Thơ Haiku và chuyển thể Lục Bát:
Đêm Vu Lan
Cỏ ngậm sương gò mả lạng
Những cánh hoa tàn
Chuông khuya tĩnh mịch gióng rền
Giọt sương rớt xuống trên nền hoang xanh
Hoa tàn cũng biết tử sinh
Khác chi người sống, tâm linh dưới mồ
Phong Tâm
Thứ Tư, 19 tháng 3, 2014
Hư Vô
Hồn gục xuống, kề bên thân xác rữa
Trong thâm u - nghe tiếng gọi vô thường
Chầm chậm với, đợi thêm vài phút nữa
Đây Niết Bàn hay cánh cửa quê hương?
Phong Tâm
Trong thâm u - nghe tiếng gọi vô thường
Chầm chậm với, đợi thêm vài phút nữa
Đây Niết Bàn hay cánh cửa quê hương?
Phong Tâm
Thứ Ba, 18 tháng 3, 2014
Những Là Quên Nhớ
Cuối cùng mới hiểu thật ra
Bao giờ ta chẳng khác ta bây giờ
Lang thang lủi thủi lơ ngơ
Bỏ quên túi trước lần rờ túi sau
Trắng đen thường đội trên đầu
Đôi khi chợt nhớ để đâu mất rồi
Nảo…nào…tôi bỏ quên tôi
Buồn buồn quơ bắt, cười cười lại buông
Cứ mềm như một giọt sương
Mà khi nắm chặt chảy luồn qua tay
Cám ơn tên gọi như vầy
Là tôi gặm hết đời nầy còn ta
Bây giờ mới kịp rõ ra
Lỏng trên chật dưới có mà như không
Trắng đen lặng lẽ quay vòng
Cỏ non lá biếc cũng đồng nắng sương.
Phong Tâm
Bao giờ ta chẳng khác ta bây giờ
Lang thang lủi thủi lơ ngơ
Bỏ quên túi trước lần rờ túi sau
Trắng đen thường đội trên đầu
Đôi khi chợt nhớ để đâu mất rồi
Nảo…nào…tôi bỏ quên tôi
Buồn buồn quơ bắt, cười cười lại buông
Cứ mềm như một giọt sương
Mà khi nắm chặt chảy luồn qua tay
Cám ơn tên gọi như vầy
Là tôi gặm hết đời nầy còn ta
Bây giờ mới kịp rõ ra
Lỏng trên chật dưới có mà như không
Trắng đen lặng lẽ quay vòng
Cỏ non lá biếc cũng đồng nắng sương.
Phong Tâm
Cũng Đồng Nắng Sương
(Từ Những Là Quên Nhớ của Phong Tâm)
Giữa khuya thức giấc gọi hồn
Gọi hoài không gặp bồn chồn tâm tư
Xác như xuồng rách lắc lư
Vượt con sóng dữ lừ đừ qua sông.
Bến bờ tìm gặp chữ đồng
Xác hồn hoà hiệp tang bồng tứ phương
Bạc đầu nhìn thấy mà thương
Tay trao vài chữ trùng dương gởi về.
Miệt mài ngày tháng hôn mê
Nhớ quên lẫn lộn một bề như nhau
Sá gì một chút thấp cao
Nắm tay dìu dắt cùng vào gió sương.
Nguyễn Hồng Ẩn
03.10. 2012
Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014
Gói Buồn Trong Túi Xách
Gói buồn hiu vốn khô queo
Trả năm bảy lượt còn neo nợ tình
Gói tình trong lớp mỏng tanh
Ai cầm sang mất, ta bình yên quên.
Được tình, nhớ mặt lạc tên
Buồn ơi, cửa ngực đóng bên kia rồi
Người không nhớ nữa thì thôi
Cớ sao nhốt chặt cái hồi còn xanh?
Bao giờ mở gói mong manh
Đợi khuya lặng lẽ, bóng mình hắt hiu
Chỉ còn mỗi tiếng thơ yêu
Đôi ba con chữ, một liều thuốc mê.
Bỏ trong túi xách đi, về
Thương ai mà cũng não nề thương ta
Gói buồn hiu, được mở ra
Cái không thì có, thiết tha đâu rồi?
Phong Tâm
Trả năm bảy lượt còn neo nợ tình
Gói tình trong lớp mỏng tanh
Ai cầm sang mất, ta bình yên quên.
Được tình, nhớ mặt lạc tên
Buồn ơi, cửa ngực đóng bên kia rồi
Người không nhớ nữa thì thôi
Cớ sao nhốt chặt cái hồi còn xanh?
Bao giờ mở gói mong manh
Đợi khuya lặng lẽ, bóng mình hắt hiu
Chỉ còn mỗi tiếng thơ yêu
Đôi ba con chữ, một liều thuốc mê.
