Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2014

Bến Đời

Bến đời vắng lạnh mờ sương
Sóng xuôi, gió ngược, người thương chưa về!
Lục bình tím bãi sông quê
Tiếng chim bìm bịp, ngồi nghe buồn buồn!

Phong Tâm
25.06.2014


Thứ Năm, 26 tháng 6, 2014

Lảng














Lảng òm, tôi gặp lại em
Như cây kem tuột chèm nhèm trên tay
Bốn mươi năm đủ dư dài.
Ngồi gần khít, vẫn là hai phương trời.

Lảng òm, em chợt nhìn tôi
Mà trong đáy mắt chơi vơi lạ lùng!
Giọt cà phê nhểu đắng rung
Vừa tan bọt trắng, vô cùng sánh đen.

Lảng òm, bỗng giận... mình ên!
Tóc hai sợi nhớ dài chênh vênh đời.
Hẹn nhau chi, chẳng một lời
Không lung lắng, dễ khi mời ngồi chung?

Lảng òm, cái lảng òm khôn
Buộc chưa thắt, lửng lơ hồn triền miên...

Phong Tâm
20.06.2014


Lảng - Vụng Dại

Lảng òm em lại gặp anh
Như cây kem tuột chèm nhèm trên tay
Bốn mươi năm ,quả rất dài
Gặp nhau chi để kéo dài nhớ thương….

Hoa Đăng

***

Xưa nè- Chử rằng sông nổi đá chìm
Thời không đá nổi sông chìm lý duyên
-Nay nè- sông ngắm mãi nhật-nguyệt-mây thoáng dấu
Truy cội nguồn ướt át biết từ đâu
Thôi ta chìm cho đá nổi cùng nắng giội mưa chan
Tiếc nhớ chòm Orion ta hạ thân từ bấy
-Thực nè- Viếng anh, một tọa cụ, một bình trà, một góc nhà, cho đôi người sau như trước
Nghe gió đưa, trời chiều chào, chim cuối buổi, nguyệt quới thoãng bên ngoài, hương vị trà bên trong
Ngồi mà thoát

Trương Mẫn

****
Lảng-Vụng Dại
Lảng om, lảng ỏm, lảng òm
Sao anh mang cả trời còm ghẹo em
Vừa vừa đừng quá à nhen
Khi em hờn giận không thèm nhớ anh.

Phạm Đức Mạnh

***

Lỡ hồi VỤNG DẠI ngây thơ
Thắt lòng, quên lửng quên lơ…cồn cào
Rủi đời chẳng có mai sau
Thì mình LẢNG NHÁCH nuốt đau no cành?

Phong Tâm

***
Lãng òm mình gặp nhau chi
Bốn mươi năm cách còn gì để thương
Lãng òm mình chẳng chung đường
Mỗi người mỗi nẻo, giờ đương xa rồi
Lãng òm quấn chặt hỏng rời
Mà sao vẫn cứ tơi bời nhớ thương

Hoa Đăng

****

” Lảng òm quấn chặt hổng rời ” (*)
Tại cơm không ủ, bời rời dễ thiu
Đã iêu thì cứ việc iêu
Mắc gì nghiêng ngửa, liêu xiêu rồi buồn?

Phong Tâm

(*) Trích từ thơ Hoa Đăng

***

Lãng òm nhớ chuyện hồi xưa
Nhớ lời hẹn ước suốt đời với em
Lãng òm nhớ mãi nụ hôn
Một lần vụng dại trao nhau nhớ đời
Lãng òm xuôi khiến trưa qua
Đối diện 2 góc ngở quen thuở nào
Lãng òm anh lại bò sang
Ngồi chung bên cạnh sát vai không lời
Hai người hai hướng song song
Lãng òm lên tiếng trỏng trong
Chào em có phải em đây là Kiều
Lãng òm xuôi chuyện có duyên
Nhưng mà em lại nín thinh em nhìn
Nét nhìn còn vấn còn vương
Như là đã nói ngàn lời với nhau
Lãng òm im lặng nhìn qua
Dẫu hơn 40 năm dài…
Trời thương đưa đẩy gặp nhau
Hỏng ngờ anh lại có ngày gặp em
Bây giờ tri kỷ hồng nhan suốt đời

Nguyễn Tuyết

***

Tại anh rị mọ tối ngày
Bỏ quên tuổi vụng dạị thày lay duyên
Lảng ồ, trách lúm đồng tiền!
Khiến em ôm bụng thề nguyền lâm râm!…

Phong  Tâm



Thứ Bảy, 21 tháng 6, 2014

Y Nguyên

Trước thềm người đứng bên hoa
Người hoa như một đôi tà áo xưa
Sắc hương lay động vườn thưa
Sông đầy nắng gợn, lá chưa bỏ cành.

Phong Tâm
19.06.2014


Thứ Sáu, 20 tháng 6, 2014

Chợ Thơ

Khum tay ngang mắt che lòng
Túi xuân thơ thẩn, dạo rong chợ đời.
Buồn chân, phủi bụi ngồi chơi
Nghe cây vọng cổ rung chồi đỗ quyên
Chợ đời mua bán nghiệp duyên
Cũng hờ hững rụng triền miên lá vàng
Lạc đường, “lỡ bước sang ngang” (*)
Tìm đôi chữ bạc phết vàng chạy thơ
Gom tình, thả bóng vu vơ
Xô nghiêng đẩy lệch nàng thơ đỡ buồn
Thưa em, cô gái lỡ đường
Dừng chân, mua sắm vô thường... chợ thơ.

