mượt mà thắm đẫm

Tôi che mắt nhìn một cánh hoa chen nở trên cành từ khi nào mà tôi không hay!

Phong Tâm
(01.12.2016)



Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2016

Già chưa?

Không phải nắng, chẳng phải mưa
Lờ mờ lãng đãng, sao chưa thấy buồn?
Chập chờn như ánh trăng suông
Nửa lạnh nhạt, nửa nồng hương... lạ kỳ!
Về chưa tới, dợm lui đi
Nhếch môi, vẫn héo đôi mi, hững hờ
Có gì như dở dang thơ?
Một câu bỏ lửng, một tờ bỏ trang!
Quên từ, nhớ ý... bắt quàng.
Biết quen, tên cứ tiềm tàng, ngộ hôn!
Nằm thao thức, dậy bồn chồn...
Đang bần thần lại thả hồn mông lung
Tịnh yên, gạt phắt khật khùng!
Bỗng nghe rõ tiếng côn trùng giữa khuya.

Phong Tâm
15.11.2016


Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2016

Giấu Quên

Nghe thao thức rớt cạnh giường
Nhịp trăng gió mỏn theo đường dế khuya
Nằm nghiêng lắng giọt sương về
Tiếng lòng năm cũ ngang lề mắt đêm.

Bây giờ mộng cháy vàng thêm
Nổi chìm qua ngấn lệ em, tưởng chừng....
Xa rồi giọng nói người dưng
Mốt mai nhớ cũng ngập ngừng vậy thôi!

Bước đi là bỏ chỗ ngồi
Dấu chân sót lại mồ côi một mình!
Thưa rằng cát bụi làm thinh...
Có xuôi ngược bởi vô tình đợi mong.

Nay còn nửa cánh môi cong
Đem phơi từ độ hai lòng chia đôi!
Để dành một đốm nhỏ thôi
Treo bên dấu lặng trong đời chưa quên.

Phong Tâm
14.11.2016


Thứ Tư, 16 tháng 11, 2016

Cô gái, hoa và dòng sông

Lục bình trôi trên sông tìm ra biển lớn
Mùa nước đổ về, sương mù rơi giăng kín
Chiếc xuồng xa xa… không nhận rõ bóng người
Tháng chạp đưa bông sậy vào gió chướng
Cúc tím đồng hưng hửng đón rừng mai.

Nắng ấm, cơn mưa cuối mùa dọn bước
Thoáng hương lùa trong buổi sớm tinh mơ.
Cô gái nhỏ chưa rời vóc dáng ngây thơ
Em vô tư, vẫn mặn mà duyên… trước tuổi!
Bông lục bình vừa trôi vừa vẽ đường tím nổi
Nép bóng bần, dợn sóng, mê mải…mắt nhìn em!

Cô gái miền quê nước ngọt, gót chân son
Trên đất lún chưa mòn da – bờ tóc mượt
Em vẫn hồn nhiên như cánh hoa tắm ướt…
Quê hương mình, không thể thiếu một dòng sông
Thiếu lục bình trên sóng, thiếu vắng mênh mông…

Cái Mơn, chớm xuân (2017)
Phong Tâm


Thứ Ba, 15 tháng 11, 2016

Cây Rau Giống

Người đàn bà
Hình như...
Gầy guộc!
Áng chừng ngoài bảy mươi
Đội chiếc khăn rằn vắt chéo qua trán
Với chiếc rổ quảu đựng bầu cây rau mầm
Ngồi im lìm giữa buổi chợ đông
Mỗi loài đôi ba cặp
Tan trưa nào cũng còn sót lại.
Người đàn bà, bán cây giống 
Chưa khi nào thấy bán trái
Hàng ế mang về, bà gởi nơi đâu?...

Chớm xuân 2017
Phong Tâm


Thứ Hai, 14 tháng 11, 2016

Cô Gái - Chậu Hoa

Không đợi Tết
Ngày thường em vẫn bán
Những chậu hoa: xanh- vàng- đỏ- tím...
Cô gái chăm chút từng ngày
Khách mua về chưng, trồng
Vùi xuống đất, cát...
Khi hoa héo úa lụi tàn
Dẫu còn chút hương thơm thoảng
Chị hốt rác bưng bồng đặt lên xe ba gác
Đưa về một nơi xa...

