Thứ Ba, 3 tháng 4, 2018

Đêm Nguyệt Lan














Em ơi chiều lạnh bay manh mún
Rớt xuống hồn đêm một thỏi hương
Tiếng hát chim rừng như khói mịn
Cỏ hoa đồi trắng thở nghiêng sương

Em hiện ra trong mắt lá rừng
Qua ghềnh thác dội ánh trăng rung
Về đâu ngược gió mùi hoang dại
Áo mộc mơ màng thái cổ nung

Em về phơi phới chùm xuân lạnh
Ơi nguyệt lan xưa tự thuở nào
Ơi nguyệt lan đong ngần tuyết trắng
Giờ nguyên tiêu trầm mặc trên cao

Em khắc lòng thơm chữ vọng tình
Nghe từng thớ đất bỗng lên xanh
Rừng Âu biển Lạc ngàn xưa đẫm
Ta ngỡ quên mà nhớ rất thành

Ơi nguyệt lan ơi lan nguyệt đỉnh
Có một đường thơ gót lụa mềm
Có một đường xuân qua cánh mộng
Thả dòng hương lại với trăng chênh!...

 Phong Tâm                         
(Đêm Nguyên Tiêu - 2018)



Thứ Bảy, 17 tháng 3, 2018

Nếu Có Một Ngày Như Thế














Muộn lắm chưa em?
Em có nghe không tiếng con thằn lằn chắc lưỡi.
Đêm tàn
Xuân rụng
Hoa rơi...
Hương đã nhạt
Bên chung trà lạt!
Hai vai gầy kề nhau, rù rì màu tóc bạc
Cái mùi thời gian sao mà đắng chát.
Mình đã đi qua con đường mòn dại khờ...
Khao khát!
Gần hết đoạn đường khôn.
Đã chạm chân lên thềm...nhớ, quên
Sẽ bước vào cõi không gian nhỏ hẹp
Ngắm nhìn nhau thiệt gần
Ngẩn ngơ - Bối rối...
Ờ, dạ! Ờ, thưa!
Chào xong lại hỏi.
Em ơi! Nghĩ gì?
Rồi chúng mình có thể, có khi...
Gặp lại nhau, mà cái thương phải nhớ
Cái tình, mà trái tim phải mở!
Vui quên cười, buồn quên than thở
Chỉ còn ký ức lắng nghe
Hạnh phúc, từ đâu đó... thầm thì!

Phong Tâm
Cuối năm Đinh Dậu - 06.02.2018


Thứ Năm, 1 tháng 3, 2018

Sông Nhớ














Gió chiều đưa khói chiều lên
Nắng mênh mông nắng, buồn lênh đênh buồn!
Sông đời uống nước sông thương
Khơi dòng sông nhớ về nguồn sông xưa.

Có trong đời tuổi nắng mưa
Biết thương nhớ để yêu mùa lá rơi
Có trong đời phút lẻ loi
Để nghe từng giọt sương rời cành sương
Thương từng ngọn cỏ quê hương
Mà yêu hột muối, củ gừng mặn cay!

Con sông chở quá khứ đầy
Mấy mươi năm nhớ một ngày nào không
Con đò lặng lẽ bến sông
Đã quen thuộc nước lớn ròng ngược xuôi
Bềnh bồng với lục bình trôi
Với màu nâu đất bám đôi chân cầu
Cuộc đời như cuộc biển dâu
Thuyền không rời bến, bến đâu xa thuyền!?

Ví như có một mùa riêng
Nghe sông kể chuyện bên thuyền thâu đêm
Để hồi tưởng bóng dừa êm
Ngỡ đang uống giọt nước mềm sông quê.

Phong Tâm
Tháng 6/ 1998


Thứ Năm, 1 tháng 2, 2018

Xuân Đầy
















Xuân đến gần
Sao nắng ấm ngập ngừng chưa tới
Cô gái bước ra thềm sương mới
Chiếc cánh mỏng trên người
Gió nhẹ luồn nút ngực, tóc rối chưa cài
E thẹn… sớm tinh khôi

Xuân đến rồi
Sao cô gái chưa thay màu áo mới
Bên rào thưa ngăn hai sân nhà
Em đâu biết có đôi mắt say
Nhìn hoa thắm xuân đầy
Những cánh én bay
Thoáng hương xuân vàng ngập cánh mai
Nắng đã lên ngày
Khi cô gái ngỡ ngàng trông thấy
Một chàng trai

Xuân đến đầy
Sao em thờ ơ mãi, như là em chưa hay.

Phong Tâm
30.01.2018



Thứ Sáu, 26 tháng 1, 2018

Gió Bụi














Gió lộng cành sương hoa đợi nắng
Xuân ngàn xa vọng thoáng xuân đi.

Ngày rớt dần theo năm tháng cạn
Bến đời khoảng vắng bến tri âm
Ngàn hoa vẫn thiếu hoa màu áo
Một lá mà dư bóng rụng thầm.

Gót chân nhuốm bụi phong trần cũ
Áo bạc bờ vai đọng ngấn chiều
Hơn nửa đời hoang, mòn trắng nữa
Chỉ còn một đỗi... tiếng xuân trêu.

Gà bay khỏi gác, chim vừa thức
Cỏ gặm thềm rêu sương đẫm sương
Đừng nghĩ ngày mai chiều sớm chậm
Để quên khắc khoải lẽ vô thường!

Hoa lạ bên đường trôi dạt nở
Cũng làm bối rối chút hương xuân
Nhớ cây gòn bắc qua con rạch
Hai mái nhà, một bến nước chung.

Bếp chiều khói trộn màu mây xám
Trôi ngửa trôi nghiêng chẳng hẹn về
Phong trần chỉ được mùi chua mặn
Và giết thời gian cả bóng quê!

