Thứ Hai, 6 tháng 3, 2017

Sông chảy qua đêm














Anh đốt thơ anh lấy tro nhúng khói
Em ơi, đừng đọc phí thời gian!
Sẽ bắt gặp trăm năm những lời nói dối
Bên bếp un - trên võng - dưới trăng.

Những con chữ viết bên vườn yêu rỗng
Ươm các loài hoa, ủ các mùi hương
Tình ký ức, ý trong đầu tưởng tượng...
Thực tại chỉ là hoang ảo, hư sương.

Anh tắm gió thơ, ngủ chung với bóng
Dệt nên hình từ chỉ nhện hóa tơ nhung.
Em ngả xuống đời anh, tựa bờ vai mỏng...
Bóng nghiêng chiều, cứ ngỡ buổi hồn nhiên!

Hôm nay em về, anh nhóm tàn thơ nhúng khói
Vẽ một vòng đời thực, nhốt vu vơ...
Anh trả nợ tình bằng cánh tay lót gối
Hoàng hôn xanh, đêm trắng, sóng ru bờ...

Phong Tâm
(03.03.2017)


Còn những ngày nắng lên














Trăng tan rồi đêm ơi
Sao hôm vừa mới lặn
Tiếng gà khuya chơi vơi
Sương giăng mờ lối hẹn

Mây muôn chiều trôi xa
Cuối trời không nắng gợn
Có mùi thơm không tên
Một loài hoa nở muộn

Đêm nhẹ bước cùng đêm
Lời thay lời lặng im
Lắng nghe làn gió thở
Thả nhớ vào cõi quên

Như buồn không khóc được
Dội xuống cơn bão lòng
Tình xuôi theo bóng nước
Thời gian là con sông

Kéo mặt trời xuống thấp
Tìm lại bến trăm năm
Đêm thôi sầu lắng đọng
Còn những ngày nắng lên.

Phong Tâm
(02.03.2017)


Đơn giản như dòng sông trôi

Ngày như bóng cá ngớp hơi
Người quen quên mất tên người rất quen
Phù du tranh cãi với đèn
Vỏ cây khô cũng bóc tem ra nhìn
Nghe thơm mùi cỏ thình lình
Bụi gai mắc cỡ biết mình có bông
Nước trên dòng chảy tìm sông
Người ta lội ngược chỉ mong vào đền
Bỏ chiều xuống, bỏ nắng lên
Thời gian chẳng nhớ cái tên là gì?
Anh dừng bước để mà đi...
Bởi đơn giản lúc đương thì cũng quên.

Phong Tâm
(22.02.2017)


Em Tôi

(Tưởng nhớ út Nguyễn Thị Cưu)

Em đi tìm giấc yên bình
Xa dòng sóng đục, quên tình đa đoan
Buông chìm nổi, bỏ cưu mang
Nhẹ tênh như cánh gió ngang lưng trời

Vay trần lụy, trả biển đời
Về nơi tĩnh lặng không thời gian qua
Em đi vào cõi bao la
Ngút ngàn ánh sắc thiên hà cội duyên

Phong Tâm
(20.02.2017)


Thứ Năm, 2 tháng 3, 2017

Dưới mặt trời là nắng














Tôi chạy trên hàng chữ, ngồi bệt xuống nhặt rác, ngắt cọng lá sâu, tôi xước móng chân rách chìa ra bên khóe, cắn sợi tóc vừa vướng môi. Tôi hỏi tôi có đau? Ậm ừ!...Có lẽ ai đó đau. Cái đau của người thai nghén đứa con tinh thần; chào đời không may khuyết tật! Và, cái đau tự thấy mình hèn...bẻ cong ngòi bút lệch. Tôi cũng như người đỡ đẻ vui mừng với thiếu phụ - Mẹ tròn con vuông.

Tôi ngả người ra dưới bóng chữ, gối đầu lên bóng tôi, nghe khúc khích tiếng cười dưới gối, tôi biết mình cười mỉm, cười giấu, còn tiếng cười phát ra có lẽ của thiếu phụ, của người khác, của cõi lòng; từ tâm hồn, từ con chữ thiết tha và từ thanh âm mơ hồ của trái tim.

Tôi đứng dậy hít thở, không gian xanh. Ừ! Hương đồng gió nội... Nầy chữ ơi, khuôn dáng mi không còn gì dễ thương bằng. Vậy thì hãy thả lỏng tất cả để chúng tự do bay nhảy kiếm tìm, tự định lấy danh phận.

Cái kéo, cái khung, không phải là lựa chọn tốt nhứt để cắt xén, để đóng đinh với những bông hoa bị làm tình làm tội, cánh hoa tự nhiên sẽ chủ động phơi bày vẻ đẹp. Con chim được bay sẽ hạnh phúc hơn nhốt mình trong lồng son, để chờ đợi những thức ăn được chọn do bởi con người.

Phong Tâm
01.03.2017



Thứ Ba, 24 tháng 1, 2017

Xuân Đinh Dậu






Mơ Xuân














Anh đưa em về cõi mơ xưa
Một thời áo trắng mộng chiều mưa
Ươm tình hoa bướm mùa nắng hạ
Phượng đỏ sân trường hẹn đón đưa

Anh đưa em về dòng sông mơ
Sương khói lam chiều giăng bến thơ
Bước thu nhè nhẹ trên ngàn lá
Chung lối đường tình chung ước mơ

Anh đưa em về tuổi trinh nguyên
Tim yêu con gái màu lá duyên
Hồn trong trắng tựa bông hoa tuyết ...
rơi trong chiều, long lanh trong đêm

Anh đưa em về ngõ mơ anh
Gió quê dìu dịu nắng hanh hanh
Mai vàng nhoẻn nụ chen cành lá
Trúc biếc nghiêng mình đón xuân xanh.

Yên Dạ Thảo
Xuân 2017




Chợ Xuân

Một người trong mắt một người
Không ai biết được ai cười với ai
Cuối năm bán rau tàu bay
Chợ xuân cất lá trầu cay nơi nào?

Đường về mất bóng hàng cau
Chim chìa vôi cũ bay vào giữa không
Từ ngày ai kia có chồng
Bông tàu bay tím còn nồng lá xanh?

Vườn nhà vắng mẹ ngồi canh
Hàng cau đâu nữa trầu xanh đã tàn!
Một người đến, một người sang
Một người đứng lại ngỡ ngàng không tên!

Cuối năm bán nhớ, mua quên
Nụ cười trong mắt ai đền cho ai?
Chợ xuân đi qua từng ngày
Rơi trên bóng cũ rơi dài lặng im!

Phong Tâm
09.01.2013


Chủ Nhật, 22 tháng 1, 2017

Mua Xuân

Em người bán lẻ buồng cau
Tôi mua xuân rụng hai màu trắng đen
Tiền sang đổi lấy bạc hèn
Em không bán nữa, tôi kèn cựa xin

Nụ cười sớm đỏ chiều xanh
Môi quen mắt lạ vô tình vậy sao
Xin em giữ lại buồng cau
Để tôi đưa mối tình đầu cư tang

Bạc vàng đo đếm hèn sang
Trái tim đâu phải kho hàng gởi vay
Tình yêu là thú trời đày
Cho nhiều hơn nhận còn ai lạ gì

Tôi mua, nào phải đem đi
Góp xuân cho én bay về với xuân
Em không bán nữa, thôi đừng
Để hương nhè nhẹ, hoa ngừng rơi rơi

Phong Tâm