Chớm xuân 2017
Phong Tâm


Chị Xuân

Hỏi nè,
Cái tên cái tuổi?
Thưa rằng:
Tên xấu xí - Tuổi chết đuối.
- Mặt mày hình tướng ra sao?
- Thô kệch - sần sủi - nói ngọng!

Chị nghe. Liếc xéo, ngoảnh đi...
Dạ thưa. Đừng làm em quê!

Xin hỏi,
Đồn rằng... chị Xuân đẹp lắm?
Có người nói: " cái xuân già" ?
Chị ngoách chị hờn chị xí...
Rằng là chị có trước em!
Nhan sắc vượt qua thời gian.

Nè,
Bỏ thôi lếu láo chuyện gàn
Tết nầy ăn chi vui vậy
Đi đâu sao không hái trái?
Thằng em...dễ thương!

Chớm xuân Đinh Dậu (2017)

Phong Tâm


Thứ Bảy, 12 tháng 11, 2016

Ngóng Xuân

Lạnh lùng một chiếc lá rơi
Sương trong lòng bấc, thu dời đông sang
Vườn mai búp nụ chưa vàng
Hiu hiu gió chướng xao làn tóc mây

Ngày xa  khuất bóng đêm dài...
Đợi hừng đông, ngóng chiều lay lắt buồn!
Nhón chân vói lấy cành suông
Xanh gầy nuỗn, mốc meo buông...xanh rờn.

Chờ xuân, xuân dỗi...giận hờn
Bóng khăn, chéo áo khi vờn khi quên
Hoa trông từng buổi nắng lên
Vỗ về duyên sắc, say bềnh bồng hương

Đâu rồi xuân lạc mùa thương
Gọi bao cánh én xa phương trở về
Không dưng mà nhớ bộn bề
Đứng trên quê...nhớ tình quê ngập hồn.

Phong Tâm
Thềm đông, đêm Cái Mơn (2016)


Thứ Năm, 10 tháng 11, 2016

Thu Vẫn Còn Đây














Sài gòn ơi,
Bây giờ thu đã tàn chưa
Chiều mưa ngập nước, đường thưa bóng người
Xe qua từng buổi chợ đời
Phố đau người cũng rã rời trong mưa

Quê mình ngọn chướng về chưa
Đường chiều vẫn đổ cơn mưa cuối mùa
Thu vàng trải lá ngõ xưa
Nắng còn rơi những sợi thừa vương cây

Nơi ta thu vẫn còn đây!
Chợt mưa chợt nắng trong ngày trong đêm
Trăng nghiêng rớt bóng bên thềm
Bỗng dưng nỗi nhớ êm đềm len tim

Đêm nay tiếng gió im lìm
Phải chăng quên nhớ ru mềm giấc ngoan
Vườn phong lá đỏ chen vàng
Long lanh sương mỏng đọng ngàn cánh thu.

Yên Dạ Thảo
07/11/2016


Rồi Sẽ Sang Xuân














Gởi em mùa thu

Sài Gòn ngập ngụa trong mưa
Cây xanh đổ gốc giữa mùa thu rơi
Bao nhiêu số phận đổi dời
Đau như những chiếc lá rời cành trinh

Thưa em, đừng trách chi mình
Nắng mưa là chuyện duyên tình thế nhân
Trăng suông chưa kịp mãn phần
Thì thôi hãy đợi bước chân xuân về

Những luồng bấc lộng hoang mê
Kiếp người hứng chịu ba bề lạnh căm
Khi nào năm cũ tàn năm
Mới mong có góc giường nằm trong chăn

Trời thu đông cứ nhập nhằng
Giá như gió nghịch, mây giăng sớm tàn
Về đi em đợi xuân sang
Thở chung buồng phổi xanh ngàn lá xanh.

Phong Tâm
09/11/2016