Phong Tâm

(*) Thơ Nguyễn Bính


Thứ Tư, 18 tháng 6, 2014

Tình Thơ

Tình thơ nắn nót từng dòng
Rao mà chẳng bán, tặng không cho người
Phong lưu lữ khách dạo chơi
Xem qua cho biết một đời thuyền quyên

Một đời lận đận truân chuyên
Một đời lỡ dở tơ duyên bẻ bàng
Xin mời quá bước ghé ngang
Xem tình thơ ở gian hàng chợ thơ

Đường tình lắm nẻo bơ vơ
Chênh vênh cung bậc nên thơ rất buồn
Mời anh - lữ khách qua đường
Nhón tay thử chút vuông tròn tình thơ

Hải Đường

Sydney - Tháng 5, 2012


Chợ Thơ

(Từ “Tình Thơ” của Hải Đường)

Khách hoạ “tình thơ” tặng chủ nhân
Mời rao lảnh lót khắp mê trần
Gởi thiên đường bán hàng dương thế
Chắc hẳn bà trời ngó quýu chân.

Ngó nghiêng mình cũng thuộc dòng
Đẩy xe thơ thẩn bán rong như người
Buồn chân, ghé chợ ngồi chơi
Nghe hoa xuân muộn – rao mời đỗ quyên

Lòng thầm nghĩ mấy nghề chuyên
Cũng hờ hững rụng triền miên lá bàng
Ta thề “lỡ bước sang ngang”
Tìm đôi chữ rớt, phết vàng chạy thơ

Gom tình thả xuống vu vơ
Xô nghiêng đẩy lệch nàng thơ đỡ buồn
Thưa em cô gái lỡ đường
Ngồi nghe anh hát tầm ruồng…chợ thơ

Phong Tâm

Cái Mơn .23.5.2012


Thứ Hai, 16 tháng 6, 2014

Xuân Trên Đường Vòng

Quên nhiều quá nhớ càng sâu nặng
Nắng trên đầu, mưa ở trong tim
Hương ủ nhuỵ sắc hoa mở cánh
Gợi hồn xuân thực nổi hư chìm.

Đêm tròn năm, tận lòng bung hết
Cuộc chưng bày cội rễ tâm linh
Mai vàng nở mỗi mùa cho Tết
Chất đầy thêm ơn nghĩa sinh thành.

Sợi khói rung như màu tóc gợn
Mùi hương xa, vẳng bóng đôi hồn;
Về bên mái đầu quên tro cám
Cõi lòng còn chạy nhảy lon ton.

Phút giao hưởng trống chùa chuông thánh
Mẫn mơ nghe quên nhớ yên bình
Giờ còn lại lẩn vào sương lạnh
Trong vòng xuân thành-hoại-hư-sinh.

Phong Tâm
12/2011


Thứ Bảy, 14 tháng 6, 2014

Cám Ơn Em Chiếc Xuồng Thơ Lặng Lẽ

Sẽ ở lại Tháp Mười đêm nước nổi
Cánh đồng sen trăng gợn lá chao vàng
Mênh mang cũ mênh mang bờ bến mới …
Tiếng chèo nghiêng chẻ nước sóng xô ngang.

Qua sông Tiền, về Hậu giang không vậy?
Bến lưới giăng trên những nhánh sông nào?
Điên điển nở, cá rô vàng chưa thấy?
Rớt mùa này hy vọng được mùa sau!

 Đời chạy ruộng vào phố người xa xứ
Gốc một trời, mơ trái ngọt trời kia …
Câu: “Thương nữ bất tri vong quốc hận”  (*)
Nghe như hàng chen chợ… hỏng, chờ mua!?

Đâu phải phải vậy, sen đồng bông súng ruộng
Ở cạn sâu gốc rễ vẫn cần bùn?
Bứng khỏi nước sẽ tàn hương rũ cánh
Đất trong mình còn đó thiếu hồn sông!

Cám ơn em chiếc xuồng thơ lặng lẽ
Gió đưa trăng về thương dấu cua đồng
Trăng đưa gió về nhớ bông bí rợ
Cõi tình người thơm gạo trắng nước trong.

Phong Tâm
12/2011

(*) Cổ ngữ 


Thứ Sáu, 13 tháng 6, 2014

Hiu Hiu

Hạt bụi nghiêng mình nhớ đất quê
(Sơn Nam - Hương rừng Cà Mau)


Ta vừa đọc lại Khẩn Hoang(*)
Bốn mươi năm, sách tặng mang hồn người
Bút lưu: "Tình bạn tình đời
Và tình văn nghệ
Một thời thân quen".
Thơ ta trôi nổi lèm nhèm
Đến giờ chưa dám tỏ tên, bạn người!
Hiu hiu buồn hiu hiu vui
Hiu hiu nhớ hiu hiu cười, hiu hiu...
Nhớ người cười nhếch chân xiêu
Nước lên, bàn chuyện trời chiêu đãi mùa
Cái thâm, nửa thật nửa đùa...
Nói riêng ta hiểu đủ vừa ta nghe
Nuốt mặn đắng, nhả chua lè
Ngậm nghe, mới tận...viên chè Sơn Nam!
Nõn nà gió quất đuôi sam
Đau từ cuối đất, rêm ngang vạch trời
Cám ơn người tặng sách chơi
Cho ta đọc rách trang đời liêu xiêu!
Người đi hạt bụi đi theo
Nghiêng mình nhớ đất quê gieo hương rừng.


Phong Tâm

-------------
(*) Lịch Sử Khẩn Hoang Miền Nam
     Tác giả Sơn Nam