Bỏ trong túi xách đi, về
Thương ai mà cũng não nề thương ta
Gói buồn hiu, được mở ra
Cái không thì có, thiết tha đâu rồi?
Phong Tâm
Chủ Nhật, 16 tháng 3, 2014
Tiễn Nguyệt Lãng
Trăng tan
Sóng dạt
Bến bờ mênh mông sóng
Hòa dòng Cửu Long
Lục bình tím thẫm
Xanh xanh chìm
Phù sa về lại biển đông
Đôi cánh mỏng một vòng sương khói lạnh
Tiếng chim trời Nguyệt Lãng bóng mây vương
Ừ! Đi đi...
Hoàng hôn đời nào vẫn vậy
Chỉ có một nơi về
Chỗ không tìm thấy
Không có cuộc chia ly!
Phong Tâm
Sóng dạt
Bến bờ mênh mông sóng
Hòa dòng Cửu Long
Lục bình tím thẫm
Xanh xanh chìm
Phù sa về lại biển đông
Đôi cánh mỏng một vòng sương khói lạnh
Tiếng chim trời Nguyệt Lãng bóng mây vương
Ừ! Đi đi...
Hoàng hôn đời nào vẫn vậy
Chỉ có một nơi về
Chỗ không tìm thấy
Không có cuộc chia ly!
Phong Tâm
Thứ Bảy, 15 tháng 3, 2014
Quy Nhơn Ngày Về
Phố biển Quy Nhơn đẹp lại buồn
Ngắm bình minh rạng, ngắm hoàng hôn
Cát vàng ánh nắng, trùng khơi thẳm
Gợi khách xao lòng, gợi vấn vương!
Đường lên dốc đá nơi Ghềnh Ráng
Viếng mộ người xưa rao bán trăng
Hoài niệm thi nhân Hàn Mặc Tử
Tiếng lòng hòa nhịp tiếng thời gian...
Thăm Đền Nguyễn Huệ đất Tây sơn
Di tích người xưa hiện vẫn còn
Gươm giáo, hồng bào, manh áo vải...
Bàn thờ nghi ngút khói trầm hương
Bãi Bầu, Bãi Đá lúc chiều buông
Biển nước xanh xanh sóng dập dồn
Biển hát reo vui cùng tiếng trẻ
Gợi lòng thêm nhớ tuổi trăng tròn
Bình Định ai về nhớ ghé qua
Thử nem chợ Huyện món quê nhà
Bềnh bồng quán nổi trên bè nhỏ
Hải sản tươi ngon vị đậm đà
Quy Nhơn lần đến lại lần thương
Phố, biển, cảnh, tình mãi vấn vương
Lưu luyến lòng ta ngày giã biệt
Người thân, bè bạn cả quê hương!
Yên Dạ Thảo
20.05.2013
Ghềnh Ráng
(Từ Qui Nhơn Ngày Về của Yên Dạ Thảo)
Biển lặng giăng giăng triền sóng gợn
Bờ nghiêng bãi vắng tơ vàng xa
Góc trời nghịt nghịt mây đùn khuất
Ai đến - ai về - ai đi qua...
Quy Nhơn võng biển ru Ghềnh Ráng
Thức ngủ Hàn ơi! Trăng khuya đâu?
Rửa xác trần đi, Hồn thẳng đứng
Thịt xương mục rữa, máu thôi sầu
Đâu vẳng tiếng lòng thôn Vĩ Dạ
Ngọn tình, chóp bút mơ sao Hôm
Xuyên thấu nàng thơ tim vỡ máu
Xác trăng ngần uống ngập hồn thơm
Run rẩy vần thơ trăng mảnh lụa
Dốc xuân Ghềnh Ráng say mơ hoang
Dưới hàng cau nắng lay cành trúc
Áo trắng sang màu phượng vỡ loang
Giấc lạnh trăm năm hồn trở lại
Trăng mơ khoả nước dưới khe vàng
Nửa khuôn môi ngọc che vành nón
Nhắm mắt nghe sương gió liễu hờn.
Phong Tâm
Biển lặng giăng giăng triền sóng gợn
Bờ nghiêng bãi vắng tơ vàng xa
Góc trời nghịt nghịt mây đùn khuất
Ai đến - ai về - ai đi qua...
Quy Nhơn võng biển ru Ghềnh Ráng
Thức ngủ Hàn ơi! Trăng khuya đâu?