Đất lạ, no lòng... sao mỏi mắt?
Đôi khi ngộ nhận ngõ tre làng
Vật chất... mơ hồ như huyễn hoặc
Gốc hồn nhiên cỗi, mọc chồi hoang!

Cát bụi, sông hồ không ở lại
Như là hạt nhớ rớt trên quê.

Phong Tâm
18.01.2018


Chủ Nhật, 31 tháng 12, 2017

Đêm Buồn - Tự Buồn













Đêm Buồn

Chỉ là một thoáng hương mơ
Nửa hồn say mộng nửa thơ thẩn buồn
Dặn lòng gởi lại quê hương
Niềm đau tự  thuở  ta vương vấn lòng

Chữ “Tình” ôi quá mênh mông!
Chữ “Thương“ như có, có không … hỏi người?
Môi hồng tắt nụ cười tươi
Từ hồn tỉnh giấc mơ ngời trong đêm

Tàn thu gió chẳng êm đềm
Đầy vơi xác lá bên thềm lạnh sương
Khuyết trăng lơ lửng góc vườn
Niềm mơ ước cũ cũng dường bay xa …

Yên Dạ Thảo
30.11.2017

*****

Tự Buồn

Ví dầu thực cũng như mơ
Mà đem kéo chỉ xe tơ càng buồn!
Thà buông bỏ nhớ mùi hương
Lấy hờn lấp giận, lấy thương gói lòng.

Tình đâu là biển mênh mông
Yêu thì đừng hỏi có không? Tự người!
Cười trong khóe mắt chưa tươi
Dẫu tinh mơ vẫn buồn rười rượi đêm.

Dòng thu, đông chảy êm đềm
Thuyền trăng nào gợn cho mềm bóng sương?
Cỏ hoa thức, gió lay vườn...
Một đôi chim bỗng lạc đường kêu xa!

Phong Tâm
06.12.2017


Thứ Ba, 26 tháng 12, 2017

Thoáng Heo May










Tặng Sinh Nhật hai em
Yên Dạ Thảo – Khúc Giang


Mừng tuổi vàng - tuổi ngọc
Trải bao mùa xuân xanh!
Đẫm hương trái... đúng độ lành;
Cát hoa, nhũ thạch đã thành kim cương.
Tâm yên - trí định - hồn trong sáng
Buông thả thời gian thoát lụy phiền.
Nắng xuân phai, hạ - thu tàn, đông mãn...
Hạnh duyên đời phước lộc chứa hằng sa.
Thoáng nghiêng nghiêng bóng chiều tà
Như tinh sương thoảng trinh trà hoa thơm.

Phong Tâm
26.12.2017



Thứ Năm, 21 tháng 12, 2017

Xin Lỗi Tình Yêu














Tôi không muốn làm người đi lượm mót
Những trái mơ rụng xuống dấu chân mình
Dẫu chín mọng và hương nồng dào dạt
Phủ dụ lòng, khi mộng ước phai xanh

Thưa nhan sắc, nụ hồng kiêu sa hỡi
Hãy đem treo trên cổng cũ tình mờ
Và rũ tóc thương sầu như quả phụ
Để hương còn đậm thắm khóc trang thơ

Tôi là kẻ lang thang ngoài gió bụi
Bị cô đơn hất hủi đã quen rồi
Tôi sợ lắm, cánh tình bay phất phưởng
Đậu trên người khoảnh khắc, mãi chơi vơi

Trước đói lả vẫn thèm yêu cuộc sống
Nhưng trái thơm phải là trái tâm hồn
Có ngọt đắng cũng trọn niềm ước vọng
Đừng nửa chua nửa chát ngập hoàng hôn

Dẫu héo hắt, mong giữ lòng trinh ngát
Bởi tình yêu không là món cho thừa
Trong khói bụi, tôi chưa bằng hạt cát
Xin nghiêng mình, cúi mặt dưới cơn mưa.

Phong Tâm
19/12/2015


Thứ Năm, 14 tháng 12, 2017

Màu Áo Hoa Sưa














Tặng Phan Nam (Quảng Nam)

Một lần nghỉ lại Quảng Nam
Mà chưa thấy áo sưa vàng em ơi!
Tôi đi trong đêm vàng khơi
Qua ánh đèn nhuộm lá rơi trên đường.

Đông người lạ, thiếu người thương
Chen xuôi, tránh ngược, lòng vương sắc màu...
Lang thang tôi quên đi mau
Đèn lồng lãng đãng - Chùa Cầu níu chân.

Cô đơn buồn buồn lâng lâng
Áo vàng em giấu bâng khuâng vỉa hè!
Đêm Hội An vẫn vàng hoe ...
Tôi đi người đến ai về với em?

Phong Tâm
13.12.2017



Thứ Tư, 6 tháng 12, 2017

Sen Trắng




Ao Sen Trắng

Nền xanh điểm trắng ngát thơm hương
Ngày cũng như đêm vương vấn vương
Đáy sâu bùn bã nằm im ắng
Tạo hoá huyền vi đẹp khác thường!

Anh Tú

December 09, 2017
*Mượn vận bài Sen Trắng của Phong Tâm.

***

Thanh Khiết

Sắc trắng đài hoa dịu dịu hương
Nhụy vàng lá biếc búp non vươn
Tâm yên lòng tịnh hồn thanh khiết
Mặc thế nhân sinh cõi mộng thường!

Yên Dạ Thảo
10.12.2017

***
Sen Trong Bùn

Tự thân trắng, phớt sương hồng,
Như hoa tuyết nở, như lòng thắm phơi.
Vượt trên đồng lá xanh ngời…
Đầy hương, ngập sắc, tinh khôi nhờ bùn.

Phong Tâm
12.12.2017