Rửa xác trần đi, Hồn thẳng đứng
Thịt xương mục rữa, máu thôi sầu
Đâu vẳng tiếng lòng thôn Vĩ Dạ
Ngọn tình, chóp bút mơ sao Hôm
Xuyên thấu nàng thơ tim vỡ máu
Xác trăng ngần uống ngập hồn thơm
Run rẩy vần thơ trăng mảnh lụa
Dốc xuân Ghềnh Ráng say mơ hoang
Dưới hàng cau nắng lay cành trúc
Áo trắng sang màu phượng vỡ loang
Giấc lạnh trăm năm hồn trở lại
Trăng mơ khoả nước dưới khe vàng
Nửa khuôn môi ngọc che vành nón
Nhắm mắt nghe sương gió liễu hờn.
Phong Tâm
Thứ Sáu, 14 tháng 3, 2014
Đất Chìm
Đất chìm
ngọn sóng đo tầm cao Phú Sĩ
Anh Đào nở sau giông.
Phong Tâm (Nguyễn Vân Long )
Bài thơ lọt vào chung khảo cuộc thi sáng tác THƠ HAIKU NHẬT VIỆT - Lần thứ 3. Do Tổng Lãnh Sự Quán Nhật Bản tại TP. HCM - Báo Tuổi Trẻ - Câu Lạc Bộ Thơ Haiku Việt -Ấn hành.
ngọn sóng đo tầm cao Phú Sĩ
Anh Đào nở sau giông.
Phong Tâm (Nguyễn Vân Long )
Bài thơ lọt vào chung khảo cuộc thi sáng tác THƠ HAIKU NHẬT VIỆT - Lần thứ 3. Do Tổng Lãnh Sự Quán Nhật Bản tại TP. HCM - Báo Tuổi Trẻ - Câu Lạc Bộ Thơ Haiku Việt -Ấn hành.
Xuôi Dòng Lục Bát
Tặng hai bạn Tấn Thi và Tấn Thành
(Nghệ sĩ kịch & điện ảnh)
1. TÂM
Mây lang thang, Nước lang thang
Mênh mông thể điệu, Lan man tình người
Cõi tâm nửa hạt duyên trời
Cái nhân lặn xuống, giọng cười bật lên.
2. NGUỒN
Nằm nghe mưa hát , không đàn
Nghe đêm trăng trở về ngang đầu giường
Đèn chao hát bóng quê hương
Sông thơ ấu – đã chia nguồn – bơ vơ.
3. ĐẠO
Thưa, đôi nét vẽ cội nguồn
Chưa quên rất nhớ buông tuồng đâu đây
Có sông nước có cỏ cây
Có tên tuổi có tháng ngày hư không.
4. DUYÊN
Chiêm bao mấy chục năm ròng
Bèo hoa cỏ - bập bềnh sông – miệt mài
Trời cho tròn trịa hình hài
Cho thêm một chút thiên tài ngông nghênh.
5. HẠ BÚT
Tình ta chợt mỏng như sương
Đôi câu lục bát chia nguồn tâm tư
Em thay tứ? Đổi vần ư?
Thì xin gieo một tiếng... ừ, trong thơ.
6. LỤC BÁT NGÔNG NGHÊNH
Sáu mươi chắc mẻm...“lục” rồi!
Thì hai mươi nữa? Đương thời...tám mươi!?
Ngồi chơi với “lục-bát" rời
Cái xuân, theo... mực mồng tơi, tràn về.
Phong Tâm
5-1999
(Nghệ sĩ kịch & điện ảnh)
1. TÂM
Mây lang thang, Nước lang thang
Mênh mông thể điệu, Lan man tình người
Cõi tâm nửa hạt duyên trời
Cái nhân lặn xuống, giọng cười bật lên.
2. NGUỒN
Nằm nghe mưa hát , không đàn
Nghe đêm trăng trở về ngang đầu giường
Đèn chao hát bóng quê hương
Sông thơ ấu – đã chia nguồn – bơ vơ.
3. ĐẠO
Thưa, đôi nét vẽ cội nguồn
Chưa quên rất nhớ buông tuồng đâu đây
Có sông nước có cỏ cây
Có tên tuổi có tháng ngày hư không.
4. DUYÊN
Chiêm bao mấy chục năm ròng
Bèo hoa cỏ - bập bềnh sông – miệt mài
Trời cho tròn trịa hình hài
Cho thêm một chút thiên tài ngông nghênh.
5. HẠ BÚT
Tình ta chợt mỏng như sương
Đôi câu lục bát chia nguồn tâm tư
Em thay tứ? Đổi vần ư?
Thì xin gieo một tiếng... ừ, trong thơ.
6. LỤC BÁT NGÔNG NGHÊNH
Sáu mươi chắc mẻm...“lục” rồi!
Thì hai mươi nữa? Đương thời...tám mươi!?
Ngồi chơi với “lục-bát" rời
Cái xuân, theo... mực mồng tơi, tràn về.
Phong Tâm
5-1999
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
